Cực Hạn

Lượt đọc: 2900 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 156
quyết định điên cuồng

❊ ❊ ❊

Ra cửa, di động lập tức vang lên, tiếp đứng lên là tiểu Mãn.

"Chị Hiểu Hạ, cuối cùng chị nhận điện thoại! Đến cùng chị đi chỗ nào, ngày hôm qua em gọi điện thoại cả đêm!" Tiểu Mãn thấy điện thoại được nhận, như là yên tâm thở ra một hơi thật dài.

"Chị gặp Trầm Hoan." Diệp Hiểu Hạ cũng không giấu giếm tiểu Mãn, dù sao con bé này đã biết đến chuyện giữa mình và Trầm Hoan.

Cái đáp án này, tiểu Mãn một chút cũng không ngoài ý muốn: "Em chỉ biết là anh ta, đêm qua bọn chị Tiêu Tiêu gọi điện thoại cho em, nói chị bị phần tử không hợp pháp bắt cóc đi rồi, làm em sợ muốn chết, kém chút nói với viện trưởng. May mà em cơ trí hỏi rõ ràng bộ dáng phần tử không hợp pháp kia, họ nói một người đàn ông rất đẹp trai, mi tâm có nốt ruồi son, em nghĩ là Trầm Hoan. Cho nên qua mười hai giờ thì không có điện thoại cho chị."

Diệp Hiểu Hạ chỉ nghe tiểu Mãn nói chuyện, trong lòng thở dài, cái con bé này vĩnh viễn có cách kỳ quái biết nội dung bát quái trong đó.

Cho tới bây giờ Thư Tiểu Mãn đều là người nói nhiều, bất luận thời điểm gì chuyện gì đặt ở chỗ cô thì cũng có thể nói nửa ngày: "Đúng rồi, Chị Hiểu Hạ, đêm qua hai người nhất định thật ngọt ngào hả! Xem phân lượng em lo lắng chị cả đêm lại vô cùng biết điều không có gọi điện thoại quấy rầy chị, nói với em một chút đi, đêm qua hai người xảy ra cái gì?" Cô vừa nói vừa hừ hừ xuy xuy nở nụ cười, dù tính không có trước mặt cô, Diệp Hiểu Hạ cũng có thể tưởng tượng ra, hiện tại cô là tề mi lộng nhãn thế nào.

"Chị Hiểu Hạ, hai người là không là cái kia?" Bỗng nhiên Thư Tiểu Mãn đè thấp thanh âm, Bát Quái không khác đội cẩu tử.

"Cái nào?"

"Chính là cái kia cái kia!" Thư Tiểu Mãn vô cùng không vừa lòng Diệp Hiểu Hạ không lên đường như thế, kích động lại nhỏ giọng nhắc nhở cô: "Chính là trên TV thường xuyên chiếu, đèn tắt, một cái chăn, sau đó lăn qua lăn lại..."

Dù vừa mới mới nói rõ dàng mình không đồng ý với Trầm Hoan, tâm trạng đang sa sút, nhưng giờ nghe Thư Tiểu Mãn hình dung như vậy, Diệp Hiểu Hạ vẫn là nhịn không được đầu đầy hắc tuyến. Giờ mấy đứa trẻ này đến cùng suy nghĩ cái gì? Là chuyện đêm qua xảy ra sao? Cô thật sự không nhớ rõ.

"Tiểu Mãn, bọn chị chia tay." Diệp Hiểu Hạ không muốn cho Thư Tiểu Mãn tiếp tục tràn ngập tình sắcYY, dứt khoát nói rõ với cô.

Thư Tiểu Mãn lại như không có nghe thấy vẫn còn lải nhải, thẳng đến qua một hồi, cô mới chậm rãi hỏi: "Chị Hiểu Hạ, chị vừa nói cái gì?"

"Chị nói, bọn chị chia tay." Đến quốc lộ, tiếng loa, tiếng chuông, tiếng thét to cao thấp nối tiếp, Diệp Hiểu Hạ nhìn con đường, dòng người như thủy triều, trong lòng khổ sở.

"Chị Hiểu Hạ..." Tiểu Mãn dài miệng, lúc này cư nhiên một câu nói cũng cũng không nói ra được.

"Chỗ chị thật ầm ĩ, nói sau." Bỗng nhiên Diệp Hiểu Hạ thấy xa xa có một chiếc du lịch đi lại xe đi Lân thị, cúp điện thoại, thuận tiện tắt máy, đi tới chiếc xe kia liều mạng vẫy tay, rốt cục làm lái xe ngừng lại.

Thẳng đến nhảy lên xe, tài xế lái xe vẫn còn nói: "Cô bé, sao con lại đón ở chỗ này xe? Chỗ này không cho dừng xe, lỡ bị cảnh sát giao thông bắt thì bác trả tiền phạt không nổi đâu."

Diệp Hiểu Hạ lại chỉ cười tủm tỉm xin lỗi, đi đến một loạt chỗ trống cuối cùng ngồi xuống. Tùy ý cho ánh nắng cuốn mùi xăng dày đặc áp tới cô, làm thân thể và trong lòng của cô không thoải mái đến cực điểm.

Đến khi xuống xe, thời gian đã là buổi tối chín giờ. Không khí lạnh lẽo đêm mùa xuân đánh vào trên người cô, cô mới hơi hơi phản ứng lại, đi qua một ngày đến cùng làm gì. Đứng ở bến xe, Diệp Hiểu Hạ cản một xe taxi bảo lái xe đưa cô đi một khách sạn hoàn cảnh tốt một chút, lái xe nhìn nhìn cô, vừa lái xe vừa cười: " Cô bé, con tới nơi này làm gì? Đi công tác hả?"

" Bác nói xem con giống làm cái gì?" Diệp Hiểu Hạ nhìn lái xe cười, kỳ thực cô cũng không biết mình tới làm gì, chỉ muốn nghe xem lái xe này nói thế nào.

"Con không giống như đi công tác, đi công tác ít nhất mang túi công văn, mang chút hành lý, con xem con cái gì đều không có mang. Ăn mặc tốt như vậy, nhưng giống ra ngoài chơi." Nói xong ông lại dừng một chút: “Nhưng lại không giống như là đi ra du lịch, ha ha, bác còn thật không biết con là làm cái gì."

Diệp Hiểu Hạ nhìn nhìn quần áo trên người mình, đây là quần áo ngày hôm qua mặc khi đi chơi với bọn Tiêu Tiêu, cho nên lái xe này cũng là không nói sai. Nhưng cô tới nơi này làm gì? Diệp Hiểu Hạ quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, ánh đèn thành thị hình như là đóa hoa lưu động, chuyển qua trước mắt cô. Thành thị này với cô mà nói xa lạ như vậy, lại quen thuộc như vậy. Nội tâm cô rất khó chịu, bởi vì rời khỏi Trầm Hoan, bởi vì mình kiên trì, khổ sở như vậy làm cô hơi hơi ức chế không được cảm xúc bản thân.

Cô làm một chuyện điên cuồng.

Dưới tình huống không có bất kì hướng dẫn nào, dưới tình huống không mang theo bất luậnt thứ gì, cô cứ rời khỏi thành thị của mình như vậy, rời khỏi tất cả thân nhân bạn bè quen thuộc mình, rời khỏi... Trầm Hoan. Cô vì mình làm chuyện này cảm thấy thật có lỗi, không chút hối hận nào, cô nghĩ, dù tính là thời gian quay ngược, hôm nay cô vẫn sẽ nhảy lên chiếc ô tô đường dài kia.

Ra ngoài không cần mang hành lý, chỉ cần mang tiền là có thể.

Khi Diệp Hiểu Hạ quẹt thẻ ở khách sạn, đi khu mua sắm quẹt thẻ, ăn cơm quẹt thẻ, cô nghĩ như vậy.

Phụ nữ mua đồ là một thói quen kỳ lạ, khi các cô tâm trạng tốt sẽ đi dạo phố mua đồ, tâm trạng không tốt cũng sẽ đi dạo phố mua đồ. Phảng phất chỉ cần tiêu tiền trong tay, tâm trạng không tốt của cô sẽ trở nên tốt, tâm trạng tốt sẽ trở nên rất tốt.

Ngây người tại Lân thị hai ngày, bỗng nhiên Diệp Hiểu Hạ cảm thấy đã đi ra một lần nhất định phải càng thêm vui vẻ mới không làm mình thất vọng, vì thế cô tham gia một đoàn du lịch, cơ hồ đi hết tất cả cảnh điểm du lịch tây bộ Trung Quốc, thời gian là nửa tháng.

Đại mạc, thảo nguyên, trời xanh, Tuyết Sơn, ở cùng một đám người không quen, hình như Diệp Hiểu Hạ tựa hồ cũng trở nên vui vẻ hơn.

Tôi đi rồi, đâu thèm hồng thủy ngập trời phía sau.

Diệp Hiểu Hạ cúp điện thoại thì tắt máy, Thư Tiểu Mãn chưa từng đả thông điện thoại của cô. Tự cô nhịn hai ngày, cảm thấy tiếp tục như vậy thật sự là một chuyện bản thân gánh vác trách nhiệm không xong, vì thế vội vàng nói chuyện mấy ngày nay cho vương viện trưởng.

Bản thân cô chính là một kẻ nói nhiều, thật nhiều chuyện đều là thêm mắm thêm muối nói không rõ ràng, vương viện trưởng dứt khoát vung bàn tay to lên triệu hồi Tiêu Tiêu, tiểu Đào và Phỉ nhi về cô nhi viện. Ba người nơm nớp lo sợ ngồi ở trong cô nhi viện tiểu Thiên sứ, không yên lòng chơi đùa với phần đông trẻ con trong viện, một bên trong lòng kinh khiếp chờ viện trưởng Vương.

"Vì sao viện trưởng Vương khủng bố như vậy, lại mở cô nhi viện tên gọi làm tiểu Thiên sứ?" Tiêu Tiêu không có lá gan gì rụt đầu.

"Mình cảm thấy, dù tính là ác ma cũng là ngưỡng vọng thiên sứ thánh khiết..." Phỉ nhi không để tâm tổng kết, lại bị tiểu Đào đẩy một chút, cô ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy viện trưởng Vương nâng một đĩa dưa hấu cười tủm tỉm đứng cách đó không xa nhìn ba người. Nhất thời sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, cúi đầu, kẹp chặt cúc hoa làm người.

Vương viện trưởng phân dưa hấu cho một đám bé củ cải trước, mới đưa đặt thừa lại ở trước mặt mấy người, hắc hắc cười: "Lão yêu bà sẽ không khách khí với các con, các ngươi ăn đồ tiểu Thiên sử ăn thừa lại đi."

Trong lòng ba người lập tức kinh khiếp một người cầm lấy một miếng dưa hấu, đứng ngồi không yên. Vốn cho rằng sẽ bị viện trưởng Vương thoá mạ một chút, lại không nghĩ rằng từ đầu tới đuôi sắc mặt viện trưởng Vương cũng không thay đổi, chỉ hỏi rõ ràng Trầm Hoan và người đàn ông trung niên xưng hô thế nào, rồi thả ba người đi về. Ba người lập tức như được đại xá, chạy đến bóng dáng cũng không có, khiến cho Thư Tiểu Mãn buồn bực: "Lại không có quỷ đuổi, chạy nhanh như vậy làm gì!"

Túy Lí Thiêu Đăng cảm thấy chuyện có chút không tốt lắm, lập tức sẽ tấn công thành Cửu Ti, vì sao Diệp Hiểu Hạ lại bỗng chốc mất đi liên hệ. Liên tục ba ngày không login, gọi điện thoại luôn luôn tắt máy, mắt thấy tất cả chuẩn bị đều ổn thỏa, nhưng là hội trưởng như cô vẫn không có mặt. Thế giới cũng bởi vì ba ngày qua không thấy Diệp Hiểu Hạ thay đổi triệt để mà làm cho người ta nghị luận ào ào, thậm chí không hề thiếu người chơi đoán cũng cô lâu như vậy không login có phải bởi vì sinh bệnh nằm viện hoặc ra ngoài ý muốn không.

Túy Lí Thiêu Đăng sốt ruột, loại sốt ruột này không cách nào cùng nói rõ bất kì ai, chỉ có thể đặt trong lòng, Diệp Hiểu Hạ cô tốt nhất xuất hiện trước khi công thành chiến bắt đầu cho tôi.

Nhưng là thật sự có thể xuất hiện sao? Trời biết.

Thư Tiểu Mãn đi theo viện trưởng Vương ngồi xe đi một chỗ sơn Thanh Thủy tú.

Chỗ dừng xe, chỉ thấy có mấy cột cờ, trên cột cờ bay quốc kỳ và hai cờ xí màu sắc rực rỡ, cột cờ cố định là tạo hình phi thường nghệ thuật, trên viết "viên khu công nghiệp điện tử Cực hạn". Thư Tiểu Mãn lăng lăng nhìn cái tên kia, sau đó lôi kéo tay áo viện trưởng Vương nói: "Viện trưởng viện trưởng, bà có biết Cực Hạn này là cái gì không?"

Vương viện trưởng liếc mắt nhìn Thư Tiểu Mãn một cái: "Không phải là tên công ty thôi, còn có thể có cái gì."

"Không đúng không đúng, hiện tại có một trò chơi siêu cấp hỏa bạo, cả thế giới đều đang chơi, tên là Cực Hạn." Thư Tiểu Mãn vừa đi theo vương viện trưởng vào trong khu công nghiệp,vừa lải nhải: "Con đang chơi, Bạch Thiên Minh đang chơi, Chị Hiểu Hạ đang chơi, còn có Trầm Hoan cũng chơi, hóa ra Chị Hiểu Hạ kiếm tiền là tựa vào trò chơi..." Thư Tiểu Mãn cuối cùng kéo đến đề tài khác, nói không ngừng, viện trưởng Vương cũng không đánh gãy cô, chỉ yên tĩnh nghe cô nói chuyện.

Lại nói tiếp cũng thật sự là kỳ lạ, hai người dọc theo đường đi cư nhiên không có gặp một bảo an nào ngăn hai người lại, hai người trực tiếp một đường lững thững đi đến kiến trúc chủ đề.

"Tôi tìm Tần Mục Ca." Vương viện trưởng nhìn hai tiếp tân thanh xuân niên thiếu, xinh đẹp tươi sáng trước mặt, cười tủm tỉm báo mục đích mình.

Mà hai cô gái trẻ đứng chỗ tiếp đãi, nhìn người phụ nữ trung niên một thân trang điểm mộc mạc thậm chí hơi quê mùa này, nhìn nhau, người như vậy là vào bằng cách nào?

__

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa