Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3037 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 149
ra biển

❊ ❊ ❊

Y nghiêng đầu, buồn cười hỏi: "Anh không tin à?" Nghĩ lại, bản thân y cũng thấy ngộ dữ lắm, nhưng chịu thôi, thế giới này vốn đã kỳ lạ rồi mà.

Mạc Ninh Viễn chống hông: "Trên đời này vốn có nhiều chuyện tưởng hoang đường, nhưng thực ra lại có thật đấy."

Anh hùng Ninh Viễn tiến lên một bước: "Tôi cũng sắp kết hôn rồi, lẽ ra nên biết tránh hiềm nghi mới phải, Giang tiên sinh tốt nhất đừng tới tìm tôi nữa."

Người hùng Ninh Viễn nhún vai: "Giang tiên sinh muốn một cây dao, chưa gì đã trực tiếp cầm dao lên, cũng không sợ bị dao làm cho đứt tay à?"

Mạc Ninh Viễn hít một hơi thật sâu: "Tôi còn có việc, không rảnh nói chuyện với Giang tiên sinh nữa, Giang tiên sinh còn muốn làm gì thì làm đi."

Mạc Ninh Viễn đanh mặt nhìn hắn: "Tôi không muốn tốn nước bọt với anh nữa, thật lãng phí thời gian." Y xoay người, chợt có cảm giác sau lưng đang có một đôi mắt nhìn chằm chằm mình như hổ đói, đột nhiên y cảm thấy Giang Minh Dịch dường như trở nên rất nguy hiểm.

Trác Hạo Hi đứng ở mạn tàu nhìn biển rộng bao la, cùng làn gió thổi nhè nhẹ trên mặt biển, tạo nên từng làn sóng nhỏ nhấp nhô liên hồi.

"Trời chiều thật đẹp, chỉ tiếc là sắp hoàng hôn mất rồi." Cậu nắm lấy thanh ray lan can, nhìn những đám mây phía chân trời đang thi nhau tỏa sáng hết cả một vùng. Những áng mây rực rỡ ấy phản chiếu trên mặt biển, đi theo sóng lớn chập trùng không ngơi, như mảnh vải lụa mềm mại bị gió cuốn đi. Đúng là những thứ xinh đẹp đều rất ngắn ngủi mà.

Nhưng những thứ càng xinh đẹp, thì lại càng nguy hiểm, cũng giống như làn nước biển này, trông xanh thẳm trong suốt thế thôi, nhưng đến khi bị rơi xuống rồi, mới biết cảm giác khi chết đuối khổ sở đến bao nhiêu.

"Sao tự nhiên muốn ra đây ngắm biển vậy?" Mộc Cẩn Hiền bước ra khỏi khoang tàu hỏi.

Trác Hạo Hi xoay người nhìn Mộc Cẩn Hiền: "Tự dưng muốn ra đây ngắm chút thôi, mà anh thấy có đẹp không?" Ánh chiều tà nhẹ nhàng buông xuống làm nổi bật lên dáng người nam tính của Mộc Cẩn Hiền, cộng thêm cả khí chất lạnh lùng ấy, khiến người khác nhìn vào khó mà quên được.

Hắn nhìn sóng lớn chập trùng trên mặt biển, cùng những áng mây rực rỡ như gấm nơi chân trời, khẽ gật đầu: "Rất đẹp, chỉ ngắm thôi cũng khiến người ta thấy thoải mái rồi."

Trác Hạo Hi kéo tay Mộc Cẩn Hiền đến cạnh mình, rồi đè vai hắn xuống: "Tuy anh thấy biển rất đẹp, nhưng đến khi rơi xuống thì không giỡn chơi được đâu, anh có biết cảm giác chết chìm là thế nào không?" Cậu kề sát tai hắn nói thì thào.

Mộc Cẩn Hiền chỉ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc từ dưới chân lên thẳng tới đỉnh đầu, tới nỗi làm cả người hắn không nhịn được mà run rẩy, cho đến lúc này hắn mới nhớ ra, Trác Hạo Hi từng nói với hắn, kiếp trước cậu ở trên du thuyền bị rơi xuống biển: "Hạo Hi à, anh..." Mộc Cẩn Hiền muốn nói lại dừng, trong lòng rầu rĩ, không biết nên làm thế nào cho phải.

Trác Hạo Hi thấy hắn chân tay luống cuống mà vui vẻ nở nụ cười, khóe miệng còn đắc ý nhếch lên: "Anh không biết đúng không? Vì anh chưa bị rơi xuống bao giờ, thì sẽ không biết lúc chết chìm khổ sở đến bao nhiêu đâu, đầu tiên sẽ bị uống cho một đống nước, rồi nước sẽ chảy thẳng vào phổi, lồng ngực khi ấy như muốn nổ tung ra, sau đó việc hô hấp sẽ ngày càng khó khăn hơn, rồi nước trong cơ thể sẽ lại trào ra khỏi mũi và miệng, tay chân càng giãy giụa, thì cơ thể càng chìm nhanh hơn, và đến khi chìm tới đáy biển thì càng quơ quào loạn xạ hơn nữa..."

Sắc mặt Mộc Cẩn Hiền dần trở nên tái nhợt, lưng dựa vào lan can, để một tay giữ lấy thanh ray, đôi mắt mở lớn đến độ cả tròng mắt muốn rơi cả ra ngoài.

Trác Hạo Hi nhìn hắn không tha nói tiếp: "Nghe nói lúc khám nghiệm tử thi thường sẽ thấy ngón tay bị bẻ gãy hoặc móng tay bị xước, đồng thời trong mũi, miệng và phổi cũng toàn là bùn đất và rong. Toàn bộ quá trình rất thê thảm."

Cậu tiến từng bước về phía Mộc Cẩn Hiền, hắn thở gấp: "Hạo Hi thấy mệt không? Chúng ta quay lại vào trong thôi."

Trác Hạo Hi nhíu mày: "Mệt à? Tôi không thấy mệt tí nào cả!" Cậu xoay người, nhìn cảnh đẹp của biển cả: "Anh tới ngắm cảnh này đi, không ngắm nữa là tiếc lắm đó!"

Mộc Cẩn Hiền cười gượng: "Anh thấy gió to rồi, nên chúng ta quay lại sớm tí đi."

Trác Hạo Hi vươn tay vuốt trán hắn: "Gió lớn đâu chứ? Hình như trên trán anh còn chảy mồ hôi nữa mà?"

"Anh thấy không được khỏe cho lắm." Mộc Cẩn Hiền mím môi nói.

Trác Hạo Hi nghiêng đầu buồn cười nói: "Sắc mặt anh khó coi như vậy, có phải vì sợ tôi đẩy anh xuống dưới không?! Đừng làm quá như vậy chứ!"

Mộc Cẩn Hiền hít một hơi lạnh: "Em lại nói vớ vẩn nữa rồi, chúng ta mau đi thôi."

Trác Hạo Hi vỗ vai hắn: "Anh yên tâm đi, tôi biết anh biết bơi mà, bởi vậy dù có muốn gϊếŧ anh thì tôi cũng sẽ không đẩy anh xuống đó đâu, vì tôi biết anh sẽ không chết đuối được."

Mộc Cẩn Hiền nhìn biển rộng tĩnh lặng, mà cứ có cảm giác trên mặt biển xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ, như cái miệng đang há to ra, muốn nuốt chửng hết mọi thứ.

Hắn chớp mắt: "Dù cảnh rất đẹp, nhưng ngồi tàu lâu sẽ bị chóng mặt lắm, sợ là em sẽ bị nôn mửa mất, nên chúng ta quay lại trước đi."

Cậu ấn ngón tay lên giữa trán Mộc Cẩn Hiền: "Anh nói chuyện dễ lọt tai ghê, rõ ràng trong lòng anh bồn chồn khó chịu, mà lại nói vì muốn tốt cho tôi."

Mộc Cẩn Hiền cúi gằm mặt: "Anh sai rồi, anh thực sự không biết những chuyện về kiếp trước mà."

Trác Hạo Hi gật đầu, híp mắt nói: "Ừ anh nói đúng, người không biết thì vô tội, thành ra không thể trách anh được!"

Hắn hít vào một hơi: "Xin lỗi em, là tại anh không tốt."

Trác Hạo Hi nhún vai: "Vô vị, thôi tôi vào khoang tàu trước đây."

Mộc Cẩn Hiền đứng trên boong tàu, thẫn thờ nhìn hình ảnh phản chiếu trên mặt biển.

Trác Hạo Hi đi vào khoang tàu, trong du thuyền được thiết kế rất xa hoa, cậu nhoài người nằm lên chiếc giường mềm mại, thật là thoải mái ghê!

Mộc Cẩn Hiền ôm đầu, trong não như có con dao đâm vào từng nhát từng nhát một vậy.

Trác Hạo Hi thở dài, rõ ràng muốn chấp nhận số phận, nhưng khi thấy Mộc Cẩn Hiền đắc ý, là không chịu nổi muốn nhìn hắn khó chịu một chút mới mãn nguyện, nhưng đến lúc hắn khó chịu thật, thì bản thân mình lại không thấy hả hê gì.

Mộc Cẩn Hiền từ từ khuỵu xuống, trong đầu như có gì đó muốn nổ tung cả lên, như muốn xé nát hắn thành trăm mảnh.

Những mảnh ký ức kia vốn không thuộc về mình, mà bây giờ nó lại không ngừng hiện lên, hắn đau đớn vỗ vỗ trán. Đúng, hắn thấy được Hạo Hi, người yêu hắn say đắm ở kiếp trước, bị hắn làm tổn thương hết lần này đến lần khác, cuối cùng, cuối cùng Mộc Cẩn Hiền mở mắt thật to rồi lăn ra bất tỉnh.

"Không xong rồi, Mộc tiên sinh ngất xỉu mất rồi." Nghe thấy bên ngoài ầm ĩ, Trác Hạo Hi mở mắt ra, ánh mắt thoáng mơ mơ màng màng.

Trác Hạo Hi ngồi dậy, nghi hoặc nghiêng đầu, Mộc Cẩn Hiền này từ khi nào vô dụng dữ vậy? Mới nói chơi với hắn có hai câu, vậy mà xỉu mất tiêu rồi, chậc chậc, thật yếu quá đi thôi!

Mộc Cẩn Hiền chậm rãi mở mắt ra, thấy Trác Hạo Hi đang ngồi cạnh hắn mà nở nụ cười: "Sao em lại ở đây?"

Trác Hạo Hi mỉm cười: "Nghe nói anh bị ngất, nên tôi qua thăm anh xíu! Mà tôi ít khi tôi thấy anh bị bệnh lắm ấy."

Mộc Cẩn Hiền cười nhợt nhạt nhìn Trác Hạo Hi: "Anh cũng là người, mà đã là người thì sẽ bị bệnh."

"Sao anh lại ngất vậy? Là do chột dạ à?" Cậu nhìn mặt hắn hỏi.

Mộc Cẩn Hiền ho khan một cái: "Tại gió biển thôi."

Trác Hạo Hi nắm lấy cằm của hắn: "Chao ôi từ lúc nào anh còn yếu đuối hơn Lâm Đại Ngọc nữa vậy? Gió mới thổi có chút xíu đã lăn đùng ra xỉu rồi, vô dụng quá trời luôn."

Mộc Cẩn Hiền hít vào một hơi: "Ừ, sức khỏe bây giờ không còn được như trước nữa rồi."

Trác Hạo Hi nghiêng đầu: "Vậy anh lo mà dưỡng sức cho tốt đi, mặc dù anh cũng chả đáng yêu gì cho cam, nhưng nếu nhóc con này vừa sinh ra đã mồ côi cha thì thật không may, bởi vậy anh mà có muốn chết, thì phải chờ con tôi chiếm được gia sản nhà anh thì mới được chết đó nghe chưa?"

Mộc Cẩn Hiền không khỏi cười khổ: "Được, anh sẽ nhớ mà."

Trác Hạo Hi nhìn vẻ mặt suy sụp của hắn, đột nhiên cảm thấy hình như mình có hơi quá đáng rồi: "Có muốn uống thuốc không?! Tôi thấy thuốc tây chỉ có thể trị phần ngọn, nhưng không thể trị được gốc, cho nên uống thuốc bắc đi, đen đen thế này vừa thấy đã biết trị được bệnh, để tôi cho anh uống!"

Mộc Cẩn Hiền ngửi mùi bay ra từ chén thuốc của Trác Hạo Hi, rồi cười gượng gạo: "Em muốn anh uống thì anh sẽ uống."

"Thuốc đắng dã tật, sức khỏe anh không được tốt, nên uống nhiều chút đi nha." Trác Hạo Hi vui vẻ nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »