Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3642 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 178
trong chớp mắt

❊ ❊ ❊

Vân Phi Tuyết lấy tay sờ bụng mình khóe môi lộ ra một chút tươi cười từ ái, nơi này đã có đứa con của nàng, đứa con mà vô số lần nàng nghĩ tới ,không nghĩ tới thật sự có như vậy một ngày, nàng đã trở thành mẹ rồi, cho nên vì đứa nhỏ này nàng nguyện ý trả giá hết thảy.

Đang xem nội công tâm pháp trong tay mình vì bảo vệ đứa nhỏ trong bụng, vì có thể sớm một ngày đi ra ngoài, nàng nhất định phải tập võ nghiêm chỉnh dù sao nàng đã có mười năm công lực học tập hẳn là rất nhanh.

Vừa muốn ngồi vào cửa đột nhiên đi vào đến một cái nữ tử nhìn giống nha hoàn nói: “Thiếu chủ, môn chủ để cho ta tới thu thập phòng.”

“Nga! vậy ngươi xin cứ tự nhiên đi.” Vân Phi Tuyết đáp, đột nhiên vừa nghi hoặc đến: “Ngươi vì sao gọi ta thiếu chủ?”

“Hồi thiếu chủ, đệ tử môn chủ chúng ta đều kêu thiếu chủ.” Nữ tử tất cung tất kính đáp lại.

Nguyên lai là như vậy Vân Phi tuyết bừng tỉnh đại ngộ chẳng qua này xưng hô còn hơi kì quái.

“Thiếu chủ đây là bộ quần áo sạch sẽ, mời ngươi thay đổi”. Nữ tử lấy một bộ quần áo sạch sẽ từ cái tủ trong phòng.

“Cám ơn ngươi.” Vân Phi Tuyết vội vàng nhận lấy, thuận miệng nói đến.

“Thiếu chủ đây là công việc ta phải làm, ta giúp ngươi thay đi.” Nữ tử sắc mặt có chút ửng đỏ ,vẫn là lần đầu tiên nghe được có người cùng nàng nói lời cảm tạ.

“Không cần! ta chính mình tự làm nha, có thể phiền toái ngươi giúp ta đánh bồn nước ấm sao? Ta nghĩ gột rửa.” Vân Phi Tuyết đến.

“Hảo! ta lập tức đi.” Nữ tử nói xong đi ra ngoài.

Rửa mặt chải đầu xong,Vân Phi Tuyết bắt đầu còn thật sự học tập võ công vì đứa nhỏ cũng vì sớm một ngày nhìn thấy Tiêu Nam Hiên nàng trừ bỏ ăn cơm ngủ chính là tập võ.

Tám tháng sau nàng sinhra một đôi song bào thai xinh đẹp nhìn đứa nhỏ đáng yêu ở trong lòng, nàng càng thêm chăm chỉ luyện võ bởi vì nàng biết đứa nhỏ cần có cha.

Một ngày lại một ngày, cứ thế thoáng chốc đã 5 năm.

Trong sơn cốc chỉ thấy một cái thân ảnh màu trắng lấy tay nhẹ nhàng vung lên, trên cây hoa đào hồng nhạt bên cạnh những đoá hoa đều bay xuống trên mặt đất sắp xếp đều đặn hướng về phía nàng, trong đôi mắt đẹp mang theo kích động tươi cười, nàng rốt cục thành công rồi!

“Hì hì! Tuyệt vời, mẹ ơi! Tuyệt vời!.” Trong rừng đào đột nhiên chạy ra hai tiểu cô nương dị thường đáng yêu mặc chiếc váy nhỏ hồng nhạt xinh đẹp, một bên cười một bên vỗ tay đã chạy tới.!!.

“Điệp nhi, Bình nhi lại nghịch ngợm rồi!” Vân Phi Tuyết ngồi đi ôm lấy các nàng trên mặt, tươi cười sủng ái, đây là hai đứa con gái của nàng, năm năm nay các con đều làm bạn với mình, làm cho nàng càng cố gắng đi tranh thủ rời đi nơi này để cho các nàng một gia đình đầy đủ.

“Mẹ !chúng con mới không có nghịch ngợm đâu, là bà bà mang chúng con đến đây”. Điệp nhi lấy tay ôm cổ nàng nói.

“Mẹ !người vừa rồi thật là lợi hại .” Bình nhi cũng lấy tay ôm nàng.

“Điệp nhi cùng Bình nhi võ công học thế nào? “ Vân Phi Tuyết lấy tay nhẹ nhàng sờ mũi các con

“Đó là đương nhiên ! Mẹ lợi hại như vậy ,chúng ta đương nhiên cũng không kém rồi.” Điệp nhi thực tự hào nói đến.

Vân Phi Tuyết cười nhìn các nàng liền thấy Vô tình sư thái đã đi tới vội vàng đứng dậy cung kính đến: “Sư phụ.”

Vô tình sư thái gật gật đầu xem tại kia rơi trên mặt đất suốt nhất tề đóa hoa ánh mắt mang theo vui sướng đến: “Tuyết nhi chúc mừng ngươi, ngươi rốt cục học xong.!”

“Cám ơn sư phụ!” Vân Phi Tuyết nhìn nàng muốn nói nhưng không thể mở miệng, năm năm nay sư phụ đối nàng tốt lắm, nàng cũng luôn có cảm tình, nhưng là nàng lại nói đợi ình học thành sau khiến cho nàng rời đi, nàng muốn cho Điệp nhi cùng Bình nhi một người cha cho nên không thể không rời đi, nàng tin tưởng sư phụ cũng sẽ lý giải .

“Tuyết nhi ngươi muốn rời đi.” Vô tình sư thái liếc mắt một cái liền nhìn ra lòng của nàng, năm năm nay ,nàng phi thường dụng công tập võ người khác đều nghĩ đến nàng chăm chỉ, chỉ có mình biết nàng là tâm tâm niệm niệm muốn rời đi, bất quá như vậy cũng là tâm ý của mình. Cũng đã đến lúc rồi đây!

Vân Phi Tuyết không có trả lời xem như cam chịu nàng không cần giấu diếm sư phụ, sư phụ người duy nhất hiểu được tâm tư nàng.

“Tuyết nhi ngươi có thể rời đi ,bất quá ngươi cũng có thể biết ngươi trước khi rời đi muốn làm cái gì?” Vô tình sư thái nhìn nàng hỏi.

“Sư phụ ta hiểu được!” Vân Phi Tuyết gật gật đầu lại đã: “Năm nay Thiên Sơn luận võ cho ta đi đi.” Nàng biết là sư phụ là muốn nàng thắng trong cuộc luận võ với đệ tử Thiên Sơn..

“Hảo! ta sẽ cho thất sắc tỷ muội cùng đi, ngươi cùng đi nhớ kỹ chỉ cần thắng ngươi là có thể rời đi, đây là điều kiện, bất quá sư phụ đối với ngươi có tin tưởng vậy ngươi là chuẩn bị một chút ,vài ngày sau xuất phát.” Vô tình sư thái phân phó nói chính mình nhưng là đem hy vọng đều đặt ở nàng.

“Vâng! sư phụ ta đi rồi….” Vân Phi Tuyết lời còn chưa dứt đã bị nàng đánh gãy.

“Tuyết nhi ngươi cứ việc yên tâm, Điệp nhi cùng Bình nhi sư phụ sẽ thay ngươi chiếu cố hảo. “Vô tình sư thái biết nàng đang lo lắng cái gì. Nói xong liền thân thủ hô: “Điệp nhi Bình nhi lại đây, đến chỗ bà bà nào!”

“Bà bà!.” Điệp nhi cùng Bình nhi thật cao hứng chạy đến bên cạnh nàng.

“Vậy Tuyết nhi liền cám ơn sư phụ. “ Vân Phi Tuyết nhìn sư phụ, đây là dùng các con để hiếp bức chính mình sao? Nhưng là nàng không muốn nghĩ sư phụ như vậy ,nàng tình nguyện tin tưởng sư phụ thật lòng chiếu cố các con mình.

“Không cần ngươi có biết ta là thật sự thích các nàng, vậy ngươi chuẩn bị một chút, vài ngày nữa xuất phát.” Vô tình sư thái nhìn nàng nói, kỳ thật mình cũng không muốn dối xử với nàng như vậy, nhưng thiên ý trêu người.

“Ân! ta đã biết sư phụ.” Vân Phi Tuyết đáp sau đó kêu lên:” Điệp nhi Bình nhi đến đây, mẹ mang đi tắm nào!”

Còn có có vài ngày nàng sẽ ly khai, ít nhất phải rời khỏi đây mấy tháng cho nên mấy ngày nay nàng ở cùng các con chỉ hy vọng lúc gặp lại con sẽ là lúc gia đình đoàn viên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »