Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3009 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 151
mất tích

❊ ❊ ❊

Hoàng Giai Viện tựa lên người Mạc Ninh Viễn: "Anh còn nói vậy nữa, em cười từ sáng đến giờ muốn đơ hết cả mặt đây này."

Mạc Ninh Viễn vuốt má nàng: "Để anh xem chút nào, thấy thương em quá, nhưng chúng ta còn đang chụp ảnh cưới nữa đó, nên Giai Viện không thể khóc đâu nha."

Giang Minh Dịch nhìn Mạc Ninh Viễn xoa nắn tay cho Hoàng Giai Viện, trong lòng đã tức muốn hộc máu, nhưng trên mặt vẫn lộ ra nụ cười nhạt.

Giang Minh Dịch chỉ cảm thấy gương mặt xinh đẹp đang tươi cười của Hoàng Giai Viện lúc này thật kinh khủng.

Hoàng Giai Viện rúc vào người Mạc Ninh Viễn: "Ở đây vẫn còn người đó Ninh Viễn."

Mạc Ninh Viễn ôm lấy nàng: "Em sợ gì chứ, anh chỉ hâm nóng tình cảm với vợ anh xíu thôi mà."

Giang Minh Dịch vừa muốn nói gì, bỗng điện thoại của Mạc Ninh Viễn vang lên, y hất tay Giang Minh Dịch ra, ấn nhận điện thoại.

"Hạo Hi?! Chuyện lúc nào? Tôi đâu thấy cậu ấy."

"Người của anh biến mất là do anh sơ suất, mắc gì nổi giận với tôi?"

"Mẹ ôi, đúng là tôi có định giấu người thật, nhưng đứa nào đuổi tôi trước hả? Cái đồ xui xẻo."

"Tôi là sao chổi? Vậy chắc anh không phải là thứ gây họa quá? Không thấy Hạo Hi là anh tìm tôi, vậy tôi biết tìm ai đây hả! Anh mắc cười quá rồi đó."

"Trời đất ơi, Mộc Cẩn Hiền, tới vợ của mình còn không trông coi được, rồi chạy tới vu oan giá họa người ta là hay lắm sao?! Đó giờ chưa thấy thằng đàn ông nào vô dụng như anh luôn á."

"Theo tôi thấy, hết 50% là Hạo Hi thấy anh khó ưa nên mới bỏ đi, bản thân anh vừa không đẹp trai, vừa không có sức hấp dẫn, bởi vậy mới không chiếm được trái tim của người ta, rồi giờ anh đổ lỗi hết lên đầu tôi làm gì? Cũng đâu phải tôi đẻ ra anh đâu?"

Hoàng Giai Viện ngơ ngác nhìn Mạc Ninh Viễn, y vừa lòng hả dạ ngắt máy.

"Ai làm anh anh tức giận quá vậy?" Nàng hoàn hồn lại hỏi.

Mạc Ninh Viễn nhíu mày, khinh thường nói: "Không có gì, chỉ là một tên không ra gì thôi."

"Không thấy Trác Hạo Hi? Mộc Cẩn Hiền đang tìm người sao? Nếu Trác Hạo Hi thật sự mất tích thì Mộc Cẩn Hiền sẽ tức điên lên cho xem." Giang Minh Dịch đã có thể đoán sơ sơ được đã xảy ra chuyện gì rồi, đột nhiên cảm thấy chuyện này không bình thường chút nào.

Mạc Ninh Viễn cười hời hợt: "Tức điên lên? Hắn ta tức điên lên thì sao? Hạo Hi biến mất, tôi lại không biết cậu ấy đang ở đâu, Mộc Cẩn Hiền lại quay qua đòi tôi trả người, vậy tôi biết biến đâu ra người cho hắn?!"

Hoàng Giai Viện không hiểu nhìn Mạc Ninh Viễn: "Mộc Cẩn Hiền là ai?! Hình như anh ghét hắn lắm."

Mạc Ninh Viễn cười lạnh: "Mộc Cẩn Hiền là gì hả? Nhìn tên là biết, Mộc trong Hủ mộc bất khả điêu (*) đó. "

(*) Hủ bất khả điêu: Gỗ mục không chạm khắc được, dùng để hình dung người vô dụng, không thể uốn nắn được.

Mạc Ninh Viễn thở dài: "Hình như Hạo Hi nói đi tìm tôi, nhưng sau đó không thấy tăm hơi đâu."

Mạc Ninh Viễn cười lạnh: "Giận cá chém thớt? Chấp hắn giận cá chém thớt với tôi luôn đó, tôi sợ hắn chắc? Hắn chỉ là kẻ thua cuộc dưới tay tôi thôi." "

"Đó là trước kia." Giang Minh Dịch không chút nể nang giội cho gáo nước lạnh.

Hoàng Giai Viện kéo tay Mạc Ninh Viễn: "Anh đừng nóng giận mà."

Giang Minh Dịch nhìn qua Hoàng Giai Viện, trong lòng thầm cười lạnh.

Mộc Cẩn Hiền dẫn người xông vào studio, Mạc Ninh Viễn nhìn ánh mắt như tóe ra lửa kia của hắn, mà trong lòng dâng lên cảm giác sảng khoái vô cùng, Hạo Hi thế mà chạy trốn dứt khoát ghê.

Mạc Ninh Viễn khoanh tay nhìn Mộc Cẩn Hiền đang đi tới: "Hôm nay đúng là náo nhiệt ghê, Mộc tiên sinh cũng tới đây để chụp ảnh cưới à?!"

Mộc Cẩn Hiền nổi giận đùng đùng bước tới: "Tôi không có tâm trạng nói giỡn với cậu đâu Mạc Ninh Viễn, cậu dẫn Hạo Hi đi đâu rồi hả?"

Mạc Ninh Viễn nhìn thẳng vào ánh mắt hừng hực của Mộc Cẩn Hiền: "Tôi cũng muốn biết Hạo Hi đang ở đâu ấy chứ. Chẳng lẽ là tại anh xích mích với ai, nên mấy người đó mới bày trò với Hạo Hi? Anh mau đi thăm dò thử xem, nếu Hạo Hi mà xảy ra chuyện gì thì sao bây giờ?"

Mộc Cẩn Hiền khó xử quay mặt đi: "Không phải, là em ấy tự bỏ trốn."

Sau khi Trác Hạo Hi bỏ đi không lâu, hắn cũng nhận được tin nhắn mà Trác Hạo Hi gửi.

Trong tin nhắn viết là, cậu không thể tiếp tục sống với hắn nữa, vì như thế khiến cậu không khỏi nhớ tới chuyện kiếp trước và sẽ không thể nào sống trọn đời trọn kiếp với hắn nổi, thành ra cậu không chịu đựng được nữa nên bỏ đi.

Hắn tưởng rằng tuy bọn họ không hòa hợp, thì vẫn có thể bình yên sống cùng nhau, hắn tưởng rằng Hạo Hi đã chấp nhận số phận rồi, nhưng kết quả Hạo Hi lại bỏ trốn.

Cậu kêu tài xế chạy trên đường, rồi làm cho người ta hôn mê, nhốt gã trong một căn phòng nhỏ, xe thì bị ném vào gara, vốn không phải Hạo Hi bất chợt làm thế, mà là có ý định chạy trốn từ lâu rồi.

Bởi vậy hỏi sao hồi sáng mình cứ có cảm giác bất an, trong thuốc Hạo Hi cho mình uống, chắc chắc có bỏ thêm thuốc mê, nhưng vì thuốc quá đắng nên hắn không thể nào uống được. Nhưng lúc đó mình muốn em ấy về sớm một chút, Hạo Hi còn "Ừ" đồng ý với hắn.

Mộc Cẩn Hiền cảm giác viền mắt mình cay cay, rõ ràng thật lòng thật dạ dâng cả trái tim, nhưng lại bị ghét bỏ như thế.

Hoá ra bị người mình thương khinh thường lại khó chịu đến nhường này. Thế lúc đó Hạo Hi làm thế nào để vượt qua được vậy chứ?

"Hạo Hi tự bỏ đi à?" Mạc Ninh Viễn thương hại nhìn Mộc Cẩn Hiền hỏi.

Mộc Cẩn Hiền quay mặt sang: "Em ấy nói muốn đến xem cậu chụp ảnh cưới."

Mạc Ninh Viễn nhún vai: "Cậu ấy có muốn ra ngoài thì đương nhiên phải tìm lý do rồi! Cũng có thể là Hạo Hi có tới đây mà tôi không thấy nữa, hoặc là Hạo Hi thấy vợ tôi quá xinh đẹp, nên muốn đi lấy vợ luôn rồi đó."

Mộc Cẩn Hiền siết chặt tay đánh về phía mặt của Mạc Ninh Viễn.

Mộc Cẩn Hiền hít một hơi thật sâu: "Vậy cảm ơn Giang tiên sinh."

Mộc Cẩn Hiền từ khi sinh ra đã luôn mang vẻ kiêu căng ngạo mạn, thế nhưng vì tìm Hạo Hi nên cũng đành bất chấp luôn, dù gì càng nhiều người càng tốt mà.

Mộc Cẩn Hiền dẫn theo một đám người, mạnh mẽ hùng hồn bỏ đi, Mạc Ninh Viễn nhìn theo bóng lưng hắn mà không nhịn cười nổi: "Tôi còn tưởng Hạo Hi thật sự chấp nhận số phận rồi, nhưng hóa ra là chờ cơ hội sao? E là thời gian này Mộc Cẩn Hiền sẽ khó chịu lắm đây."

Mạc Ninh Viễn chống hông: "Đừng nói tôi không biết, cho là tôi có biết, thì sẽ nói cho anh biết chắc?"

Mạc Ninh Viễn nghiêng đầu, cẩn thận? Chỉ cần không làm chuyện trái với lương tâm, thì nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa, vì thế người phải cẩn thận là Giang Minh Dịch mới đúng ấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »