Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3760 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 173
không có thể thua

❊ ❊ ❊

thân thể Vân Phi Tuyết đã muốn dựa vào đến vách núi không còn đường lui nàng cứ đứng ở đó nhìn hắn như vậy.

mũi kiếm của Tiêu Nam Hiên đã muốn đụng chạm đến quần áo của nàng, bỗng nhiên một trận gió nhẹ nổ lên, cái khắn che mặt trên mặt nàng lập tức rơi xuống lộ ra dung nhan tuyệt thế mà hắn cực kì quen thuộc.

Kiếm trong tay hắn liền dừng lại, lặng đứng nhìn nàng, thâm thúy con ngươi đen mang theo khiếp sợ cùng không thể tin được nhìn người trước mắt , nàng cũng đồng dạng 4 mắt nhìn nhau, chỉ im lặng trong giờ phút này.

“Phi Tuyết ? ngươi là Vân Phi Tuyết ? ngươi còn sống!”

Long Phi đi lại đây đánh vỡ giờ phút trầm tĩnh này, đồng dạng giật mình nhìn nàng cùng sư huynh luận võ, không ngờ lại là nàng , cái này làm cho người ta khó có thể tin tưởng rồi

Năm năm nay hình ảnh nàng đã dần phai nhạt trong tâm trí mọi người, thế mà giờ đây, nàng lấy phương thức kinh người như thế này để xuất hiện trước mặt bọn họ.

“Ân! ta còn còn sống”. Nàng gật gật đầu một tiếng , câu còn sống bao hàm rất nhiều chua xót và đau khổ.

Vừa dứt lời thân thể liền bay lên trời , nàng bị Tiêu Nam Hiên gắt gao ôm vào trong ngực bay khỏi đỉnh núi.

“Thiếu chủ” . Bảy nữ tử lập tức rút kiếm đuổi theo.

“Không cần lo lắng, nàng không có việc gì! bọn họ lập tức sẽ trở về”. Long Phi đứng ở phía trước các nàng, ngăn cản bọn họ, không muốn mấy người này đi quấy rầy.

Các nàng xem hắn nói như vậy, nghĩ phản ứng của thiếu chủ vừa rồi cùng lời hắn nói bọn họ giống như nhận thức, bất quá các nàng cũng tin tưởng hắn không dám đối thiếu chủ như thế nào,nghĩ vậy cũng liền lui lại sau mấy bước.

“Long Phi ngươi nói nàng chính là Vân Phi Tuyết?” Ma quân nhíu chặt mày mang theo nghi hoặc chẳng lẽ nàng chính là nữ nhân làm cho Hiên nhi niệm năm năm .

“ Vâng, sư phụ nàng chính là Vân Phi Tuyết.” Long Phi đáp lại, kỳ thật hắn cũng thực nghi hoặc nàng hiện tại cư nhiên là Vô tình sư thái đồ đệ còn có rồi một thân võ công kinh người.

Tiêu Nam Hiên vẫn ôm nàng rời đi tầm mắt của mọi người mới buông nàng , không nói một câu liền hung hăng hôn nàng.

trong nháy mắt môi đụng chạm , hắn bá đạo hôn nàng thật sâu hấp duẫn ngọt lành trong miệng nàng, hai chiếc lưỡi trong miệng nàng du động lẫn nhau ,quấn quít lấy, ôm chặt nàng, không cho thân thể lưu ra một chút khe hở tựa hồ muốn đem nàng nhu tiến thân thể của chính mình cũng tựa hồ ở phát tiết tình cảm của chính mình.

Vân Phi Tuyết chỉ có thể tùy ý hắn bá đạo hôn mình, tay hoàn trụ thắt lưng hắn bắt đầu nhiệt tình đáp lại hắn, năm năm nay, nàng cũng rất nhớ hắn.

Đã lâu… đã lâu … Tiêu Nam Hiên mới buông ra nàng , mặt Vân Phi Tuyết hồng thấu, cả người vô lực tựa vào trước ngực hắn hơi hơi nâng mắt nhìn, ánh mắt chứa tình yêu nồng đạm : “Tiêu Nam Hiên, ta rất nhớ ngươi!”

“Chết tiệt nữ nhân!”. Hắn lại đột nhiên rống giận một câu.

Vân Phi Tuyết ngẩn ra nhìn hắn, nàng nghĩ tới trăm ngàn lần, không biết câu đầu tiên sẽ nói với nàng là gì? “Ta yêu ngươi” hay “ ta nghĩ ngươi “ hoặc là cái gì cũng không nói trực tiếp ôm, nhưng là ngàn tưởng vạn tưởng nàng cũng chưa nghĩ đến hắn sẽ mắng ra một câu như vậy gần như phẫn nộ trong lời nói.

Mắt đẹp lửa giận, lập tức đẩy ra hắn đến: “Tiêu Nam Hiên! ngươi có ý tứ gì?”

“Bổn vương có ý tứ gì? Vân Phi Tuyết bổn vương đến hỏi ngươi có ý tứ gì?” Hắn ôm lại nàng một bàn tay đem nàng cố ở chính mình trong lòng mặt khác một bàn tay nâng lên cằm nàng, trong con ngươi đen đều mang theo tức giận hung hăng đến: “Ngươi còn sống .ngươi còn sống nhưng là vì cái gì năm năm rồi? Ngươi cũng không trở về? Vì cái gì thấy bổn vương còn không muốn nhận thức?”

Nhớ tới một màn ở khách sạn, khiến cho hắn tức giận không thôi , rõ ràng đã muốn giữ chặt tay nàng, thế mà nàng lại làm ngơ, chết tiệt, chẳng lẽ 5 năm mà nàng không nhớ hắn sao ?

“Tiêu Nam Hiên ngươi cư nhiên hung ta?” Vân Phi Tuyết mâu trung chậm rãi trào ra nước mắt, hắn cư nhiên chất vấn nàng, vì sao hắn không hỏi xem nàng? Năm năm qua nàng sống được không? Hắn nghĩ đến nàng không nghĩ trở về nhận thức hắn sao? Uỷ khuất cùng bất đắc dĩ của nàng, ai có thể hiểu được đây ?

Nhìn khóe mắt nàng đột nhiên chảy xuống nước mắt, Tiêu Nam Hiên lòng đau xót, giống như giọt lệ kia tích lạc trong long hắn, vừa đau lòng lại vừa thương tiếc, cúi đầu hôn tới nước mắt ở khóe mắt nàng, sau đó mới ôn nhu nói :

“Là bổn vương nóng vội, nói cho bổn vương ngươi đã xảy ra sự tình gì? Như thế nào trở thành Vô tình sư thái đồ đệ? Năm năm rồi trải qua có tốt không?”

Nghe được lời nói quan tâm của hắn, nước mắt Vân Phi Tuyết lại nhịn không được hạ xuống , năm năm qua, nước mắt cùng sự khổ đau nàng đều giấu ở trong lòng, chỉ vì đợi đến một ngày có thể cùng hắn đoàn viên.

Tiêu Nam Hiên ôm chặt nàng, biết rằng trong lòng nàng nhất định có rất nhiều ủy khuất cùng sự đau khổ, thôi thì cứ để cho nàng khóc thống khoái một hồi, dù sao hắn cũng không buông nàng ra, bọn họ còn thời gian cả đời.

Rốt cục Vân Phi Tuyết bình phục tâm tình của mình, ngẩng đầu lại đột nhiên nói: “việc khác trước đừng hỏi , hiện tại luận võ quan trọng hơn, ngươi bại bời ta là được.” Kết thúc sự việc này, bọn họ lại có thể cùng một chỗ.

“Bại bởi ngươi?” Tiêu Nam Hiên nhìn nàng đột nhiên hiểu được, nàng đến đây là mưu kế của Vô tình sư thái muốn lợi dụng nàng để dễ dàng đả bại chính mình.

“Ân! chỉ cần ngươi bại bởi ta hết thảy đều giải quyết , ta là có thể cùng ngươi về nhà” . Vân Phi tuyết gật gật đầu.

Tiêu Nam Hiên mâu quang nhất thời thâm trầm xuống dưới ,trầm tư một chút mới đến: “Bổn vương không thể thua”.

“Cái gì? “ Vân Phi Tuyết kinh ngạc ngẩng đầu, hắn không nghĩ nghĩ bại bởi chính mình? Chẳng lẽ hắn không nghĩ cùng nàng cùng một chỗ sao?

“Phi Tuyết! ngươi có biết nếu lần này luận võ bổn vương thua sẽ như thế nào sao?” Tiêu Nam Hiên nhìn mặt nàng biến sắc có chút khó coi mới hỏi đến.

“Không biết.” Vân Phi Tuyết lắc đầu, sư phụ không có nói cho nàng ,chỉ nói là nếu lần này luận võ thắng coi như nàng báo đáp sư phó dưỡng dục chi ân mà nàng cũng có thể rời đi Vô tình cốc, sau đó mới nâng mâu hỏi: “Chẳng lẽ nơi này còn có chuyện gì?”

“Ân. “ Tiêu Nam Hiên gật đầu mới giải thích đến:” Nếu bổn vương bại bởi ngươi như vậy sư công của bổn vương sẽ quỳ gối trước mặt Vô tình sư thái sám hối thỉnh tội ,vì sư công, vì toàn bộ Thiên Sơn, cho nên bổn vương không thể thua.”

Nghe được hắn nói như vậy đáy lòng Vân Phi Tuyết đột nhiên toát ra lạnh cả người, hắn không thể thua, nàng cũng không thể thua, vì sao sư phụ không nói cho nàng?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »