Chếc Lồng Xương Thịt

Lượt đọc: 6138 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »
Chương 151

❊ ❊ ❊

Chương 151

Nhan Như Ngọc đi ra từ cửa sau của Vô Dục Hữu Cầu, băng qua khu sân vườn cổ kính, tiến vào trà thất.

Thực chất, đây là một căn nhà hai tầng mang phong cách Trung Hoa, tầng một dùng làm trà thất, tầng hai là không gian sinh hoạt riêng.

Trà thất được bài trí rất thanh nhã. Vì là buổi tối nên ba mặt cửa sổ sát đất đều đã buông rèm. Nếu là ban ngày, rèm kéo lên, nội thất sẽ hòa quyện với khung cảnh bên ngoài: giả sơn, cây xanh, suối nước róc rách… Dù giữa phố xá ồn ào, vẫn có cảm giác như đang ở chốn thiên nhiên.

Nhan Như Ngọc tiến đến bàn trà.

Bàn trà này cũng có thể dùng làm bàn đọc sách, phía sau dựa vào một bệ điêu khắc cao ngang người. Trên bệ đặt một bức tượng điêu khắc phong cảnh được mua với giá rất đắt.

Điêu khắc phong cảnh có nghĩa là không điêu khắc nhân vật, chim muông hay thú hoang, mà là tái hiện một địa hình nào đó, chẳng hạn như vùng núi, đồng cỏ, sa mạc… Nhìn chung, dù tác phẩm có tinh xảo đến đâu thì giá trị cũng không quá cao.

Còn bức này, theo mắt thẩm mỹ của Nhan Như Ngọc, nó thậm chí còn không bằng một sa mạc hay vùng núi. Chỉ là mấy mô đất và khe nước, trông chẳng khác gì mô hình sa bàn trong phòng trưng bày bất động sản. Vậy mà không hiểu sao, nó lại khiến cha nuôi của anh yêu thích đến mức say mê.

Kết quả, ông ta đã mua luôn cả bộ tác phẩm của cùng một tác giả, tổng cộng tốn hết 5 triệu tệ.

Năm triệu tệ đấy! Nghĩ đến đây, ngay cả Nhan Như Ngọc cũng thấy xót tiền. Nếu tiêu số tiền này để ăn chơi hưởng thụ thì ít ra còn thoải mái thân tâm, chứ mua cái thứ này về thì rốt cuộc là vì cái gì chứ?

Ở góc bàn trà đặt một quyển Trang Tử Kim Chú, giữa bàn là một đống mảnh sứ vỡ cùng các dụng cụ phục chế rải rác khắp nơi.

Xem ra, khoảng thời gian gần đây cha nuôi của hắn đang chìm đắm trong hai thú vui: đọc Trang Tử và chơi trò phục chế đồ cổ.

Nhan Như Ngọc kéo ghế ra, ngồi xuống trước bàn, đeo găng tay làm việc, cẩn thận lật qua đống mảnh sứ vỡ. Cảm giác sau khi phục chế xong, đây hẳn là một chiếc bình cổ.

Sở dĩ xác định là đồ cổ không phải vì hắn am hiểu, mà đơn giản là bởi những thứ ở chỗ cha nuôi hắn đều là những món đồ đã có tuổi đời lâu năm.

Hắn tò mò cầm lấy mấy dụng cụ trên bàn, nào là bút lông, chổi lông, dũa nhỏ, bút phun sơn… Món nào trông cũng mới lạ.

Đang định tự mày mò nghịch thử, thì trên cầu thang vang lên tiếng bước chân, nhịp điệu không nhanh không chậm.

Nhan Như Ngọc vội đứng dậy, cất tiếng chào:

"Cha nuôi."

Người đến tuổi tác đã cao, ít nhất phải tám mươi mấy, mặc bộ áo ngủ chần bông dày có hoa văn đồng tiền bằng lụa satin, dáng người thấp, bước đi hơi khập khiễng.

Nhan Như Ngọc nhìn chằm chằm mái tóc dày của ông, ngẩn người:

"Cha nuôi, tóc này…"

Nhan lão cười hì hì:

"Cấy tóc đấy, còn nhuộm nữa. Chao ôi, làm xong mới biết cực khổ thế nào, con không biết đâu, da đầu bị chọc đến chảy máu be bét."

Vừa nói, ông vừa xoa đầu, chậm rãi tiến lại gần:

"Nhưng mà sau khi làm xong, ta lại thấy có gì đó kỳ quặc. Già rồi thì nên có dáng vẻ của người già, con người ấy mà, có thể có mong cầu, nhưng không thể cưỡng cầu. Con về từ quê à?"

Nhan Như Ngọc gật đầu: "Sau khi vụ A Khắc Sát kết thúc, con về quê một chuyến. Người ở quê nói muốn đến thăm cha nuôi, cha không muốn gặp họ sao?"

Nhan lão phẩy tay: "Gặp gì mà gặp, không có chuyện gì lớn thì đừng tìm ta, phiền lắm. Tuổi này rồi, chỉ thích yên tĩnh thôi."

Vừa nói, ông vừa chỉ vào đống mảnh sứ trên bàn trà: "Cái bình này, là năm xưa khi Lý Tự Thành thất bại, chạy khỏi Bắc Kinh, ta đứng ngoài xem náo nhiệt, nhặt được ở cửa một nhà dân. Không đáng bao nhiêu tiền, nhưng có kỷ niệm, có tình cảm..."

Nhan Như Ngọc cười: "Sao lại không đáng tiền chứ, dù gì cũng là đồ cổ mà."

Nhan lão không tỏ thái độ gì, ngồi xuống đối diện bàn trà:

"Trước đây không cẩn thận làm vỡ mất. Ta nghĩ bụng dù sao cũng rảnh rỗi, nên học sửa chữa thử xem. Không giấu gì con, mấy cái phim tài liệu về phục chế cổ vật ta xem hết rồi, xem nhiều cũng hiểu được chút ít, chỉ không biết khi làm thực tế có được không."

Nói xong, ông phá lên cười ha hả, thấy Nhan Như Ngọc vẫn đứng yên, bèn vẫy tay bảo hắn:

"Ngồi xuống đi."

Nhan Như Ngọc không ngồi, trầm mặc vài giây rồi nói: "Cha nuôi, con làm hỏng chuyện rồi. Nhân Duyên Thạch đã bị đốt cháy."

Nhan lão sững người, phản ứng một lúc lâu rồi hỏi: "Là viên của Nhân Thạch Hội à?"

"Vâng, gần đến giai đoạn cuối cùng rồi, vậy mà nửa đêm bị tạt dầu thiêu cháy. Đến giờ vẫn chưa tra ra là ai làm."

Nhan lão "ồ" một tiếng, an ủi hắn: "Cháy thì cháy thôi, tuy có chút đáng tiếc, nhưng cũng là do số phận đã tận. Nếu ta nhớ không nhầm, viên đá đó cũng đã nuốt không ít người rồi, nó nuốt người, giờ bị người thiêu hủy, cũng coi như nhân quả báo ứng."

Nhan Như Ngọc nghe vậy, sắc mặt càng nặng nề hơn: "Nhưng như vậy thì cha nuôi không thể bồi bổ cơ thể được nữa."

Nhan lão ra hiệu hắn ngồi xuống: "Không bồi bổ được thì thôi, làm gì có chuyện hưởng thụ mãi mãi chứ? Có lẽ sự hưởng thụ của ta cũng đến hồi kết rồi, không cần quá bận tâm. Ngồi xuống đi, con đấy…"

Nhan Như Ngọc không tiện cãi lại, tâm trạng nặng trĩu ngồi xuống: "Còn một chuyện nữa, tấm gương than đen Nữ Oa Nhãn mà con vất vả lắm mới lấy được, cũng bị người ta đập nát rồi. Người ra tay chắc là cùng một nhóm với kẻ đã đốt Nhân Duyên Thạch."

Nhan lão lộ vẻ tiếc nuối: "Đó là thứ tốt đấy. Những kẻ ra tay đúng là không biết quý trọng."

Nhan Như Ngọc cười khổ: "Nhưng ai mà biết được khi nào dưới lòng đất mới mọc ra một cặp mắt nữa chứ?"

Nhan lão nói: "Đó chính là số phận của con rồi. Làm người phải biết nhìn thoáng một chút, nghĩ thông suốt là được. Ta không phải người, còn có thể nghĩ thoáng, con là người sao lại cố chấp như vậy chứ?"

Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, kinh dị, Trung Quốc
TuTruyen.us
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »