Cực Hạn

Lượt đọc: 3240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 116
không cùng đường

❊ ❊ ❊

Đã đồng ý với Tang Chẩm Lưu ngày mai sẽ đi đưa Trầm Hoan về nhà, như vậy không biết ngày mai còn phải chậm trễ bao nhiêu thời gian. Cho nên một hồi đến nhà Diệp Hiểu Hạ lập tức login, giờ trong trò chơi cô có việc quan trọng cần hoàn thành.

Tục ngữ nói thế này, đến sớm, không bằng đến khéo.

Diệp Hiểu Hạ mới vừa login chuẩn bị tiếp tục tìm Trúc Nhận Ngàn Trần, thì thấy ba người lần lượt login. Dù ngay từ đầu quyết tâm thế nào, dù vừa rồi có bao nhiêu hùng hổ, giờ khắc này, Diệp Hiểu Hạ nhìn ba cái tên quen thuộc lại xa lạ trên danh sách bạn tốt vậy mà có cảm giác không hiểu mờ mịt vây quanh cô trong khoảnh khắc.

Thực ra, cô sợ hãi là đối mặt chân tướng .

Có đôi khi làm người quá nghiêm cẩn thường thường là sẽ cho mang đến cho mình tổn thương, nhưng, có một số việc không thể không nghiêm cẩn. Như vậy, kéo theo là tổn thương không thể không thừa nhận.

Chần chờ một hồi, cuối cùng Diệp Hiểu Hạ lựa chọn nhắn tin cho Trúc Nhận Ngàn Trần: "Chúng ta gặp mặt được không ?"

Cô mặt ngoài bình tĩnh, nhưng, chỉ có cô biết, khi cô nhắn tin này hao phí bao nhiêu dũng khí.

Đối phương im lặng một hồi. Nhưng là chỉ là một hồi thời gian như vậy, trong mắt Diệp Hiểu Hạ lại dài như một thế kỷ, cô thậm chí nghĩ Trúc Nhận Ngàn Trần có phải căn bản không đồng ý gặp cô mà trực tiếp logout không.

Nếu là, nói vậy, Diệp Hiểu Hạ không thể nghĩ ra mình sẽ có thất vọng cỡ nào.

Còn may là, Trúc Nhận Ngàn Trần còn chưa làm ra chuyện làm người ta phỉ nhổ và thất vọng như vậy. Cũng không biết qua bao lâu, anh ta nói: "Cô ở đế đô đúng không, bắc thành tứ hợp lâu lầu ba phòng thanh tuyền, cô đi lại đi."

Nói xong, anh ta không lại nói nhiều một lời. Diệp Hiểu Hạ cũng không có hỏi bất kì câu hỏi nào. Cô chỉ vội vàng đi đến bắc thành, tiểu Ngũ không biết đi ra lúc nào, anh ta không nhanh không chậm đi theo phía sau Diệp Hiểu Hạ, nhàn nhạt hỏi: " Cô nhất định phải đi sao?"

"Vì sao không đi?"

" Cô đã nghĩ phải nói gì với bọn họ chưa?"

" Chưa."

"Vậy cô còn muốn đi?"

"Chẳng lẽ tất cả mọi chuyện anh làm đều là nghĩ xong mới làm sao?" Diệp Hiểu Hạ dừng bước. Quay lại đầu, thấy tiểu Ngũ giật giật khóe miệng.

"Chuyện này là không thể, trong cuộc sống sao có thể đoán trước mọi chuyện."

"Cho nên, tôi thế nào thì mới gọi là nghĩ xong?" Diệp Hiểu Hạ cười khổ, sao cô có thể nghĩ xong chứ, giờ đầu óc cô rất loạn, ngay cả mở miệng nói câu nói nào đầu tiên cô cũng không biết.

Đế đô bắc thành, tứ hợp lâu, lầu ba phòng thanh tuyền.

Một bàn đồ ăn ngon. Tuy Diệp Hiểu Hạ ít đến chỗ này tiêu phí, nhưng nhìn trình độ tinh mỹ của bàn đồ ăn này cũng biết giá xa xỉ. Huống chi tứ hợp lâu này là tửu lâu lịch sự tao nhã ít có trong bắc thành, nói vậy một bàn đồ ăn như vậy trong này lại càng sang quý .

Nhưng, đối mặt cảnh đẹp như vậy, mỹ thực như vậy, Diệp Hiểu Hạ lại không có khẩu vị gì. Cô ngồi phía bắc bàn bát tiên, đối diện và trái phải cô phân biệt là Trúc Nhận Ngàn Trần, Máng Xối Hoa Lưu cùng Điền Gia Nhị Thiếu Gia. Tiểu Ngũ tựa vào trên cột phía sau Diệp Hiểu Hạ, tung bay chơi đùa một cây Phi Đao không lớn trong tay, hàn quang rạng rỡ.

Ánh mắt Trúc Nhận Ngàn Trần thu trở về từ trên tay tiểu Ngũ, chậm rãi, chậm rãi, cuối cùng dừng trên gương mặt Diệp Hiểu Hạ. Bên môi anh ta kéo kéo, nhịn không được thở dài trong lòng, nên đến chung quy sẽ đến. Anh ta quay đầu nhìn nhìn Máng Xối Hoa Lưu và Điền Gia Nhị Thiếu Gia, một người cúi đầu không biết đang nghĩ gì, một người đang vùi đầu dùng bữa, giống như mấy ngày không ăn cơm vậy.

Anh ta thở dài một hơi, cuối cùng nhìn Diệp Hiểu Hạ lộ ra một chút mỉm cười: "Thật lâu không thấy, Hiểu Hạ."

Diệp Hiểu Hạ nhìn anh ta tươi cười, vậy mà hơi hoảng hốt. Cô đến cùng có bao nhiêu lâu không gặp mặt ba người bọn ? Một tháng? Hai tháng? Hay là càng lâu? Lâu đến chính cô cũng không nhớ rõ .

Lâu đến mức bọn họ trong trí nhớ của cô chỉ để lại mấy bóng dáng giúp đỡ cô khi ở tân thủ thôn, bóng dáng nhợt nhạt.

"Quả thật thật lâu." Diệp Hiểu Hạ giật khóe miệng, cô vốn muốn cho Trúc Nhận Ngàn Trần một cái tươi cười, cho dù là tươi cười ứng phó cũng được, nhưng cuối cùng cô phát hiện, hư ứng như vậy quả nhiên cô không làm được, chỉ có thể buông tha.

Ánh mắt Trúc Nhận Ngàn Trần chuyển tới một bên, dừng trên quần áo Diệp Hiểu Hạ. Trên người cô vẫn mặc là trang bị ba bốn mươn cấp, hơi cũ kỹ, so sánh lại, ba người bọn họ một thân trang bị cực phẩm mới tinh không biết vì sao hơi chói mắt.

Trong lúc nhất thời không khí lại giằng co xuống, không có người mở miệng trước, không khí trong phòng trầm trọng làm cho người ta thở không nổi.

Cuối cùng vẫn là Trúc Nhận Ngàn Trần mở miệng trước: "Tìm tôi, có việc sao?"

Diệp Hiểu Hạ nhìn ba người trong phòng, nhẹ nhàng chớp mắt, lại chớp mắt. Cô vốn có nhiều chất vấn như vậy, có nhiều phẫn nộ như vậy, có nhiều hoài nghi như vậy muốn trào ra, nhưng giờ lại giống như cái gì cũng quên mất. Cứ như vậy nhìn gương mặt Trúc Nhận Ngàn Trần không đếm xỉa đến, nghe anh ta gọi mình, bỗng nhiên cô cảm thấy mình thật ngốc.

Làm cái gì tới nơi này chứ?

Hương vị chua sót lan tràn từ đầu lưỡi cô, trải rộng ra cả khoang miệng, cuối cùng khiến cô biểu hiện ra biểu cảm giống uống thuốc bắc đã để một đêm vừa đắng vừa lạnh.

"Là có một chút."

"Nga." Trúc Nhận Ngàn Trần nhìn chằm chằm chua sót bên môi Diệp Hiểu Hạ, chỉ cảm thấy phảng phất có tảng đá áp đè trên ngực thật khó chịu. Tay anh ta tiến vào trong túi, ở trong góc đụng đến một trường kiếm đồng thô. Anh ta nhớ, cái chuôi này trường kiếm đồng thô là ở tân thủ thôn Diệp Hiểu Hạ đưa cho anh ta, thời gian khi đó thật là tốt đẹp, nhưng, từ khi nào thì thay đổi hương vị rồi?

Cuối cùng anh ta dứt khoát kiên quyết rút tay ra. Nhìn Diệp Hiểu Hạ không dao động: "Chuyện gì vậy?"

"Đồ trong công hội là các ngươi cầm sao?" Anh ta cư nhiên lạnh nhạt như thế, bình tĩnh như thế, Diệp Hiểu Hạ không thể không nề hà. Cuối cùng, bọn họ không chung đường.

Khi Diệp Hiểu Hạ hỏi ra những lời này, Máng Xối Hoa Lưu ngẩng đầu lên, Điền Gia Nhị Thiếu Gia cũng dừng chiếc đũa đang ăn cái gì. Bọn họ không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn hai người. Trong ánh mắt của bọn họ có rất nhiều thứ, nhiều đến làm cho người ta phân không rõ ràng. Giờ khắc này, bọn họ không như Trúc Nhận Ngàn Trần yên tĩnh như giếng cổ, cũng không như Diệp Hiểu Hạ vân đạm phong khinh.

Trúc Nhận Ngàn Trần không trả lời, anh ta chỉ nhìn ánh mắt không biểu cảm của Diệp Hiểu Hạ. Chuyện tới hiện giờ anh ta trả lời không trả lời thực ra đều vì quan hệ hai người mà đặt dấu chấm hết thôi.

Hít một hơi thật sâu, Trúc Nhận Ngàn Trần giật giật khóe miệng, lộ ra vẻ tươi cười: "Nếu, tôi nói phải thì sao?"

Tuy rằng đã sớm dự liệu được đáp án, nhưng khi Trúc Nhận Ngàn Trần chính miệng trả lời vấn đề này, Diệp Hiểu Hạ vẫn cảm thấy có một loại chua xót không thể ngăn chặn đánh úp lại cô. Cô rũ mi mắt, nhàn nhạt thở dài: "Nguyên nhân là cái gì?"

"Người tìm chỗ cao mà đi nước tìm chỗ trũng mà chảy, tôi thích đứng ở chỗ cao, cô lại quá mức lạnh nhạt, lập trường chúng ta bất đồng ngay từ đầu."

"Cho nên, anh vì xao xử bất thắng hàn mà lợi dụng tôi?" Diệp Hiểu Hạ nhướng mày, cô không phẫn nộ, chỉ cảm thấy thê lương."Tôi đã cho chúng ta là bạn."

"Từng là." Quá thật lâu, Trúc Nhận Ngàn Trần mới chậm rãi nói, sau đó anh ta lấy ra một thanh trường kiếm đồng thô, đặt trên bàn, cười gượng nói: "Ít nhất đồ cô đưa tôi, tôi rất quý trọng."

Nhìn trường kiếm đồng thô đã nhiễm lên không ít màu đồng xanh kia, phảng phất có cái gì trong lòng quay cuồng bên trong vậy. Tay cô cầm thanh kiếm, ngón tay lướt qua thanh kiếm đã mất đi ánh sáng ban đầu, sau đó vểnh vểnh lên khóe miệng, hừ nhẹ: "Thật sự là rác rưởi cũ vứt bỏ cũng không có người nhặt."

Giọng nói lạnh bạc tràn ra từ cánh môi cô, chui vào trong lỗ tai ba người, sinh đau sinh đau.

Diệp Hiểu Hạ nhất thời cảm thấy đần độn vô vị, cô đứng lên, nâng tay thả thanh kiếm kia trên mặt đất. Trường kiếm đồng thô mất đi sáng rọi vững vàng chui vào sàn gỗ tùng. Cô trở tay vẽ ra một trận Bát Quái, trong nháy mắt sau một đường sáng trắng từ tay cô bay về phía trường kiếm đồng thô kia, thân kiếm lên tiếng trả lời mà đứt đoạn, mất đi một tia sáng rọi cuối cùng thuộc về vũ khí.

Cô xoay người rời khỏi, tiểu Ngũ đi theo phía sau cô.

Khi đi tới cửa, cô hơi hơi nghiêng đi gò má nhìn ba người, lộ ra một tia tươi cười kiên quyết mà xa lạ. Giọng cô vẫn dịu dàng như nước, cô nói: "Bảo trọng."

Theo bước chân thong thả mà trầm ổn của cô từng bước một xuống lầu, kênh công hội của Cửu Trọng Thiên lên vài tiếng hệ thống thông báo,

"Hội viên Trúc Nhận Ngàn Trần xử sự vô ý, phạm sai lầm lớn, hiện bị hội trưởng Diệp Hiểu Hạ trục xuất công hội!"

"Hội viên Máng Xối Hoa Lưu nhân xử sự vô ý, phạm sai lầm lớn, hiện bị hội trưởng Diệp Hiểu Hạ trục xuất công hội!"

"Hội viên Điền Gia Nhị Thiếu Gia nhân xử sự vô ý, phạm sai lầm lớn, hiện bị hội trưởng Diệp Hiểu Hạ trục xuất công hội!"

Đây là kết quả tất nhiên, không có người cảm thấy có cái gì kinh ngạc .

Điền Gia Nhị Thiếu Gia nhìn Trúc Nhận Ngàn Trần cười khổ: "Vốn sau này không vụ cuối là được rồi, không nghĩ tới vẫn bị cô ta phát hiện ."

Trúc Nhận Ngàn Trần lại nhìn chằm chằm vào trường kiếm đồng thô bị cắt thành hai đoạn trên sàn kia, sau đó nhắm mắt, không nói gì.

Ngay lúc ba người bình tĩnh một mảnh, một đường tin tức hệ thống trên thế giới đánh vỡ bình tĩnh ban đầu của bọn họ.

"Lòng hại người không thể có, lòng phòng người không thể không. Hữu lai hữu vãng đại trượng phu, nhai tí tất báo chân anh hùng*! Người chơi Diệp Hiểu Hạ bỏ mười vạn hoàng kim mua đầu người Trúc Nhận Ngàn Trần, thời gian đuổi giết ba tháng!”

*có qua có lại mới là đại trượng phu, có thù tất bào mới là anh hùng thật sự.

" Lòng hại người không thể có, lòng phòng người không thể không. Hữu lai hữu vãng đại trượng phu, nhai tí tất báo chân anh hùng! Người chơi Diệp Hiểu Hạ bỏ mười vạn hoàng kim mua đầu người Máng Xối Hoa Lưu, thời gian đuổi giết ba tháng!"

" Lòng hại người không thể có, lòng phòng người không thể không. Hữu lai hữu vãng đại trượng phu, nhai tí tất báo chân anh hùng! Người chơi Diệp Hiểu Hạ bỏ mười vạn hoàng kim mua đầu người Điền Gia Nhị Thiếu Gia, thời gian đuổi giết ba tháng!"

Mua mạng nội dung hệ thống vừa đổi mới, người chơi chỉ cần bỏ ra tiền tài tương ứng là có thể ở quan phủ mua NPC đuổi giết kẻ thù của. Thời gian dựa theo giá bất đồng chia làm một ngày, ba ngày, mười ngày, ba mươi ngày, dài nhất là ba tháng. Khi bị quan phủ đuổi giết, người bị đuổi giết không thể vào nơi nào phạm vi quan phủ phân bố, bằng không sẽ bị giết đến 0 cấp.

Mặc dù có cái này hệ thống tới nay, mua mạng rất nhiều, nhưng, mua ba tháng còn chưa từng có, lại càng không muốn nói bỗng chốc mua ba người đuổi giết ba tháng, càng là trước nay chưa từng có. Trong lúc nhất thời, cả thế giới nổ tung.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa