Cực Hạn

Lượt đọc: 2872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 143
thân cận?

❊ ❊ ❊

Đại khái tìnhhuống đột nhiên có người cười sặc sụa như vậy từng xuất hiện nhiều lầntrong cô nhi viện, phản ứng của mọi người được huấn luyện nhuần nhuyễnnhanh chóng. Bọn họ vậy mà ở trước tiên, buông bát trong tay, giơ tất cả đồ ăn trên bàn lên cao, nên một ngụm cơm tẻ của Diệp Hiểu Hạ phun ởtrên bàn, mà đồ ăn và chén cơm vậy mà một hạt cũng không bị dính.

Nếu không phải đề tài trọng tâm lúc này thật sự quá kinh sợ, đại khái DiệpHiểu Hạ sẽ vỗ tay tỏ ý vui mừng với phản ứng của bọn họ. Nhưng tìnhhuống này, phản ứng cô có thể làm ra là ho khan mãnh liệt.

“Ainha, đứa nhỏ này sao ăn một bữa cơm còn bị sặc nữa! Đã lớn như vậy, saovẫn không cẩn thận như vậy.” Tay viện trưởng Vương vội vàng vỗ lưng cô,sau đó bưng lên một ly nước đến bên người cô, lòng lo lắng nói: “Con thế này sao viện trưởng yên tâm cho con ở bên ngoài?”

Quả thực DiệpHiểu Hạ khóc không ra nước mắt. Cô bị sặc như vậy đầu sỏ gây nên đếncùng là ai chứ? Thật vất vả đợi cô bình tĩnh lại, viện trưởng Vương cũng không tiếp tục nói, chỉ bảo Diệp Hiểu Hạ ăn cơm nhanh lên. Cô nơm nớplo sợ giương mắt nhìn viện trưởng Vương một cái, trong lòng mang theovài phần may mắn, nghĩ rằng có khả năng viện trưởng Vương sẽ không nhắclại việc này, cũng cũng chầm chậm lại bắt đầu ăn cơm.

Nhưng lúc này cô không dám hào phóng như vậy, nhai kĩ nuốt chậm.

Tròng mắt Thư Tiểu Mãn đối diện đổi tới đổi lui trên mặt Diệp Hiểu Hạ và viện trưởng Vương, nhai kĩ nuốt chậm.

Bạch Thiên Minh bên cạnh tựa như không có gì biến hóa, bất động thanh sắc quan sát biểu cảm Diệp Hiểu Hạ, nhai kĩ nuốt chậm.

Mấy đứa nhỏ khác trên bàn lại không chịu để tâm, ăn lang thôn hổ yết, lànhân vật an tâm nhất trên bàn này trừ viện trưởng Vương.

Sự thậtchứng minh, khi một phụ nữ trung niên bắt đầu ham thích chuyện làm mốinày, tuyệt đối sẽ không buông tha mục tiêu của mình dễ dàng như vậy.

Quả nhiên, đợi đến lúc Diệp Hiểu Hạ nơm nớp lo sợ nuốt hai miếng cơm nữa,viện trưởng Vương lại bắt đầu thân thiết nói: “Hiểu Hạ à, về chuyện thân cận này...”

Bà mới mở miệng, Diệp Hiểu Hạ lập tức xua tay đánhgãy lời của bà: “Viện trưởng, con mới hai mươi ba tuổi, hiện tại nóikhông phải quá sớm ?”

“Sớm cái gì a? Hai mươi ba tuổi con còn cảm thấy nhỏ hả !” Vừa nghe luận điệu này viện trưởng Vương lập tức có bộdáng vô cùng đau đớn: “Bà nói cho con biết, phụ nữ vừa qua hai mươituổi, tuổi kia mau như dòng chảy đó!”

“Viện trưởng... Diệp HiểuHạ muốn chen vào nói, nhưng một tiểu nha đầu chưa trải qua quá gió tápmưa sa làm sao có thể chặn đứng một người phụ nữ trung niên mỗi ngàychém giết trong chợ? Cô mới mở miệng lập tức đã bị viện trưởng Vươngchặn lại.

“Giá thị trường của con gái tốt nhất là lúc này , chỉcần vừa qua hai mươi lăm tuổi, vậy muốn gả nhân, cơ hội một năm ít hơnmột năm!”

“Viện trưởng, con tạm thời còn chưa muốn kết hôn...” Diệp Hiểu Hạ yếu ớt nói rõ.

“Không kết hôn cũng tìm một người đàn ông chứ, con không thể muốn ăn thịt mớiđi giết gà, muốn thải mới đi tìm toilet, muốn gả người mới đi tìm đànông! Nếu con muốn kết hôn lại đi tìm đàn ông, con sẽ phát hiện khó khancỡ nào!”

“Viện trưởng...”

“Phía dưới có tiểu nữ sinh haimươi tuổi hậu sinh hung mãnh, phía trên có thục nữ hơn ba mươi tuổi nhưsói như hổ, có một người đàn ông tốt thì lập tức có vô số phụ nữ tre già măng mọc.” Viện trưởng kéo cánh tay mảnh khảnh của Diệp Hiểu Hạ, một bộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Con xem, bằng cánh tay nhỏ nhắn tacái chân nhỏ bé này của con, thân thể nhỏ xíu như vầy, con đoạt bằngngười khác sao!”

Cuối cùng Diệp Hiểu Hạ thừa dịp viện trưởngVương thở, chỉ vào Bạch Thiên Minh bên người dời đi lửa đạn: “Việntrưởng, Bạch Thiên Minh còn lớn hơn con một tuổi rưỡi, anh ta lập tứchai mươi lăm ! Bà giải quyết anh ta trước đi!”

Bạch Thiên Minh bị lửa đạn dời đi mãnh liệt như vậy, nghẹn một chút, nhưng không luốngcuống như Diệp Hiểu Hạ vừa rồi, anh ta lập tức lấy tay che miệng lại, để mình không chật vật như vậy.

Anh ta còn đang suy nghĩ phải xử lý tình huống lúng túng đến cực điểm này thế nào, lại nghe thấy việntrưởng Vương còn nói: “Nó tính hai mươi lăm thì thế nào ? Đàn ông chỉcần có bản lĩnh thì ba mươi lăm cũng tìm được vợ. Hiểu Hạ à, bà chỉ lolắng cho con.”

Diệp Hiểu Hạ thấy đề tài không dời đi, chỉ có thểtha thiết nhìn Thư Tiểu Mãn, hi vọng cô có thể đánh ngắt lời đến cứu lại mình một chút, nhưng, giờ này khắc này Thư Tiểu Mãn vô cùng không khíphách xoay đầu sang một bên, giả bộ nói chuyện với một đứa nhỏ khác trên bàn, Diệp Hiểu Hạ tức giận đến hàm răng ngứa.

“Hiểu Hạ à, con nhớ dì ở siêu thị cách vách chúng ta không?” Viện trưởng Vương tiếp tục cười tủm tỉm.

“Nhớ được.” Không phải là siêu thị nhỏ cô thường xuyên chạy chân đến kiasao, cô còn nhớ rõ dì kia có con trai, đáng giận muốn chết, hồi nhỏthường xuyên kéo tóc cô đánh nhau. Đợi chút... Diệp Hiểu Hạ sửng sốt,sau đó lấy một biểu cảm hoảng sợ mộc nhìn viện trưởng Vương, cô sẽ không là muốn...

“Con dì ấy con còn nhớ rõ không? Là đứa bé hồi nhỏkêu Tintin đó? Hồi nhỏ các con còn vui vẻ chơi với nhau mà.” Lúc nàyviện trưởng Vương không nhìn bất luận cảm xúc gì mà Diệp Hiểu Hạ biểuhiện ra ngoài, chỉ cười tủm tỉm nói xong lời mình muốn nói mà thôi.

Quả nhiên, quả nhiên. Diệp Hiểu Hạ dùng sức ăn cơm, phảng phất đó là địch nhân số mệnh của cô.

“ Bà nói cho con biết nha, đứa nhỏ kia giờ làm ở cục điện lực, đơn vịtốt, người ta luôn luôn nhớ kỹ con đó. Dì Phương cũng đặc biệt thíchcon, nói là tối hôm nay mời con ăn cơm.” Trên mặt Viện trưởng Vương đãtoát ra ánh sáng hưng phấn nhảy nhót không thôi. Loại sáng rọi này làmcho trái tim Diệp Hiểu Hạ sắp nhảy ra ngoài.

Cô lưu luyến nhìngương mặt viện trưởng Vương không đạt mục đích quyết không bỏ qua, cắnchiếc đũa rối rắm cơ hồ muốn khóc ra . Giờ cô muốn nói Trầm Hoan ra,nhưng, có thể nói sao?

Nếu không được Trầm Hoan đồng ý, cô cứ nói ra như vậy, Trầm Hoan có phải giận không. Hơn nữa... Cô xem như bạn gái Trầm Hoan sao? Diệp Hiểu Hạ hơi cứng nhắc, cô cố chấp nhận vì Trầm Hoan không có rõ ràng nói “Làm bạn gái của anh”, như vậy cô hẳn là coi nhưmập mờ không rõ.

Rối rắm như vậy, hơn nữa viện trưởng lặp đi lặplại nhiều lần tác hợp, làm cô bất đắc dĩ đến cực điểm. Ngay cả bữa nàycó món cô thích ăn cũng làm cô ăn không biết mùi vị.

Bạch ThiênMinh không hiểu vì sao Diệp Hiểu Hạ không nói người hôn cô ở dưới đènra. Nhưng, bỗng nhiên anh ta thở phào nhẹ nhõm một hơi, tuy rằng khôngrõ đến cùng Diệp Hiểu Hạ nghĩ thế nào , nhưng là, giờ cô yên lặng lạikhiến trong lòng Bạch Thiên Minh có chút nhảy nhót nói không rõ.

Toàn bộ buổi chiều Diệp Hiểu Hạ đều bị viện trưởng Vương kéo nói về ngườiTintin kia, thậm chí đến sau 3 giờ, dì phương đối với Diệp Hiểu Hạ đã có chút xa xôi xa lạ cũng xuất hiện. Hai người phụ nữ trung niên bao quanh Diệp Hiểu Hạ, chị một lời em một tiếng, làm Diệp Hiểu Hạ muốn trộmthoát thân căn bản tìm không thấy cơ hội.

Thời gian rốt cục cọxát đến 5 giờ rưỡi, Tintin trong ấn tượng ở Diệp Hiểu Hạ chỉ còn lại cókéo mái tóc mình xuất hiện. Vóc người anh ta khá cao, tóc sạch sẽ, mặctrang phục hưu nhàn, bước chân vội vàng đi tới cô nhi viện.

Nóithật ra, Diệp Hiểu Hạ đã căn bản không có ấn tượng với người đối diện,mà người kia lại rất quen thuộc chào cô: “Hiểu Hạ, thật lâu không thấy,anh là Kiều Phi.”

Kiều Phi Kiều Phi? Diệp Hiểu Hạ gật gật đầu,xem như đáp lại, trong đầu xoay xoay, nghĩ xem lần giao tiếp cuối cùnggiữa mình và Tintin, nhưng là lại hoàn toàn nghĩ không ra .

Loại tình huống này là nhất định phải ăn cơm .

Viện trưởng Vương dắt Diệp Hiểu Hạ không tình nguyện và dì phương, Kiều Phitới đến một quán lẩu gần cô nhi viện, kiên quyết cự tuyệt yêu cầu ThưTiểu Mãn, bỏ lại một sân bé củ cải đi ăn cơm.

Những người thâncận đều thích ăn lẩu, không phải vì lẩu ăn ngon bao nhiêu, là vì thờigian ăn lẩu đủ dài, cũng đủ dùng để bồi dưỡng gian tình... Không, cảmtình.

Nhưng, chuyện này với Diệp Hiểu Hạ mà nói, quả thực là như đứng ngồi không yên.

Bữa cơm này đại khái là bữa cơm dài dòng nhất cô từng ăn. Hình như Kiều Phi cũng không quá thích không khí như vậy, anh ta cũng không nói nhiều,Diệp Hiểu Hạ càng là nói ít, toàn bộ bà chỉ nghe thấy viện trưởng Vươngvà dì phương gặp nhau hận trễ.

“Hiểu Hạ a, đừng thăm ăn, cùng trò chuyện đi.” Viện trưởng Vương nhìn thấy bộ dáng Diệp Hiểu Hạ vùi đầukhổ ăn, thật sự nhịn không được, ở dưới bàn chọc đùi Diệp Hiểu Hạ mộtchút.

Diệp Hiểu Hạ không cam nguyện buông xuống chiếc đũa, ngẩngđầu, nhìn Kiều Phi, vừa định nói chuyện. Bỗng nhiên cảm thấy trong tầmmắt mình có một bóng dáng rất quen thuộc, cô theo bản năng tụ tập tiêucự tại bóng dáng kia, mà sau đó cô sững sờ.

Trầm Hoan.

Đó là Trầm Hoan .

Anh đứng ở cửa quán lẩu trái phải nhìn quanh, khi Diệp Hiểu Hạ thấy anh, anh phảng phất cũng thấy Diệp Hiểu Hạ.

Sao Trầm Hoan có thể đến ? Chẳng lẽ cũng là đến ăn cơm.

Vấn đề duy nhất trong óc Diệp Hiểu Hạ cư nhiên là râu ria như vậy. Cô cảmthấy trong một khắc này mình trở nên hơi trì độn, chỉ có thể ngồi ở chỗnày lẳng lặng nhìn Trầm Hoan mặc quần áo tối màu chậm rãi đi tới chỗmình.

“Hiểu Hạ, nhìn cái gì vậy!” Viện trưởng Vương nhìn theo ánh mắt Diệp Hiểu Hạ, cũng phát hiện Trầm Hoan, bà lập tức bắt đầu truyềnthụ kinh nghiệm cho Diệp Hiểu Hạ: “ Đứa bé này lớn lên thật xinh đẹp,nhưng Hiểu Hạ, đàn ông xinh đẹp như vậy tuyệt đối không thể muốn...”

Bà nói như vậy, dì Phương và Kiều Phi cũng quay đầu nhìn, dì Phương phụhọa gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, đàn ông quá xinh đẹp đều hoa tâm, giữkhông được .”

Nhưng giờ phút này Diệp Hiểu Hạ cái gì cũng khôngnghe được, cô chỉ có thể nhìn Trầm Hoan đi tới bên người cô như vậy, tựa hồ hô hấp thế nào cũng quên .

Trầm Hoan đứng bên bàn Diệp HiểuHạ, cúi đầu nhìn ánh mắt Diệp Hiểu Hạ đang ngốc nghếch, sau đó giươngmắt nhìn viện trưởng Vương lộ ra một tươi cười nhợt nhạt: “Viện trưởngVương, Hiểu Hạ quên mang di động, con cho đi lại cho cô ấy.”

Nóixong, anh lại cúi xuống, từ trong túi lấy ra một cái di động mới tinh,kéo tay Diệp Hiểu Hạ ra, bỏ vào trong lòng bàn tay cô. Chậm rãi nói:”Anh ở bên ngoài chờ ngươi, từ từ ăn, ăn no một chút.”

Trong đầuDiệp Hiểu Hạ trống rỗng, chỉ nhìn Trầm Hoan vươn tay, dùng ngón cái launước canh bên môi cô, sau đó đứng thẳng dậy đặt ở bên môi liếm một chút, xoay người chậm rãi đi ra khỏi quán lẩu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa