Cực Hạn

Lượt đọc: 2975 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 138
hỗn chiến (hạ)

❊ ❊ ❊

Cửu công tử đã chết.Diệp Hiểu Hạ nhìn song kiếm ánh huỳnh quang trong tay, thở dài một hơi,xoay người giao bội kiếm cho tiểu Ngũ.

Tiểu Ngũ lại kỳ quái: “Đưa tôi làm cái gì?”

Diệp Hiểu Hạ híp mắt, lại liếc mắt nhìn thoáng qua thi thể Cửu công tử, ý vị thâm trường nói: “Tôi nghĩ, anh ta muốn anh mang song kiếm này cho VôSinh kia.”

“Hiểu Hạ?” Tiểu Ngũ nghiêng đầu không hiểu nhìn Diệp Hiểu Hạ.

“Tôi không phải ảnh vệ, tôi không biết có thể cảm nhận được tâm trạng củaanh ta không, nhưng hai người đều là ảnh vệ, tôi nghĩ anh nhất định biết giãy dụa trong lòng anh ta, cho nên, giao cho anh đi.”

Tiểu Ngũ nhìn song kiếm trong tay Diệp Hiểu Hạ, cuối cùng nhận lấy. Anh cúi đầu nói: “Hiểu Hạ, cám ơn cô.”

“Cảm ơn tôi làm gì?” Diệp Hiểu Hạ đứng ở nơi đó mỉm cười: “Giữa bạn bè nóilời này thật không thú vị.” Cô dừng một chút: “Nhưng anh, làm vậy khônghối hận sao? Anh vốn có thể tự do, làm gì lại bỏ mình vào như vậy.”

“Vậy cô cởi bỏ ước định với tôi, cô có hối hận khôn?”

“Không hối hận.” Ánh mắt Diệp Hiểu Hạ cứng cỏi: “Trên thế giới không có thuốchối hận, cho nên, chỉ cần làm qua thì đừng nói hối hận. Huống chi...”Bên môi cô lộ ra một tia cười nhạt: “Có một thời gian anh ở bên ngườitôi này, tôi tội gì nói hối?”

Tiểu Ngũ nở nụ cười: “ Vậy còn không đi ra ngoài, người kia tới tìm cô, không phải sao?”

Diệp Hiểu Hạ nghe thấy tiểu Ngũ nói như vậy, cũng không ngượng ngùng gì, côha ha cười, cúi đầu bước nhanh đi ra ngoài. Tiểu Ngũ đứng đó, thật sâuliếc mắt nhìn Cửu công tử, cuối cùng mới xoay người đi theo Diệp Hiểu Hạ ra ngoài.

Tam Thập Nhị Diệp đứng trên mặt đất thở hào hển, anhta nhìn Cửu công tử một cái đã chết đi, sau đó đưa tay ra với tiểu Ngũ:”Đừng, đừng bỏ lại tôi...”

Tiểu Ngũ ngẩn người, suy nghĩ một hồi, lấy từ trong túi ra một viên Chỉ Huyết cao. Đây là đồ Diệp Hiểu Hạ đặtchỗ anh khi ở bặc nhân thôn, anh vốn không thể tùy tiện dùng, nhưng làtrải qua việc giải trừ khế ước vừa rồi, lại là một lần nữa ký kết khếước, dược này cư nhiên thành của anh. Tuy trong lòng nghĩ muốn trả choDiệp Hiểu Hạ, nhưng Tam Thập Nhị Diệp trước mắt lúc này lại làm tiểu Ngũ sinh lòng trắc ẩn, anh quăng Chỉ Huyết cao cho Tam Thập Nhị Diệp, rồiđi.

Tam Thập Nhị Diệp cầm Chỉ Huyết cao kia nghe tiểu Ngũ nói: “Anh tự do, đi đi, đừng lại làm tôi tớ cho người khác.” Anh ta híp mắtnhìn tiểu Ngũ, bóng dáng phản quang bên trong, thật lâu sau sau mới thởdài một hơi.

Diệp Hiểu Hạ theo cái động cũng không lớn kia chậtvật đi ra, từ khi lên tới tám mươi lăm cấp cô rớt vào cái động này, trải qua Bích Thủy Thần Thú và Manh Yến, giờ lại bị trừ mười cấp, cấp bậcthêm thêm giảm giảm cũng là tính không thăng không rớt, trang bị trênngười cô còn có thể dùng, nếu không chẳng phải là cô phải mặc tân trangđi đối mặt hai người này sao ?

Cô vừa mới đi lên mặt đất thì Tốđã phát hiện cô, vừa quăng ra một kỹ năng giam cầm làm hai người kia bịđịnh thân năm giây, tay vừa Diệp Hiểu Hạ kéo ra: “Vừa rồi sao vậy? Saolại rớt mười cấp?”

Diệp Hiểu Hạ nhìn thoáng qua tình huống hiệntại, thở dài một hơi: “Không có việc gì, một nhiệm vụ thôi. Nhiệm vụ vừa nãy đi Lương Phong ao anh có nhận không?”

“ Nhận.” Tố không cótiếp tục hỏi đi xuống, xoay người nhìn xem hai người lập tức sẽ khôiphục kia, lại hỏi: “Bọn họ phải làm sao bây giờ?”

Đây mới làchuyện làm Diệp Hiểu Hạ đau đầu, cô vốn cho rằng mình bị nhớt ở trongsòng bạc này không ra được, cũng tạm thời sẽ không có khúc mắc gì vớihai người này, thế nào cũng không ngờ Tố cư nhiên đến chỗ này, còn cảnhai người lại...

“ Diệp Hiểu Hạ, tôi sớm nên đoán được cô cóchiêu này, cô đúng là đủ thâm tàng bất lộ ! Mình ở bên trong liên thủvới bọn tôi, bên ngoài lại tìm đệ nhất cao thủ chặn chúng tôi lại.” Trúc Nhận Thiên Trần thấy Diệp Hiểu Hạ cười lạnh, anh nhìn DBUFF của mìnhlập tức biến mất, lửa giận trong lòng đã cháy cơ hồ làm anh cả người sôi trào.

So với Trúc Nhận Thiên Trần nghiến răng nghiến lợi, TửTước Ái Nhân không xúc động như vậy. Tố là đệ nhất cao thủ, nếu chỉ điểm này cô cũng sẽ không kiêng kị như thế, nhưng cô không quên được lầntrước xung đột trên thế giới Vân Ẩn Sát công hội nói thế nào. Đối phómột người, dù anh cấp bậc rất cao, cũng là dễ dàng, nhưng nếu phải đốiđịch với một công hội lớn thì, cô muốn suy nghĩ một chút .

Đặcbiệt lúc này, công hội của cô cũng không có ý nguyện đối địch với cônghội lớn, nếu cô vội vàng trêu chọc những người này, chỉ sợ ăn trộm gàkhông thành còn mất nắm gạo, cuối cùng bị công hội đá ra thì mất nhiềuhơn được .

Vì thế cô đảo mắt hạt châu, tính kế trong lòng. Côhướng về phía Tố kêu to lên: “Tố đại thần, tôi và Diệp Hiểu Hạ cũng chỉtranh võ mồm ở Tân Thủ thôn, còn chưa tới nông nỗi thủy hỏa bất dung gì, giờ khó xử tôi như vậy, có phải hơi khi dễ người không?”

Tố nghe lời này khẽ cau mày, lạnh nhạt nói: “Chẳng lẽ phải chờ tới lúc cô muamạng người, tôi lại vây truy chặn đường cô mới không gọi khi dễ ngườisao?”

Thốt ra lời này, chẳng khác nào chặn tất cả lời nói của TửTước Ái Nhân lại miệng, cô nhất thời lạnh mặt, phát một tin nhắn choTrúc Nhận Thiên Trần: “Không cần xung đột chính diện với Tố, mục tiêuchúng ta là Diệp Hiểu Hạ, có thể giết một lần là một lần.”

Tuyrằng Trúc Nhận Thiên Trần vô cùng khinh thường loại phụ nữ lăn qua lộnlại đều phải chiếm tiện nghi như Tử Tước Ái Nhân, nhưng giờ anh ta không có lựa chọn, vì thế không chút do dự đồng ý điều kiện của cô ta.

Diệp Hiểu Hạ thấy Trúc Nhận Thiên Trần nói đến trình độ này, cũng lạnh mặtxuống: “Tôi nhớ được lần trước từng nói, chúng ta gặp lại là kẻ địch,như vậy tôi sẽ không khách khí.”

Cô vừa dứt lời, đã nhìn thấyDBUFF của hai người biến mất nhân, kỹ năng sắc bén bức lại chỗ cô. Đâychẳng phải lần đầu tiên Diệp Hiểu Hạ đối chiến, tuy còn chưa quen thuộcmấy, nhưng cũng không mới lạ như lần đầu tiên, cô vừa cấp tốc di chuyển, vừa phối hợp mỗi một cái kỹ năng thiên y vô phùng.

Đối chiến với con người và đối chiến với NPC chỉ số thông minh cao không có khác nhau quá lớn, chỉ cần bình tĩnh ứng chiến, tìm nhược điểm đối phương, sau đó lại nhất nhất công phá thì không có vấn đề gì. Cô vừa đối chiến với hai người, vừa nói với Tố đang định ra tay; “Đây là chuyện của em, để em tự giải quyết.”

Tố gật gật đầu, thu kỹ năng, đứng một bên, nhưng,nếu Diệp Hiểu Hạ có vấn đề gì, anh sẽ không thờ ơ đứng ở chỗ này, anh có thể dùng thời gian nhanh nhất đưa hai người này đi điểm phục sinh, dùlà bao nhiêu lần.

Diệp Hiểu Hạ tự mình đối phó hai người có lẽ hơi khó khăn, nhưng nếu có thêm tiểu Ngũ vừa mới thăng cấp xong thì thành thạo.

Không mất bao lâu, trận chiến đấu này đã phân thắng bại.

Dưới sự che giấu của tiểu Ngũ, Diệp Hiểu Hạ đưa lên một đại chiêu, đánh bạihai người, sau khi nhìn hai người hóa thành ánh sáng biến mất, cô nóivới Tố, “Chúng ta nhanh chóng rời khỏi nơi này, bọn họ rất nhanh sẽ đến, tiếp tục dây dưa cũng không có ý nghĩ gì.”

Tố không phản đối,xoay người đuổi kịp Diệp Hiểu Hạ và tiểu Ngũ, ba người vừa mới muốn rờikhỏi, lại nghe thấy một người kêu ba người. Theo tiếng nhìn lại, chỉthấy Tam Thập Nhị Diệp đứng ở cửa lớn sòng bạc đã rách nát vẫy tay vớiba người, “ Mọi người bên này.”

“Lại có người muốn đánh bài với chúng tôi sao?” Diệp Hiểu Hạ vểnh vểnh lên khóe miệng, nửa đùa nửa trào phúng hỏi.

Trên mặt Tam Thập Nhị Diệp hơi hơi quẫn, vội vàng nói: “Bên này có đường ra thôn, tôi mang mọi người đi.”

Nghe thấy anh ta nói như vậy, Tố và Diệp Hiểu Hạ liếc lẫn nhau, cũng khôngtiếp tục vô nghĩa, trực tiếp đi theo Tam Thập Nhị Diệp lại vào sòng bạcđã rách mướp này. Trong sòng bạc là một mảnh hỗn độn, nơi nơi đều làtảng đá đầu gỗ và cái bàn đã ngã trái ngã phải.

“ Anh đến nơi này thế nào?” Diệp Hiểu Hạ vừa đi, vừa hỏi Tố, vừa rồi cô luôn luôn nghĩ vấn đề này, nhưng vẫn chưa làm rõ ràng.

Tố lại khẽ cười cười, anh lấy ra một cái nhẫn đã rỉ sét nói: “Dùng cái này.”

Diệp Hiểu Hạ không rõ, nhận cái nhẫn kia, vừa nhìn thì sững sờ ở nơi đó.

Truyền Tống nhẫn ( phế ): có thể truyền Tống đến vị trí chế định, 1/1.

“ Anh dùng cái này đến tìm em?” Vẻ mặt Diệp Hiểu Hạ khiếp sợ, quả thựckhông thể tin được, thứ này là siêu cấp cực phẩm khả ngộ bất khả cầu, là trang bị nghịch thiên nhất kích trí mạng trong công thành chiến hoặc là đánh BOSS siêu cấp thời, giờ Tố lại dùng cái này đến tìm mình?

“ Ừ.” Biểu cảm của Tố không thay đổi, trả lời vân đạm phong khinh, giống như đây là một thứ vô cùng phổ thông.

“Anh không khỏi quá xa xỉ rồi! Đây là cực phẩm nghịch thiên đó, tuy em không biết anh từ có được từ chỗ nào, nhưng, sao anh dùng nó tới tìm em chứ!”

Lời của cô còn chưa nói xong, Tố nhàn nhạt mở miệng: “Đối với anh mà nói,chỉ có dùng trên việc quan trọng nhất và người quan trọng nhất mới kêucực phẩm.”

Anh nói rất nhẹ, lại như tảng đá ngàn cân trùng trùngđập xuống, làm tất cả lời nói của Diệp Hiểu Hạ biến mất không thấy bóngdáng. Cô cúi đầu nhìn cái nhẫn rỉ sét trong lòng bàn tay, chậm rãi thởdài: “Anh bảo em nói cái gì cho phải đây.”

Tố giữ tay cô lại, “Vậy thì đừng nói.”

Đúng vậy, vậy thì cái gì cũng đừng nói. Diệp Hiểu Hạ nhìn sườn mặt Tố, một dòng nước ấm liền theo chậm rãi chảy qua lòng.

“Bên này.” Tam Thập Nhị Diệp mang hai người và tiểu Ngũ vòng qua sòng bạcgiao thoa phức tạp kia, cuối cùng đi vào một căn phòng thoạt nhìn cũngkhông gì khác lạ. Anh mang cái người đi tới trước mặt một bình hoa, nhẹnhàng xoay bình hoa kia, một mặt tường lập tức được xốc lên, lộ ra đường hầm tối đen. Tam Thập Nhị Diệp đi vào đầu tiên, sau đó hai người vàtiểu Ngũ cũng đi theo, khhi vài người đều đi vào đường hầm, mặt tườngphía sau mới hạ xuống.

Diệp Hiểu Hạ nhíu nhíu mày, nhưng thấy Tam Thập Nhị Diệp vẫn còn tiếp tục đi về phía trước, cũng tiếp tục đi theo.

Cũng không biết đi bao lâu, bỗng nhiên phía trước lộ ra một ánh sáng chóimắt, giống như chủy thủ sắc nhọn xé rách đen tối trong đường hầm bêntrong.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa