Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 2992 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 146
liên quan tới bài báo

❊ ❊ ❊

Giang Phỉ xoay đầu qua, hung ác nhìn y: "Anh ta nói dối, vừa nãy anh ta còn muốn..."

Mạc Ninh Viễn khoanh tay dựa lên bàn mà thản nhiên cười, khinh thường quay đầu nhìn Giang Phỉ bị chọc tức tới khóc lóc ỉ ôi.

"Nhưng mà..." Giang Phỉ còn muốn nói thêm, nhưng nhìn thấy sắc mặt Giang Minh Dịch đang rất khó coi, đành phải ngượng ngùng mà cúi đầu, còn không quên tức giận trừng Mạc Ninh Viễn một cái, rồi mới đi ra ngoài.

Mạc Ninh Viễn kéo ghế ngồi xuống: "Em gái anh đi rồi, anh còn chưa đi nữa à?"

Mạc Ninh Viễn nhếch miệng: "Cô ta cũng đâu phải mẹ tôi, tại sao phải nể mặt cô ta làm gì? Dám đè đầu cưỡi cổ tôi, có là đứa con nít tôi cũng không tha."

Mạc Ninh Viễn cười khẩy: "Có à? Sao tôi không cảm thấy nhỉ?"

Hắn nhìn thẳng vào Mạc Ninh Viễn, trong ánh mắt mơ hồ lộ ra ý trách móc.

"Giang thiếu gia cũng lớn đến từng này mà vẫn không hiểu ý sao? Tôi không muốn gặp anh, nên đương nhiên bọn họ phải nói tôi không ở đây rồi." Mạc Ninh Viễn đáp lại.

Mạc Ninh Viễn liếc nhìn hắn: "Chính xác!"

Mạc Ninh Viễn nửa nằm nửa ngồi trên ghế: "Đột ngột lắm sao? Cũng đâu có, bây giờ tôi cũng không còn trẻ, nếu giờ không mau kết hôn thì sẽ trở thành ông chú mất, Giang tiên sinh à, mặc dù bây giờ anh không có trở ngại gì, nhưng để qua mấy năm nữa, sợ chỉ có thể đợi người ta chọn mình thôi."

Mạc Ninh Viễn gác hai tay ra sau gáy: "Tôi không thích thì sao? Nghiêm túc mà nói, tôi cũng không phải là đồng tính luyến ái, mà tôi là song tính luyến, cứ cho là tôi thích đàn ông hơn phụ nữ đi, nhưng lúc tắt hết đèn đóm, thì chẳng phải nam nữ cũng giống nhau hết sao?"

"Em hận anh, tức giận với anh là được rồi, sao phải làm đến mức như thế?" Giang Minh Dịch sốt sắng lại gần nói.

Mạc Ninh Viễn híp mắt lại nhìn hắn, ánh mắt lộ ra vẻ giận dữ: "Tôi muốn cưới vợ, chứ đâu phải muốn li dị, anh nói cái mọe gì vậy?"

"Mạc tổng, đến giờ họp rồi." Lương Vi đứng ở cửa nói.

Mạc Ninh Viễn gật đầu: "Biết rồi, tôi đến ngay đây."

"Giang tiên sinh, anh cứ rảnh rỗi hốt hoảng suốt ngày, là không chắc anh sẽ còn may mắn như người khác đâu, nếu sau này không có chuyện gì thì mong anh đừng tới đây, với lại, cái đám đầu trâu mặt ngựa của Giang gia mấy người, tốt nhất cũng đừng xuất hiện luôn giùm tôi." Mạc Ninh Viễn nở một nụ cười thật tươi, rồi xoay người bỏ đi.

Lương Vi nối gót Mạc Ninh Viễn đi vào phòng họp, trong phòng vắng tanh, Mạc Ninh Viễn nghi hoặc xoay đầu lại: "Người đâu?"

Lương Vi ngồi xuống: "Tôi giải tán hết rồi."

Mạc Ninh Viễn sờ sờ mũi, Lương Vi ném ra một xấp ảnh, Mạc Ninh Viễn tò mò cầm lên, bức ảnh chụp lúc Giang Phỉ khoác áo của Giang Minh Dịch đi ra cửa, Giang Phỉ trong ảnh đang khóc nức nở như lê hoa đái vũ, góc chụp rất tốt, chất lượng ảnh thì bao nét.

Mạc Ninh Viễn chậc một tiếng gật gật đầu: "Cũng được đó, tấm này ai chụp vậy?! Góc chụp đỉnh ghê luôn, tôi phải tăng lương cho hắn mới được."

"A!" Lạc Hoài An bỏ dao xuống, cau mày nhìn vết thương trên tay.

Hiếm khi muốn xuống bếp nấu cơm, mà chỉ mới thái rau chút thôi đã bị đứt tay rồi, thật tình, làm có bữa cơm cũng không xong.

Tiêu Sở bỏ cặp táp xuống, sau đó đi vào thì thấy Lạc Hoài An đang cầm hộp sơ cứu, lấy băng gạc ra quấn vào tay.

"Em sao vậy? Bị thương à?" Tiêu Sở tái mặt tái mày, cầm tay y lên, sốt ruột lại gần hỏi.

Lạc Hoài An mỉm cười: "Được rồi, được rồi, chỉ bị thương nhẹ thôi, anh đừng lo quá."

Tiêu Sở cau mày, lầm bầm lải nhải: "Sao lại không cẩn thận vậy? Làm gì lại để mình bị thương thế này?"

Lạc Hoài An nhún vai: "Không có gì, chỉ tại lúc thái rau, bất cẩn bị đứt tay thôi."

Hắn giúp Lạc Hoài An băng bó lại ngón tay, hai hàng lông mày nhíu chặt: "Thái rau gì chứ, em đừng cố làm mấy chuyện nguy hiểm như vậy nữa, trong nhà có đầu bếp làm hết mà!" Tiêu Sở lạnh lùng nói.

Y thè lưỡi: "Không có gì hết mà, chỉ tại em rảnh rỗi nhàm chán, muốn xuống bếp làm món ăn gì ngon ngon cho anh ăn thôi."

Tiêu Sở đỏ mặt, giọng điệu cũng dịu xuống: "Em muốn xuống bếp thì có thể kêu người phụ tiếp được mà!"

Lạc Hoài An nhìn cái nơ bướm to bản ở trên tay, cười cười: "Chỉ là sự cố chút xíu thôi, nhưng mà anh thắt cái nơ đẹp ghê á."

Tiêu Sở nhìn cái nơ to tướng trên tay Lạc Hoài An mà mặt càng đỏ hơn: "Không được chê đâu đó."

Lạc Hoài An cười xòa: "Em khen anh mà, chứ có chê đâu." Y ghé sát bên tai hắn thì thầm.

Tiêu Sở trừng Lạc Hoài An: "Nói mới nhớ, mấy ngày nay chưa dẫn em đi kiểm tra sức khỏe nữa."

Lạc Hoài An lười biếng dựa trên sofa: "Em cũng đâu có bệnh, cả ngày chạy tới bệnh viện cũng chẳng có gì, em thấy anh mới có bệnh cố chấp ấy, không có chuyện gì cũng thích nôn tiền cho bệnh viện nữa, người ta hay nói càng giàu càng sợ chết, lỡ như người ta nhắm may xuôi tay rồi mà vẫn còn một mơ tiền chưa tiêu, thì phải làm sao đây?" Lạc Hoài An chậc lưỡi nói.

Tiêu Sở vuốt vuốt mái tóc của y: "Cũng chỉ là kiểm tra theo định kỳ thôi, nếu có xảy ra chuyện gì thì còn có thể chuẩn bị sớm, như vậy anh mới yên tâm được."

Lạc Hoài An khịt mũi: "Được được được, đi thôi đi thôi, bà quản gia à."

Mộc Cẩn Hiền vứt bừa tờ báo lên bàn, Mạc Ninh Viễn đúng là thứ không chịu sống yên bình, đã sắp kết hôn mà còn thích gây sóng gió nữa, chỉ cần cái tên này không làm loạn trong khu vực của mình, thì dù y có quậy ra sao hắn cũng chẳng buồn quan tâm.

"Hình như tâm trạng của anh đang tệ lắm hả?!" Trác Hạo Hi bám theo tay vịn cầu đi xuống.

Mộc Cẩn Hiền cười nhẹ: "Đọc được bài báo rất thú vị."

Trác Hạo Hi chậm chạp bước tới, cầm tờ báo lên, tùy ý nhìn: "Giang Phỉ? Chẳng phải là em gái của Giang Minh Dịch sao? Vậy mà lại thích người trong công ty của Ninh Viễn?"

Mộc Cẩn Hiền đắc ý nhích lại gần : "Không chỉ như vậy đâu! Nghe nói Giang tiểu thư còn mang thai, nhưng tên đàn ông trong công ty của Ninh Viễn không chịu cưới cô ta, em xem trên báo đi này, cô ta khóc thảm ghê gớm! Mà trên người còn khoác áo của đàn ông nữa chứ, chậc chậc..."

"Bài báo này viết tốt thật, ảnh cũng rất đẹp." Giang gia là một gia tộc lớn, rất quan trọng mặt mũi, Ninh Viễn dám tát thẳng lên mặt người ta như thế, sợ là vị Giang phu nhân kia sẽ tức điên lên cho xem.

Trác Hạo Hi thích thú nhìn bài báo, cậu cũng biết vị Giang tiểu thư này, ỷ vào gia thế hơn người một chút, nên đó giờ chẳng thèm để ai vào mắt, tính tình thì chảnh chọe chua ngoa, còn hay thích đi làm mình làm mẩy khắp nơi, ở không kiếm chuyện với người khác.

Mà Ninh Viễn lại dám giao thân cô tiểu thư này cho một tên ất ơ nào đó không biết, cho là muốn tìm một tên để bắt cặp, nhưng ít ra cũng nên tìm người nào đẹp trai chút đi chứ.

Trác Hạo Hi nhìn bức ảnh: "Cũng không biết Giang tiểu thư mang thai mấy tháng rồi ha!"

Cậu gõ nhẹ lên bàn, chỉ muốn dạy dỗ cô ta một bài học thôi, mà Ninh Viễn lại nghĩ ra được cách này, đúng là đỉnh hết sức.

Một người làm chạy ra cúi người nói với hắn: "Từ khi đọc được bài báo lúc sáng, cô chủ đã thế này rồi ạ, cổ tự nhốt mình trong phòng, còn không ngừng đập phá đồ đạc lung tung."

Hắn nhìn Giang Phỉ tóc tai bù xù mà nhíu mày nói: "Em làm gì đó?"

Trên mặt đất vươn vãi đầy thủy tinh cùng vài mảnh sứ bị đập vỡ, theo đó còn có tờ báo đã bị xé đến nát bấy.

Giang Phỉ lộ ra biểu cảm vô cùng dữ tợn: "Còn ai ngoài tên khốn Mạc Ninh Viễn chứ! Anh ta dám nói em có con với người trong công ty của anh ta, bây giờ cả thành phố ai cũng đang cười nhạo em, em còn mặt mũi nào đi gặp người khác nữa, tên khốn kiếp đó chắc chắn muốn hủy hoại cuộc đời em!"

Giang Phỉ trợn mắt nhìn hắn: "Đã đến nước này mà anh còn bênh vực anh ta, anh ta đang bôi tro chét trấu lên mặt em đó!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »