Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3649 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 199
thiên sơn lão nhân

❊ ❊ ❊

“ Nhìn một đám các ngươi, chỉ một sự việc đơn giản như vậy liền làm giống như chuyện sinh ly tử biệt sao?” Quỷ Mị ở một bên cười nhạo không cho là đúng nói.

Mọi người không khỏi quay đầu nhìn hắn cái dạng này, chuyện tình Vô Tình cốc và Thiên Sơn dây dưa rồi hơn vài cái mười năm, từ trong miệng hắn lại còn nói ra như thế thoải mái.

“ Quỷ Mị, ngươi có biện pháp gì?” Nam Cung Thiên cao giọng hỏi.

“ Đương nhiên có”. Quỷ Mị cười yêu nghiệt , bọn họ cũng không nghĩ hắn là ai vậy?

“ Biện pháp gì?” Mọi người cùng nhau hỏi nhưng không có ôm hy vọng quá lớn, ai cũng đều biết nói rằng Quỷ Mị cũng chính cũng tà , chỉ sợ biện pháp của hắn cũng như thế.

“ Các ngươi có hay không nghĩ tới sư thái từ trước tới nay đến Thiên Sơn luận võ nhiều năm qua như vậy rốt cuộc vì cái gì?” Quỷ Mị cười yêu mị nhìn bọn họ.

“ Đương nhiên là vì trả thù sư công”. Long Phi nói, Tiêu Nam Hiên cũng gật đầu.

“ Nàng vẫn cùng Thiên Sơn luận võ không phải vì có một ngày có thể khiến sư công nhục nhã sao?” Điều căn bản này đâu phải bí mật mà là chuyện tình mọi người đều biết.

Bây giờ Vân Phi Tuyết mới biết được chuyện tình sư phụ và Thiên Sơn lão nhân trong lúc đó, sư phụ hẳn là từ yêu thành hận sau đó trả thù, cho nên mới lợi dụng nàng.

“ Sai lầm rồi, cách trả thù của nữ nhân và nam nhân không giống nhau, nàng quan trọng không phải kết quả, chính là quá trình kia dây dưa không rõ. Kỳ thật trong lòng nàng thực hiểu được, cho dù vì tiểu Tuyết nhi và đứa bé, Vương gia cũng nhất định sẽ không thua cho nàng. Càng nói, chủ yếu là nàng muốn cho Thiên Sơn lão nhân đi cầu nàng, càng nói đúng hơn là đi gặp nàng”. Quỷ Mị tà mị giải thích nói, bất quá tâm tư của phụ nữ hắn quả thật biết rõ ràng.

Mọi người mang một trận trầm mặc, Vân Phi Tuyết biết nữ nhân lại như thế hận càng sâu yêu cũng càng sâu.

Tiêu Nam Hiên cũng trầm mặc, theo từ lúc hắn bắt đầu bái sư học nghệ, chỉ biết sư phụ và Vô Tình sư thái luận võ, sư công hẳn là có hai mươi năm không có gặp qua Vô Tình sư thái rồi, sư công như thế nào có thể vì chính mình cũng vì nàng khó dễ mà đi đối mặt.

Ma Quân lại trầm tư, những năm gần đây sư phụ không hỏi han thế sự, dốc lòng tu luyện võ công, không biết lần này có nên đi quấy rầy người đang thanh tu.

Long Phi đang trầm tư, nếu Vân Phi Tuyết vẫn cố ý về Vô Tình cốc, như vậy chuyện này cũng chỉ có sư công ra mặt mới có thể giải quyết.

“ Khó xử như vậy sao? Nếu khó xử liền đổi một loại biện pháp khác , giải quyết tốt chuyện Vương gia ngươi và các nàng cùng nhau ở lại Vô Tình cốc đi”. Quỷ Mị nhìn bọn họ một đoàn không hé môi lại đề nghị cách giải quyết tốt hơn.

“ Quỷ Mị, Vô Tình sư thái như thế nào có khả năng cho Vương gia ở lại Vô Tình cốc”. Nam Cung Hạo Thiên liếc hắn một cái nói.

“ Nàng không đồng ý các ngươi sẽ nghe theo sao? Như thế này cũng không được như thế kia cũng không được, vậy các ngươi tự giữ danh môn chính đại này đó khiêm tốn sợ người ta nói thực là mệt”. Quỷ Mị tà mị đảo qua bọn họ.

Vân Phi Tuyết khẽ cười một chút, điều Quỷ Mị nói rất có đạo lý, nàng sẽ không lấy hạnh phúc của bản thân làm tiền đặt cược , liền mở miệng nói: “ Ta đã nghĩ qua, trước ta mang theo đứa nhỏ trở về Vô Tình cốc , theo sư phụ nói chuyện, nếu sư phụ cố ý làm khó dễ ta sẽ mang theo nó rời đi”.

“ Tiểu Tuyết nhi, ta không nghĩ tới ngươi cũng là người làm theo lề thói cũ” . Ánh mắt dài của Quỷ Mị tà mị nheo lại.

“ Ngươi sai lầm rồi, ta không phải tuân theo lề thói cũ mà chỉ là báo đáp ân tình của sư phụ , nàng có thể không niệm tình thầy trò nhưng ta không thể”. Lời Vân Phi Tuyết thoát ra cửa miệng mang theo âm thanh cứng rắn hữu lực.

“ Nói rất đúng, có tình có nghĩa không hổ là Vương phi của Hiên nhi”.

Vân Phi Tuyết nhìn lại phía cửa, một người râu tóc hoa râm nhưng ánh mắt trái phải lại sáng ngời, cả người tản ra một loại khí chất của lão thần tiên, đang đứng ở cửa lấy tay vuốt chòm râu thật dài mỉm cười nhìn nàng.

“ Sư phụ, người xuất quan rồi”. Ma Quân vội vàng đứng lên đi qua nghênh đón.

“ Sư công”. Tiêu Nam Hiên và Long Phi vội vàng hành lễ.

“ Thiên Sơn lão nhân, tại hạ xin bày tỏ sự kính trọng”. Thái độ của Nam Cung Hạo Thiên và Quỷ Mị cũng dị thường tôn kính.

Vân Phi Tuyết lúc này cũng vừa hành lễ nói: “ Vãn bối Vân Phi Tuyết bái kiến sư công”.

“ Đều đứng lên đi”. Thiên Sơn lão nhân nâng nàng dậy sau đó nói với bọn họ.

“ Sư phụ, người không phải vài ngày nữa mới xuất quan sao? Như thế nào lại rời khỏi trước thời hạn?” Ma Quân đang đứng ở một bên cảm thấy kỳ quái hỏi.

“ Ngươi cho là vi sư đang bế quan sẽ không biết những chuyện xảy ra bên ngoài sao? Lại nói chuyện này cũng bởi vì ta gây nên đương nhiên ta phải đi giải quyết”. Ánh mắt của Thiên Sơn lão nhân nhìn Tiêu Nam Hiên và Vân Phi Tuyết, hắn như thế nào sẽ để cho bọn họ gánh vác chuyện này.

Mọi người lúc này mới hiểu được nguyên lai Thiên Sơn lão nhân đã biết hết thảy cho nên mới xuất quan sớm.

“ Sư phụ, người muốn đi gặp Vô Tình sư thái sao?” Ma Quân có chút khiếp sợ, nhiều năm qua hắn cơ hồ rất ít nghe được sư phụ nhắc tới sư thái .

“ Đã vài cái mười năm rồi, chuyện này hẳn nên chấm dứt, Hiên nhi, Phi nhi, các ngươi chuẩn bị một chút, ngày mai chúng ta xuất phát đi Vô Tình cốc” Thiên Sơn lão nhân nghĩ chung quy tránh né không phải biện pháp.

“ Theo ý sư phụ vậy, con cũng đi”. Ma Quân nói.

“ Quân nhi, ngươi ở lại Thiên Sơn chăm sóc đứa nhỏ Triệt nhi và hai tiểu nha đầu, chúng sẽ không cùng đi”. Thiên Sơn lão nhân phân phó nói.

“ Sư phụ”. Ma Quân biết sư phụ làm như vậy nhất định có dụng ý.

“ Sư công, đồ tôn nhất định sẽ tự giải quyết chuyện này, không cần người phí tâm”. Tiêu Nam Hiên chắp tay, Vô Tình sư thái khẳng định sẽ làm cho sư công nan kham, hắn không thể để cho sư công đi hứng chịu nhục nhã.

“ Hiên nhi, ngươi không cần lo lắng, sư công đều đã có chủ trương, chuyện này không chỉ vì ngươi mà quan trọng là giải quyết hoàn toàn ân oán đã có vài thập niên này” . Thiên Sơn lão nhân nói.

“ Sư công, con đây trước hết đi tới Vô Tình cốc nói cho sư phụ chờ đợi sư công đến”. Vân Phi Tuyết nói , như thế nào nàng cũng là đệ tử của Vô Tình sư thái .

“ Được, kia Hiên nhi ngươi và nàng trước liền đến Vô Tình cốc”. Thiên Sơn lão nhân gật đầu.

“ Sư công”.

Quỷ Mị và Nam Cung Thiên cũng đứng dậy nói: “Vậy vãn bối xin cáo từ trước”. Đây là chuyện tình giữa Thiên Sơn và Vô Tình cốc , theo lý cùng với quy củ giang hồ, bọn họ không nên liên quan tới.

“ Được, xin mời các vị ghé Thiên Sơn vào dịp khác” .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »