Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3807 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 186
giả vờ ngoan hiền

❊ ❊ ❊

Quỷ Mị yêu nghiệt lấy tay xẹt qua mặt của nàng ái muội phao cái mị nhãn: “Mẹ là thanh xuân vĩnh hằng! Ta nói thật đó nha!”

“Lời nói thật? Ngươi Quỷ Mị khi nào thì biết nói lời thật ? biết rõ là ngươi giả bộ, nhưng ta còn là thực vui vẻ, tốt lắm có phải hay không đi tìm Thương Nhi ? nha đầu kia mất hồn mất vía chờ ngươi vài ngày nay rồi.” Hoa mẹ một phen đẩy ra hắn.

“Ta đây đi vào trước, lát nữa ở cùng ngươi.” Quỷ Mị tà cười xoay người một chốc liền không thấy thân ảnh.

“Ai!~.” Uyên ương mẹ than nhẹ một chút, năm tháng không buông tha người nếu nàng trẻ hơn mười tuổi , nam tử yêu nghiệt nàng quyết không đưa cho người ta, hiện tại chỉ có ở trong lòng cảm thán thôi.

Trong phòng, Điệp nhi cùng Bình nhi hàng lông mi dài nhỏ hơi hơi rung động một chút mặt nhăn nhíu chậm rãi mở to mắt, liền phát hiện các nàng đứng ở trong một cái phòng thực sạch sẽ hoa lệ ,động đậy người thể mới phát hiện tay chân các nàng bị trói .

Kinh hãi nhìn nhau, đột nhiên nhớ tới phát sinh hết thảy trong căn nhà rách nát,chẳng lẽ các nàng bị bắt ? xong rồi! gặp phải người xấu.

“Các nàng tỉnh! nhanh đi thông tri mẹ.” Canh giữ ở cửa phòng ,Triệu đại nghe được trong phòng có động tĩnh rất nhỏ, đẩy cửa ra liền nhìn đến các nàng mở to mắt vội vàng nói với một người khác đi thông tri mẹ.

“Hảo! ta đi.”

“Điệp nhi.!” Bình nhi nhỏ giọng kêu, nàng xem cửa phòng đóng lại lần nữa, mới nháy mắt với Điệp Nhi.

Điệp nhi lập tức hiểu được chậm rãi tới gần Bình nhi sau đó cắn dây thừng trên tay nàng ,vừa định dùng sức thì nghe đến ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, các nàng vội vàng nằm lại, làm bộ như cái gì cũng không phát sinh.

Cửa ‘kẹt’ một tiếng, bị đẩy ra Uyên ương mẹ nhìn hai cái đứa nhỏ mở to hai mắt . Mắt to trong suốt ngập nước làm cho người ta vừa thấy liền thích ,năm ngàn lượng không phí phạm, vẻ mặt cười tiêu sái rồi đi qua đến: “Tiểu cô nương, các ngươi có đói bụng không?”

Điệp nhi cùng Bình nhi cho nhau nhìn thoáng qua , cảnh giác nhìn chằm chằm nàng không nói gì, lòng tốt như vậy mà có thể trói các nàng sao?

“Không trả lời ?không quan tâm nhưng ngươi phải biết rằng từ hôm nay trở đi các ngươi chính là người của Uyên ương lâu, ngày mai ta sẽ mời người dạy các ngươi cầm kỳ thi họa, chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn tasẽ không bạc đãi hai ngươi.” Hoa mẹ không muốn cùng các nàng vô nghĩa trực tiếp nói ,dù sao mỗi một người đến nơi đây tóm lại đều là khóc nháo vài ngày.

Uyên ương lâu? Đây là địa phương nào? Điệp nhi cùng Bình nhi mâu trung mang theo nghi vấn nhìn nhau, lại đồng thời thực kính cẩn nghe theo đến: “ Vâng! chúng ta đã biết.” Mẹ đã nói đến địa phương không biết sẽ học được thuận theo sau đó ở tìm cơ hội rời đi.

“Các ngươi nhưng thật ra thực thức thời.” Uyên ương mẹ nhìn chằm chằm các nàng tuổi nhỏ nhưng có tâm kế, nhưng là mình ở thanh lấu gần 30 năm, về điểm mưu kế này nàng còn có thể nhìn không ra tới sao? Muốn chạy trốn nếu dễ dàng như vậy còn có thể có Uyên ương lâu hôm nay sao?

Đối với Triệu Đại đứng ở cửa liền phân phó nói:” Đi đem ngày hôm qua ý đồ nha đầu chạy trốn mang lại đây cho các nàng nhìn xem.”

“ Vâng, mẹ.” Triệu Đại xoay người rời đi.

Rất nhanh liền kéo một cái tiểu cô nương bị đánh cả người là huyết đi vào, ném về phía trước.

Điệp nhi cùng Bình nhi có chút hoảng sợ nhìn người đó, không khỏi run lên, lần đầu tiên các nàng nhìn đến người bị đánh thành như vậy.

“Đau quá!.” Thân thể bé nhỏ cau mày cố hết sức nhưng rất đau đớn, liền thấy Uyên ương mẹ đứng ở một bên thì kinh hoảng cố sức lê thân thể đau đớn đứng dậy liền giữ chặt của nàng góc áo cầu xin nói: “Mẹ à! ta ở cũng không dám nữa, cũng không đào tẩu nữa, van cầu ngươi không cần đánh ta , ta nghe lời ngươi! muốn cho ta làm gì ta liền làm cái đấy!”

Uyên ương mẹ nhẹ nhàng nâng dậy nàng , giả trang vẻ mặt đau lòng nói: “Ngươi sớm nghe lời như vậy, mẹ làm sao có thể đánh ngươi !?”

Tiểu cô nương ánh mắt lộ ra vạn phần hoảng sợ, tuy rằng nàng nói rất hợp lí lẽ nhưng là nàng xem đến trong mắt mẹ chứa cười lạnh cùng hàn ý vội vàng gật đầu nói:” Ta về sau nhất định nghe lời.”

“ Tốt! Triệu Đại phù nàng đi xuống tìm cái đại phu nhìn xem, trăm ngàn không cần lưu lại vết sẹo ,nếu không sẽ không đáng giá rồi.” Nàng thế này mới vừa lòng phân phó nói.

“ Vâng, mẹ!”. Triệu Đại lại kéo nàng ra khỏi phòng.

Điệp nhi cùng Bình nhi cắn cái miệng nhỏ nhắn các nàng biết đây là giết gà dọa khỉ nếu các nàng dám đào tẩu kết cục chính là cái dạng này ,nói không chừng còn có thể thảm hại hơn.

Uyên ương mẹ quay đầu nhìn các nàng thân thủ liền cởi bỏ dây trói nói: “Sợ hãi rồi sao? Không cần sợ hãi chỉ cần các ngươi nghe lời mẹ sẽ không đối với các ngươi như vậy ,ta thương hai ngươi còn không kịp đâu.”

Xem ra các nàng là trốn không thoát, chỉ có chậm rãi tìm cơ hội thôi, nói qua gặp được sự tình phải dùng trí không thể làm cho chính mình không công chịu thiệt , nghĩ đến Điệp nhi cùng Bình nhi trong lòng linh tâm đang kêu lên: “Chúng ta sẽ không đào tẩu đâu nương!”

“Không cần bảo ta nương ,bảo ta mẹ là được!” Uyên ương mụ mụ sửng sốt? Mâu quang sắc bén nhìn chằm chằm các nàng không biết các nàng lại đang làm cái gì? Huống chi kêu ‘ nương ‘ nàng cả người không thoải mái.

Điệp nhi cùng Bình nhi lại một tả một hữu ôm cánh tay của nàng ngưỡng khuôn mặt nhỏ nhắn vẻ mặt hồn nhiên lấy lòng đến: “Mẹ à không tốt! nghe ngươi cười rộ lên tựa như nương cho nên chúng ta đã kêu nương ,yên tâm ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời cam đoan không làm nương tức giận!.”

Các nàng mới sẽ không kêu nàng là mẹ đâu, mẹ chỉ có một , tin tưởng mẹ trở về tìm các nàng.

Uyên ương mẹ nhìn chằm chằm các nàng một hồi nhìn các nàng mâu trung trong suốt vô cùng dù sao các nàng mới ngũ tuổi lại có tâm kế có thể có bao nhiêu thở dài đến: “Như vậy tùy các ngươi đi.” Chỉ cần các nàng ngoan ngoãn nghe lời là tốt rồi.

“Cám ơn nương! À !nương chúng ta đói bụng.” Các nàng cao hứng nói, kêu ’nương’ dị thường thân thiết.

“Ta đi kêu người ta chuẩn bị ăn cho các ngươi!” Uyên ương mẹ bị các nàng kêu có chút đầu cháng váng, người quật cường nàng gặp qua không ít nhưng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nhiệt tình nghe lời như vậy làm cho nàng không biết nên như thế nào ứng phó ,nhìn các nàng lại tiếp:” Vậy 2 ngươi ăn cơm, ta trước đi ra ngoài.”

“ Vâng, nương!” Điệp nhi cùng Bình nhi nhìn nàng bóng dáng sau khi biến mất mới ghét quyệt quyệt miệng.

“Điệp nhi ơi!chúng ta hiện tại làm sao bây giờ? “Bình nhi nhìn nàng hỏi.

“Ăn no trước rồi nhìn xem tình huống thế nào đã, bây giờ nàng hiện tại khẳng định sẽ phái người nhìn chúng ta ,ta cũng không tưởng bị bắt trở về bị đánh.” Điệp nhi nói.

“Được rồi! nói không chừng bà bà phát hiện chúng ta không thấy sẽ rất nhanh tìm đến đâu.” Bình nhi lấy tay nâng cằm đến sớm biết rằng như vậy các nàng sẽ không vụng trộm ly khai.

Cửa lại bị đẩy ra một cái nha hoàn hơn mười tuổi nâng đồ ăn trong tay đi vào: “Tiểu thư ăn đi.”

Điệp nhi cùng Bình nhi không chút khách khí lấy lại đây liền ha ha tốt sau mới phát hiện nàng vẫn đứng ở bên cạnh không có rời đi.

“Ngươi không có việc gì sao? Như thế nào luôn luôn tại nơi này?”

“Tiểu thư !từ hôm nay trở đi ,Nguyệt nhi chính là người hầu hạ hai tiểu thư”. Nguyệt nhi trở lại nói.

Hầu hạ ?Điệp nhi cùng Bình nhi nhìn nhau, một cái giám thị còn kém không nhiều lắm.

“Hảo! ngươi đã là hầu hạ chúng ta vậy ngươi nói cho chúng ta biết nơi này là địa phương nào? Đang làm gì?” Điệp nhi hỏi, sẽ không là nơi chuyên môn bắt tiểu hài tử đi.

“Tiểu thư! nơi này là Uyên ương lâu ,nhưng… nhưng…!” Nguyệt nhi không biết nên như thế nào cùng các nàng giải thích để họ hiểu được.

“Nhưng cái gì?” Bình nhi nghe nàng nói lắp bắp có chút lo lắng

“ Nhưng…” Nguyệt nhi vẫn chưa nói ra.

“Thật là !quên đi! chúng ta đây đi ra ngoài nhìn xem được không ?”Điệp nhi lôi kéo Bình nhi liền hướng ngoài phòng đi ,địa phương gì mà nàng đều nói không rõ ràng lắm, thật là.

“Chờ một chút không có mẹphân phó các ngươi là không thể đi lung tung” Nguyệt nhi vội vàng ngăn cản đến.

“Yên tâm! chúng ta sẽ không đi lung tung chỉ đi phụ cận nhìn xem.” Điệp nhi một chút cũng để ý tới nàng dù sao chính mình cũng không tính đào tẩu, trước quan sát tình huống một chút rồi tính sau.

“Đứng lại! không thể đi lung tung, ngoan ngoãn đứng ở phòng. “Triệu Đại cùng Triệu Nhị đứng ở cửa cùng nhau ngăn lại các nàng.

“Thúc thúc! chúng ta không có đi lung tung, thầm nghĩ chung quanh nhìn xem nếu các ngươi lo lắng không bằng đi theo chúng ta bên người, nơi nào không thể đi ngươi nói cho chúng ta biết là được.”. Điệp nhi cùng Bình nhi vẻ mặt cười ngọt ngào nói.

Triệu Đại cùng Triệu Nhị suy nghĩ một chút gật gật đầu đến: “Hảo ngay tại phía sau hậu viện này.” Cho dù có cái gì vấn đề thì đối phó hai cái tiểu hài tử còn không phải chuyện tình dễ dàng.

Lúc này đột nhiên truyền đến một tiếng đàn du dương dễ nghe.

“Tuyệt tuyệt! ai đang khảy đàn thế?” Bình nhi quay đầu hỏi đồng dạng Nguyệt nhi đi theo phía sau.

“Đó là Thương Nhi cô nương đang khảy đàn, cầm kỹ cùng vẻ đẹp của nàng ở trong này không người có thể so sánh!” Nguyệt nhi vẻ mặt hâm mộ hồi đáp.

“Phải không? cầm tốt mà người còn đẹp nữa sao?” Điệp nhi nháy mắt hỏi, có người đẹp hơn mẹ sao? Nàng mới không tin này trên đời sẽ có người so với mẹ còn đẹp hơn đâu

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »