Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 153
thần điện thất lạc

❊ ❊ ❊

"Minh Hà Thiên Mạc!"

Trong biển rộng cuồng phong gào thét, lôi điện đan xen, mưa to như trút nước, nhưng quỷ dị chính là phiến lôi vân phong bạo này chỉ bao phủ mặt biển phạm vi không gian vài trăm mét. Trong phiến không gian nhỏ hẹp này, khắp nơi tràn ngập ma pháp nguyên tố cuồng bạo, bốn phía một mảnh hôn ám, loáng thoáng có thể nhìn thấy một chiếc cốt thuyền tuyết trắng xóc nảy trong cuồng phong cự quyển, bên trong lờ mờ thỉnh thoảng truyền ra từng tiếng dã thú rít gào trầm muộn.

Đột nhiên bên trong lôi vân phong bạo truyền đến một tiếng thét to già nua, chỉ thấy nước biển xoay tròn cuộn lên, bị Hắc Ám ma pháp nguyên tố ăn mòn một mảnh đen nhánh, hắc sắc hà lưu phảng phất treo ngược trên không cốt thuyền, cọ rửa qua lại, đúng là Vong Linh ma pháp cấp cấm chú Minh Hải Thiên Mạc!

Hắc sắc hà lưu nhanh chóng hấp thu ma pháp nguyên tố chung quanh, lôi vân phong bạo trong chớp mắt liền biến mất không thấy nữa, lộ ra tinh không thoáng đãng, ánh mặt trời chiếu xuống.

Lúc này, ba thuỷ cầu màu xanh đậm lao nhanh hướng cốt thuyền đập tới. Ba thuỷ cầu này từng cái đều to như cốt thuyền, ầm ầm rơi xuống, cốt thuyền kia lập tức phát ra tiếng vang cành cạch xèo xèo, vô số cốt cách bị đập thành mảnh nhỏ, suýt nữa chìm vào đáy biển.

Ba khoả thuỷ cầu này vừa mới rơi xuống, lập tức liền có hằng hà cốt cách từ trong nước biển hiện ra, tự động chữa trị cốt thuyền.

Bất qua mấy Quỷ Thuỷ vong linh phụ giúp cốt thuyền tiến tới không có vận khí tốt như vậy, bị thuỷ cầu nện đến phân thân toái cốt tại chỗ!

Mà phát ra ba thuỷ cầu đó chính là ba Hải Cự Nhân, hai tay để trần đứng trong nước biển, nhìn gần để lộ ra đầu lớn, đỉnh đầu có vài sợi tóc giống như rong tảo tráng kiện màu lam, buồn cười không kể xiết.

Chỗ cạn nhất của vùng hải vực này cũng sâu tới trăm mét, có thể thấy những Hải Cự Nhân này cao lớn đến mức nào!

Ba Hải Cự Nhân kia thấy không có đập nát cốt thuyền, đồng thời tức giận gầm lên, hai tay giơ cao, lập tức trong tay lại hình thành một đại thuỷ cầu, dùng sức hướng cốt thuyền ném tới!"

"A Man, còn không mau thu bình thần tuỷ kia?" Zaid nhìn chằm chằm thuỷ cầu cấp tốc bay tới, hổn hển nói: "Ngươi còn muốn dẫn tới bao nhiêu Hải Cự Nhân?"

Mạn thuyền bên kia, Trương Đức Bưu động tay động chân đem thần tuỷ thu hồi vào không gian giới chỉ, lúng túng cười nói: "Mới có ba Hải Cự Nhân, Thánh Ma Đạo Sư đại nhân đã chống đỡ không nổi rồi hả?"

Trương Đức Bưu trong lúc vô tình phát hiện uy áp thần tuỷ phát ra có thể hấp dẫn cường hoành ma thú trên biển. Những ngày này không biết bao nhiêu hải dương ma thú đã táng thân trong tay bọn họ.

Duy chỉ có hôm nay, Man tử bổn cũ soạn lại, không ngờ lại hấp dẫn đến lũ quái vật vô cùng cường hoành, Hải Cự Nhân.

Nếu như chỉ là một con thôi, dùng thủ đoạn của bọn hắn có thể nhẹ nhàng tiêu diệt. Nhưng lúc này lại có đến ba con, hơn nữa tương đối giảo hoạt, lẻn vào đáy biển phóng xuất thuỷ hệ cùng phong hệ phục hợp ma pháp, tạo ra Hắc Ám Tuyền Qua Phong Bạo, đánh bọn Trương Đức Bưu trở tay không kịp, suýt nữa lật thuyền trong mương.

Cũng may Zaid phản ứng nhanh, dùng Minh Hà Thiên Mạc bài trừ Hắc Ám Tuyền Qua Phong Bạo.

"Lão tử mà chống đỡ không nổi? Thật là buồn cười!"

Thánh Ma Đạo Sư trọng trọng thở một hơi, cả giận nói: "Nếu như là lên lục địa, những Hải Cự Nhân này đến bao nhiêu cũng là một chữ chết! Nhưng trong biển, nhưng thứ này chính là bá chủ, so với Behemoth càng kinh khủng hơn… Được rồi, là lão tử chống đỡ không nổi! Lão phong tử, ngươi còn chưa động thủ?"

"Thỉnh gọi tên ta, Ấu Dương Phong!" Lão phong tử ngạo nghễ liếc hắn một cái, thân ảnh đột nhiên bay lên, vung vẩy Bàn Long Trụ, thẳng đến phía một Hải Cự Nhân mà đến!

"Thiên Lí Phục Truỳ!"

Bàn Long Trụ bị hắn dùng như một thanh chùy thép, thẳng tắp đâm về phía trước, mặt biển lập tức bị ép ra một rãnh sâu, đem khoả thuỷ cầu đánh nát!

Hải Cự Nhân kia vung nắm đấm nghênh đón Bàn Long Trụ, hai chủng lực lượng tao ngộ, dưới mặt biển như bị chôn xuống không biết bao nhiêu tấn thuốc nổ, ầm ầm nổ tung, sóng lớn cuồn cuộn.

Hải Cự Nhân kia hơi nhoáng một cái lập tức trụ vững thân hình. Bất quá nắm đấm lại bị đấu khí cường hoành chấn nát, huyết nhục mơ hồ. Hải Cự Nhân kia ngơ ngác nhìn đoạn cổ tay ngắn ngủn, thần sắc càng thêm nổi giận, rít gào nói: "Hắn đả thương Hai Gesi, Hai Gesi muốn giết hắn!"

"Minh Thần Chi Mâu!"

Cơ hồ cùng lúc đó, Minh Thần Chi Mâu của Zaid cũng kích xạ ra, đóng vào đầu vai một Hải Cự Nhân khác. Đấu mâu xuyên ra sau vai, mang theo một vũng huyết dịch lam sắc!

Hải Cự Nhân kia cực kì cường hãn, đối với Minh Thần Chi Mâu trên vai căn bản không thèm để ý, gào thét hướng cốt thuyền đánh tới. Hình thể hắn lớn như thế, chỉ cần đến gần vung lên một quyền liền có thể đánh cho chiếc thuyền lớn này nát bét!

Zaid cười lạnh một tiếng, Hắc Ám ma lực cuồn cuộn phun ra: "Triệu hoán Cốt Sa!"

Biển cả lập tực cuồn cuộn lên, không biết bao nhiêu Cốt Sa từ dưới nước nhảy ra, hướng đến Hải Cự Nhân kia phát động tiến công điên cuồng. Đây là chiến thuật đàn sói điển hình của Vong Linh ma pháp sư, dùng vô số vong linh công kích. Hải Cự Nhân kia gào thét liên tục, hai tay quật bốn phía, mỗi lần hạ xuống liền đập chết không biết bao nhiêu là cốt sa.

Cho dù Hải Cự Nhân là bá chủ trên biển, lực lượng mạnh đếm nổi chỉ có Behemoth mới có thể so sánh, nhưng dưới loại tình huống này thể hình cực lớn của hắn ngược lại trở thành nhược điểm. Vong linh Cốt Sa trên biển giết không bao giờ hết, điên cuồng cắn xé, rất nhanh Hải Cự Nhân này đã biến thành một đống hài cốt, chỉ còn lại một cái đầu cự đại.

Zaid sằng sặc cười quái dị, dương dương đắc ý nhìn về phía Trương Đức Bưu. Chỉ thấy Man tử kia sớm đã lợi dụng Minh Vương Chi Tâm đem tên Hải Cự Nhân cuối cùng chà đạp đến chết, xúc tu của Minh Vương Chi Tâm vòng quanh đầu Hải Cự Nhân, kéo nó tới trên thuyền.

Đã có Minh Vương Chi Tâm trợ giúp, Man tử muốn giết một Hải Cự Nhân quả thực là không cần tốn nhiều sức!

Zaid ảo não vạn phần thầm nghĩ: "Nếu như Minh Vương Chi Tâm kí sinh trên người lão tử, lão tử cũng không kém so với hắn! Cũng may lão tử không phải người cuối cùng tiêu diệt Hải Cự Nhân, còn có lão phong tử đội sổ…" Đang nghĩ ngợi, chỉ thấy lão phong tử nâng một cái đầu to lớn bay trở về thuyền, tiện tay ném xuống, tốc độ cũng không chậm hơn hắn, có thể còn nhanh hơn một chút.

Zaid hậm hực nói: "Hai tên dã man nhân này, thủ đoạn chém giết đều không ưu nhã như ta!"

Lão phong tử mặt mũi tràn đầy lam huyết của Hải Cự Nhân phun ra, lắc đầu kêu lên: "Chưa đã ghiền, chưa đã ghiền! Đại ca, ngươi đem cái bình nhỏ kia ra câu dẫn thêm mấy Hải Cự Nhân nữa đi!"

Trương Đức Bưu cười nói: "Không vội, trước hết lấy ma hạch Hải Cự Nhân ra, chia của xong rồi nói!"

Zaid giờ phút này cũng bất chấp ưu nhã, ba người cùng lúc động thủ, lấy ma hạch Hải Cự Nhân ra. Hải Cự Nhân là Vương cấp ma thú cao đến cấp mười chín, ma hạch to như quả bóng rổ, đặt trên boong cốt thuyền loé ra hào quang xanh thẳm. Ba người ánh mắt lom lom nhìn vào ba khoả ma hạch này, ai cũng không nhúc nhích.

Ma hạch Vương cấp ma thú cấp mười chín bản thân là tài phú không cách nào ước lượng, huống hồ Hải Cự Nhân số lượng bản thân cực kì thưa thớt, ma hạch bọn chúng càng thêm trân quý. Hơn nữa ba khoả ma hạch này ẩn chứa ma pháp năng lượng thuần tuý, giá trị thậm chí cao hơn so với Long tinh!

Qua nửa ngày, Trương Đức Bưu duỗi đại thủ ra, đem một khoả ma hạch đến trước mặt mình, lạnh nhạt nói: "Đây là phần của huynh đệ ta, do ta làm ca ca tạm thời bảo quản. Cái này cũng không quá phận a?" Dứt lời, lại lấy một khoả ma hạch Hải Cự Nhân, cũng đặt trước mặt mình, nói: "Đây là phần ta nên được, chư vị không có ý kiến chứ?"

Zaid giận tím mặt, trong mắt hung quang chớp động, một lưỡi hái tử thần đột nhiên xuất hiện trong tay, nhe răng cười nói: "Lần này tiêu diệt Hải Cự Nhân, lão tử xuất lực nhiều nhất! Không có lão tử bài trừ ma pháp của Hải Cự Nhân cùng chữa trị cốt thuyền, các ngươi sớm đã rơi vào biển nuôi rùa rồi! Lão tử phải được hai phần!"

"Ngươi có ý kiến?" Sau lưng Trương Đức Bưu, năm cái xúc tu của Minh Vương Chi Tâm chậm rãi vũ động, hỏi ngược lại.

Lão phong tử nắm chặt Bàn Long Trụ trong tay, nói như vẹt, hỏi theo: "Ngươi có ý kiến?"

Zaid nuốt nước miếng một cái, cười bồi nói: "Không có ý kiến, đương nhiên không có ý kiến…" Thánh Ma Đạo Sư gục đầu xuống, trong mắt hung diễm loé lên: "Nếu không phải xem mặt mũi phần ngươi là kí sinh của Minh Vương Chi Tâm, lão tử sớm đã làm cốt thuyền lộn nhào, cho tên Man tử ngươi chết đuối rồi! Bất quá làm cốt thuyền lộn nhào, xác thực là chủ ý hay a! Sặc sặc sặc…"

Trương Đức Bưu liếc hắn một cái, nghi ngờ nói: "Thánh Ma Đạo Sư đại nhân, ngài kiến đa thức quảng, cũng biết vì sao tại đây vậy mà lại xuất hiện ba con Hải Cự Nhân chứ?"

Zaid lập tức đém kế hoạch làm sao giết chết tiểu Man tử ném ra sau đầu, sắc mặt ngưng trọng gật đầu nói: "Cái này xác thực rất kì quái, Hải Cự Nhân giống như Behemoth, số lượng rất thưa thới, hơn nữa không thích quần cư. Mặc dù thần tuỷ phát ra thần uy đối với bọn chúng có hấp dẫn lực trí mạng, cũng không có khả năng đồng thời xuất hiện ba con…"

Nói đến đây, hai người liếc nhau một cái, nhãn tình đồng thời phát sáng, dị khẩu đồng thanh: "Chẳng lẽ nơi này có bảo vật gì đáng để cho Hải Cự Nhân tụ tập?"

Zaid cười ha hả nói: "Cốt Sa, tìm kiếm cho ta!" Hằng hà Cốt Sa trong hải dương lập tức hành động, bơi đi bốn phương tám hướng, sưu tầm bốn phía. Sau nửa ngày, Zaid tinh thần chấn động, chỉ hướng đông nam: "Chỗ đó có cái gì!"

Lâu thuyền phóng nhanh về trước khoảng mười dặm, chậm rãi ngừng lại. Trương Đức Bưu ghé vào mạn thuyền, cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy lâu thuyền cự đại đang phiêu phù trên một toà cung điện.

Dưới nước biển xanh thẳng, toà cung điện hùng vĩ này lẳng lặng đứng sừng sững, chiếm diện tích cực kì rộng lớn. Dương quang xuyên thấu qua sóng xanh rơi trên bốn toàn thần tượng ở trung ương cung điện dưới đáy biển, lại khiến cho toà cung điện này lộ ra vẻ kì lạ, tràn đầy cảm giác nguyên thuỷ thần bí.

Mười Hải Cự Nhân đang tuần thị bên ngoài cung điện, Hải Cự Nhân cầm đầu hất thiết giáp loang lổ vết hoen gỉ lên, trong tay cầm một mỏ neo sắt cực lớn, hai bên là móc câu gai nhọn, rõ ràng là Hải Cự Nhân thủ lĩnh.

Hải Cự Nhân thủ lĩnh kia thỉnh thoảng giơ cái neo sắt lên, mạnh mẽ nện vào tường cung điện. Mỗi lúc như vậy, bốn toà thần tượng ở giữa thần đàn liền bạo phát một phiến quang mạch, đem cung điện bao lại.

Neo sắt lớn nện lên quang mạc, lưu quang tràn ngập các loại màu sắc, rực rỡ sáng lạn!

Trương Đức Bưu không khỏi cực kì hiếu kì: "Hải Cự Nhân thủ lĩnh này chỉ sợ có thực lực Thánh cấp ma thú, dưới một kích mà cũng bị quang mạc ngăn lại. Bên trên tế đàn kia để vật gì vậy?"

Zaid cùng lão phong tử hai người cũng ghé vào mạn thuyền nhìn lại, trong lòng cũng không khỏi hiện ra nghi hoặc như Trương Đức Bưu: "Xem bộ dạng này, nhưng Hải Cự Nhân này căn bản không phải thủ vệ toà cung điện này, mà là bị đồ vật trên thần đàn kia hấp dẫn tới, nhưng không cách nào tiến vào cung điện, lúc này mới lưu luyến không đi. Trên thần đàn kia rốt cuộc là vật gì?"

Trương Đức Bưu cười nói: "Quản nó là cái quái gì, trực tiếp lấy ra chẳng phải là biết sao?" Dứt lời, Minh Vương Chi Tâm sau lưng kịch liệt nảy lên một cái, năm cái xúc tu lập tức sinh trưởng ra, bõm cái nhập vào nước biển, như là năm ngón tay, hướng thần đàn trong cung điện kia chộp tới!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »