Chếc Lồng Xương Thịt

Lượt đọc: 6086 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »
Chương 104

❊ ❊ ❊

Chương 104

Lý Bảo Kỳ cũng nhìn thấy Trần Tông, hắn không có ấn tượng tốt về cậu trai này, cảm thấy cậu ta có phần lém lỉnh, kỳ quặc.

Nhưng thấy người ta mỉm cười chào đón thì cũng không tiện phớt lờ, hắn chỉ gật đầu, cười nhạt mà không có chút thành ý.

Xong, hắn quay sang Nhan Như Ngọc: “Cậu Ngọc, vụ này xử lý thế nào đây? Làm pháp sự cho Cát Bằng là không thể, động tĩnh lớn quá. Hay là tôi đêm nay qua đốt ít vàng mã cho hắn?”

Nhan Như Ngọc nằm ườn trên ghế, vẻ mặt chán ghét: “Anh còn tin mấy chuyện đó à?”

Lý Bảo Kỳ gãi đầu bực bội: “Là người tôi chẳng sợ, đến mấy xử mấy. Nhưng mà là ma… Cậu Ngọc, mấy thứ này không nói lý, chẳng thể giao tiếp, cậu không thấy sợ à?”

Nhan Như Ngọc cười nhạt: “Dù sao tôi không nằm mơ thấy gì cả, tôi không tin. Thật sự có oán khí, thì tìm tôi này, đeo bám cậu ta làm gì.”

Lý Bảo Kỳ nói: “Cậu đừng có không tin, tôi điều tra rồi, có người thể chất yếu, bát tự nhẹ, rất dễ bị vướng vào. Không chừng, thứ đó là đến phòng cậu, nhưng không làm gì được cậu nên mới trút giận lên người sống cùng cậu.”

Nhan Như Ngọc sắc mặt đanh lại: “Nói vừa phải thôi.”

Anh nhìn quanh, móc bao thuốc, gõ nhẹ lên mặt bàn, rút ra một điếu nhưng chưa vội hút: “Cát Bằng bị chôn đi, hôm nay là ngày thứ mấy rồi?”

Lý Bảo Kỳ nghĩ một lúc, hạ thấp giọng: “Ngày thứ năm.”

Nhan Như Ngọc nhíu mày: “Vậy chưa đủ, phải chờ thêm hai ngày nữa, tối nay anh phải để ý, mấy ngày này là giai đoạn then chốt… Đúng rồi, còn Kim Viện Viện bên đó sao rồi, xử lý thế nào?”

Lý Bảo Kỳ cười nhạt: “Bên cô ta không có vấn đề, cô gái này vốn đã hơi trầm cảm, nghe nói gia đình không ổn lắm, lại gặp một gã bạn trai hay đánh đập. Dù sao, chính cô ta đã từng nói ‘Chết cho xong’, ai cũng nghĩ là tự tử, không ai nghi ngờ. Cuối cùng nhà cô ta có lẽ sẽ được bồi thường… tám vạn gì đó.”

Nhan Như Ngọc bật lửa, rướn người lên châm thuốc, hít sâu một hơi, nhả khói lững lờ: “Tại sao lại bồi thường cho gia đình, chẳng phải nói cô ta được cậu nuôi lớn sao? Anh nghĩ cách gì đi, đừng để tiền vào tay cha mẹ cô ta, cũng đừng để gã đàn ông tệ bạc kia hưởng lợi, làm sao thì làm, cũng phải để lại cho cậu nuôi của cô ta.”

Lý Bảo Kỳ chẳng hiểu gì: “Sao cậu lại lo cho cô ta thế? Cậu đẩy đi rồi, còn…”

Nhan Như Ngọc nheo mắt nhìn thẳng vào Lý Bảo Kỳ, ánh mắt làm hắn dựng cả tóc gáy.

Sau một thoáng, Nhan Như Ngọc nở nụ cười, gõ nhẹ tàn thuốc vào thành ghế: “Anh Bảo Kỳ, anh nên biết rằng, tôi làm vậy là bất đắc dĩ, ai bảo cô ta nghe phải những điều không nên nghe? Nhưng, bản chất của tôi, là người thiện lương, anh hiểu chứ?”

Chương 36

Trần Tông còn chưa ăn xong thì Mã Tu Viễn đã cười ha hả bước vào tìm anh.

Đúng như Lương Thiền nói, Tam Lão trong hội muốn tổ chức lễ kết nạp hội viên hôm nay. Không phải vì vội vàng muốn ép anh gia nhập, mà là vì Nhân Thạch Hội đã bao trọn Kim Bằng, và hôm nay vừa tròn ngày thứ bảy.

Nhân lúc tất cả các dụng cụ đều có sẵn, hầu hết thành viên đều ở đây, tiện cho việc tổ chức. Đến ngày mai, hội viên sẽ rời đi nhiều, khách thường cũng sẽ dần vào, lúc đó sẽ không tiện nữa.

Mã Tu Viễn giải thích cho Trần Tông về quy trình: “Ngưu Đầu phụ trách bố trí địa điểm, là sảnh tiệc lớn đã có sẵn, thời gian định vào khoảng 5 đến 7 giờ tối.”

Phản ứng đầu tiên của Trần Tông: khung giờ này thật chẳng vừa khéo chút nào.

May thay Mã Tu Viễn liền giải thích: “Khung giờ này tốt, dương khí đã yếu nhưng chưa yếu hẳn, âm khí vừa nổi nhưng chưa quá mạnh, ngày và đêm đạt được thế cân bằng, là thời điểm hài hòa nhất. Tôi sẽ theo cậu suốt hôm nay, làm hai việc là trao đổi, giải đáp thắc mắc và giúp thư giãn thân tâm.”

— Trao đổi, giải đáp thắc mắc. Tức là phổ biến thêm cho Trần Tông về các thông tin cơ bản của hội. Nhưng về khoản này, Tam Lão đã trao đổi với Trần Tông rất nhiều, và còn sâu sắc hơn, nên vai trò của Mã Tu Viễn không lớn, chủ yếu chỉ là bổ sung những điểm chưa rõ, giúp làm rõ thêm khi cần.

— Thư giãn thân tâm. Chủ yếu là tắm rửa, đương nhiên không phải chỉ là về phòng tắm một cách đơn giản.

Mã Tu Viễn tỏ ra nghiêm túc: “Chúng tôi đã đặt gói dịch vụ tắm toàn diện trị giá 2888 cho cậu ở trung tâm tắm lớn nhất A Khắc Sát.”

Trần Tông ngạc nhiên không ít: “2888? Ở A Khắc Sát, đây tương đương với lương một tháng của người bình thường rồi đấy nhỉ?”

Anh nói: “Không cần đâu, tôi cũng sạch sẽ rồi mà…”

Mã Tu Viễn bảo: “Bao gồm nhưng không giới hạn: suối nước nóng riêng, tẩy tế bào chết toàn thân, vệ sinh răng miệng, cắt tóc, dưỡng mắt, lấy ráy tai, ngâm chân dưỡng sinh, chăm sóc móng tay, mát xa cổ truyền bằng tinh dầu… Cả đồ lót thay cũng không cần mang theo, hội đã chuẩn bị đầy đủ.”

Trần Tông lặng lẽ nghe, không hiểu sao lại nhớ đến lúc nhỏ nhìn người ta làm gà: nhúng nước, vặt lông, nhổ từng sợi lông măng, rửa sạch trong ngoài, cuối cùng làm trắng tinh, trông chết mà cũng sáng.

Anh hỏi dè dặt: “Có cần thiết không?”

Quá long trọng làm người ta phải nghĩ, người ngoài không biết còn tưởng họ định dọn anh sạch sẽ để tế lễ vậy.

Mã Tu Viễn nghiêm nghị: “Định chọn Thạch Linh và đá nắm tay, cậu tưởng có thể chọn tùy tiện được sao? Thực chất là đá chọn cậu, nên phải nghiêm túc coi trọng…”

Nói đến đây, anh ta hạ thấp giọng, như truyền bí quyết cho Trần Tông: “Nhớ lấy, sự coi trọng là bước đầu để nuôi dưỡng tình cảm. Cậu đối đãi nghiêm túc, nó sẽ cảm nhận được.”

Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, kinh dị, Trung Quốc
TuTruyen.us
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »