Chếc Lồng Xương Thịt

Lượt đọc: 6097 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »
Chương 127

❊ ❊ ❊

Chương 127

Nghe xong cậu chuyện, trời đã hoàn toàn tối đen.

Gió mạnh dần lên, ào ào thổi qua, nhưng may mắn là bãi cỏ khá bằng phẳng nên gió chỉ lướt nhẹ như một cây chổi lớn quét ngang qua một cách hờ hững. Nếu ở Y Đan, gió sẽ luồn lách qua những gò đất cao thấp, ngắn dài, tạo thành tiếng gió kỳ quái, như tiếng ma quỷ khóc trong đêm.

Trần Tông rất thích âm thanh đó, một lần anh đến Đôn Hoàng thu thập đá mòn gió, đã ghi âm lại một đoạn ở khu vực Ma Quỷ Thành, về nhà ngày nào cũng phát trong cửa tiệm, cuối cùng thì lão Vương, tiểu Tông cùng với vài vị khách hợp lực phản đối, bắt anh dẹp luôn đoạn nhạc đó.

Hai người mỗi người cầm một bát canh dê ấm, nhấp từng ngụm nhỏ. Không hiểu sao, sau khi một người nói xong, người kia nghe hết, cả hai đều ngẩn ngơ, không biết phải nói gì thêm.

Từ xa vọng lại một tiếng tru thê lương, kéo dài mãi, như một sợi dây rối rắm bị gió đẩy đến gần.

Tiêu Giới Tử nói: “Nghe nói trên đồng cỏ này có sói, vào những ngày tuyết lớn nó sẽ xuất hiện. Người lái xe thường ném đồ ăn cho chúng, từng có người quay được video về con sói nổi tiếng trên mạng ở A Khắc Sát.”

Trần Tông cười chua chát: “Đúng là thế sự xoay vần, thời nay, sói không còn đáng sợ mà đá lại trở thành thứ đáng sợ.”

Anh hỏi: “Cô tin có loại đá biết ăn thịt người không?”

Tiêu Giới Tử đáp: “Tôi tin chứ. Trên đời này có hoa ăn thịt người, cây nắp ấm khổng lồ, nếu thực vật có thể ăn thịt người thì sao đá lại không thể?”

Lời cô ấy như ngụ ý xa xăm, trông có vẻ già dặn: “Hồng Cô của tôi thường nói, thế giới này rất rộng lớn, dù sống trăm năm, cũng chưa chắc cô đã hiểu hết về con người, huống hồ gì là đá.”

Trần Tông quay qua nhìn cô: Tuy tuổi tác còn trẻ, nhưng độ tiếp thu của cô ấy khá tốt. Có vẻ theo Giang Hồng Chúc cũng có cái lợi, vì được thấy nhiều nên không dễ ngạc nhiên.

“Vậy, mọi chuyện kết thúc ở đây à? Còn về Nhan Như Ngọc thì sao, không định làm gì thêm à?”

Tiêu Giới Tử thở dài: “Tôi dư sức đâu mà đi kiếm chuyện với hắn, đó là một tên bệnh hoạn. Anh cũng nên tránh xa hắn, anh giờ đã vào hội rồi, về sau không tránh khỏi việc phải chạm mặt hắn. Nhớ đấy, người nhà hắn và cả viên đá đó đều rất quái dị…”

Cô hạ thấp giọng: “Con người còn đáng sợ hơn cả đá. Tôi chỉ nói đến đây thôi, anh tự mà nghiệm ra.”

Trần Tông bật cười, ngừng một chút rồi chỉ vào chiếc áo khoác trên ghế sau: “Đấy, áo khoác mới của tôi đấy, size L, đủ cho cô mặc đến lúc béo lên rồi.”

Tiêu Giới Tử cũng chỉ ra ghế sau: “Áo khoác của anh ở đó, nhớ mang về. Còn cái này nữa…”

Cô dùng đuôi đũa gõ nhẹ vào tay lái: “Xe tôi giữ gìn cẩn thận, không có phá hỏng đâu. Một lát anh lái về, để công ty thuê xe đến lấy là được. Như vậy là thanh toán 1/3 món nợ đầu tiên của chúng ta rồi nhé?”

Rồi cả hai bắt đầu tổng kết lại: “Hai lần cứu mạng: một lần trên đồng cỏ, một lần ở khu tắm công cộng.”

Khoản trả góp trên đồng cỏ, phần đầu tiên là chi phí thuê xe và áo khoác, phần tiếp theo là làm nội gián ở Nhân Thạch Hội. Còn lại 1/3 cuối cùng sẽ dần dần hoàn tất.

Trần Tông nói: “Ngày mai tôi sẽ đi rồi. Phần còn lại cô mau nghĩ xem muốn tôi trả như thế nào.”

Tiêu Giới Tử ngạc nhiên: “Anh đi thì cứ đi, con nợ còn đây chứ đâu mất được, chẳng lẽ đi rồi không trả? Anh nghĩ tôi không đến tìm đòi à?”

Nói đến đây, cô chợt nghĩ ngợi gì đó.

Trần Tông “phì” một tiếng: “Cô không biết kiêng kỵ mấy chuyện tránh lời xấu hả?”

Cô không hiểu: “Tránh lời xấu là gì?”

Trần Tông nói: “Là phải nói những điều tốt lành, đừng nói những điều xui xẻo. Truyền thuyết kể rằng khi Thương Hiệt sáng tạo ra chữ, trời mưa ngũ cốc và quỷ khóc trong đêm, chữ có sức mạnh, ngôn từ cũng vậy.”

Anh chỉ ra ngoài màn đêm: “Thế giới là một trường năng lượng khổng lồ. Cô nói gì là đang gửi yêu cầu đến đó, nó sẽ phản hồi lại. Vậy nên đừng có cứ kêu ‘tôi nghèo quá’, ‘tôi mập quá’, ‘tôi sắp chết mất’, nghe nhiều rồi nó sẽ ghi nhớ, và nếu nó chốt lại với cô, thì cô sẽ thật sự nghèo, mập, hay tiêu đời đấy.”

Tiêu Giới Tử lườm anh: “Vậy phải nói sao đây?”

Trần Tông dạy cô: “Ví dụ thấy đồ xa xỉ đắt đỏ, đừng cúi đầu nản chí bảo ‘tôi không mua nổi’, mà nói ‘để một thời gian nữa, đợi tiền về sẽ mua’, hoặc ‘chỉ thế thôi à? Tôi phải có thứ còn tốt hơn nữa’. Đừng suốt ngày nói ‘chết rồi’, ‘toi rồi’, phải tin là mình sẽ sống đến trăm hai mươi tuổi.”

Tiêu Giới Tử đúng kiểu “bùn loãng không trát nổi tường”: “Không thể nào, tôi không thể sống lâu đến thế đâu.”

Trần Tông mất kiên nhẫn: “Cô nghĩ đến việc đó cũng không dám sao?”

Tiêu Giới Tử không đáp, chưa bao giờ cô nghĩ đến việc sống lâu, chỉ thường tưởng tượng về cách mình sẽ chết. Có khi cảm xúc lên cao quá còn chảy cả nước mắt.

Trần Tông nhìn biểu hiện phức tạp của cô, chợt động lòng, liền buột miệng hỏi: “Tiểu Nguyệt, có phải cô mắc bệnh gì không?”

Câu hỏi khá đường đột, nhưng không ngờ cô đáp ngay: “Đúng vậy.”

“Vậy cô theo Giang Hồng Chúc học thuật đá là để trị bệnh à?”

Cô lại đáp thản nhiên: “Đúng thế.”

Cô trả lời thản nhiên như thể anh hỏi cô có mua cải trắng không, cô đáp “Đúng rồi,” chẳng hề có nét ưu tư hay ngần ngại nào của người bệnh.

Trần Tông do dự một lúc, cẩn thận hỏi: “Bệnh gì vậy?”

Lần này, cô cuối cùng cũng thấy phiền, nhíu mày: “Anh thật lắm chuyện. Bệnh gì cũng là bệnh, không phải bệnh của anh, sao cứ tò mò?”

Trần Tông giải thích: “Không phải. Khách của tôi có nhiều người là bác sĩ giỏi, tôi có thể giúp cô hỏi…”

Tiêu Giới Tử từ chối ngay: “Không cần, không cần đâu.”

Không cần thì thôi, ép người uống nước cũng không được. Trần Tông trầm ngâm một lát rồi chuyển chủ đề: “Vậy, về sau cô tính thế nào? Còn ở lại A Khắc Sát không?”

Tiêu Giới Tử lắc đầu: “Không ở lại nữa. Còn sau này thế nào… thì phải xem Hồng Cô đã. Hồng Cô đi đâu, tôi đi đó, tôi phải chăm sóc dì mà.”

Trần Tông ừ một tiếng, đưa điện thoại cho cô: “Vậy cô để lại số của mình đi, sau này có gì tiện liên lạc.”

Tiêu Giới Tử nhận lấy, cúi đầu bấm số.

Trần Tông liếc thấy cô nhập tên “Tiểu Nguyệt”, mặt lập tức tối sầm: “Này, lại để tên giả thì không hay lắm đâu nhé.”

Tiêu Giới Tử cứng miệng: “Ai bảo là tên giả, tôi tên ‘Tiểu Nguyệt’ mà.”

Trần Tông không chịu nổi nữa, mở cửa xe bước xuống, định bước vài bước để giải tỏa bực bội. Nhưng ngoài kia tối đen như mực, đồng cỏ rộng lớn, có thể đang có con sói nổi tiếng mạng rình rập đâu đó, nên anh tựa vào xe nhìn lên trời để hạ nhiệt.

Trùng hợp thay, trên trời đúng là có một vầng trăng nhỏ.

Tiêu Giới Tử trong xe cười không ngớt, một lúc sau dùng ngón tay nhẹ gõ vào túi áo anh: “Này, đưa cho anh đây.”

Trần Tông nhận lấy với gương mặt lạnh tanh, thấy tên hiển thị là “Tiêu Giới Tử.”

Cô còn giả vờ ngơ ngác: “Thế anh tên gì nhỉ? Trần Nhĩ Đông à?”

Trần Tông “hừ” một tiếng: “Tôi vừa từ ga tàu A Khắc Sát xuống, cô đã xem qua thẻ mời của tôi, còn không biết tôi tên gì à?”

Tiêu Giới Tử bật cười ha hả.

Giao dịch xong, Trần Tông chở Tiêu Giới Tử đi một đoạn. Không biết từ đâu cô lại có một chiếc xe cũ kỹ, đậu ở trước cửa một ngôi nhà bên mép đồng cỏ.

Cô ôm theo bộ đồ chưa mở cùng bó hoa, mở cửa bước xuống: “Vậy tôi đi đây, có duyên gặp lại.”

Gió thổi tung mái tóc dài của cô, cành lan hồ điệp cao vút đung đưa theo gió bên cạnh trán cô.

Trần Tông nhìn cô bước vào xe, khởi động và đi xa dần, lúc này anh mới quay lại lên xe.

Trong xe, các hộp đồ ăn nhanh vẫn bày bừa bãi, lạnh lẽo. Trần Tông dọn dẹp, đóng lại từng cái. Đang định khởi động xe, anh bỗng ngạc nhiên, nhìn vào gương chiếu hậu ngoài xe.

Cô quay lại rồi.

Trần Tông bật cười.

Xe của Tiêu Giới Tử lướt qua xe anh, vòng qua trước mặt rồi trở lại, cửa kính bên ghế lái hạ xuống, ghế lái sát bên ghế lái của anh.

Trần Tông gác tay lên thành cửa, gối cằm: “Sao đây?”

Tiêu Giới Tử nói: “Tôi vừa nghĩ lại, cái 1/3 còn lại của chúng ta.”

“Trần Tông, qua mấy ngày nay quan sát, tôi thấy anh là người cũng khá thật thà, nói năng cũng coi như đáng tin, nhân phẩm cũng tàm tạm.”

Trần Tông đáp: “Mấy từ như ‘khá’, ‘coi như’, ‘tàm tạm’ là phải có à?”

Cô nói: “Nghe tôi nói đã. Có lần tôi xem TV, thấy thời Chiến tranh Thế giới II, lính Mỹ đeo thẻ kim loại trên người, có khắc tên, nhóm máu này nọ. Như thế, lỡ có chết, dù bị bom nổ tan nát, vẫn có thể nhận diện qua thẻ.”

Trần Tông: “Thế thì sao?”

Đôi mắt cô sáng lên: “Tôi nghĩ, tôi cũng đi làm một cái, đến lúc nào đó, tôi sẽ khắc tên và số điện thoại của anh ở mặt sau, chỉ định anh làm người liên hệ lúc tôi qua đời, thấy sao?”

Trần Tông hơi ngơ ngác: “Người liên hệ lúc qua đời là gì?”

Tiêu Giới Tử đáp: “Làm người mà, phải nghĩ đến chuyện nguy cơ khi mọi thứ đang yên ổn chứ. Giả như tôi gặp nạn chết nơi xứ lạ, cũng phải có một người liên hệ khẩn cấp chứ. Hồng Cô chắc chắn không thể, bà ấy còn không đi nổi. Tôi nghĩ anh ổn đấy, nếu anh nhận được cuộc gọi này, thì đến giúp tôi thu xếp một chút. Tôi tính rồi, chi phí đi lại, cộng thêm hỏa táng… không cần mộ đâu, một cái hộp đựng tro là đủ rồi. Tính ra tổng cộng cũng không nhiều lắm, tôi miễn cho anh 1/3, quá hời rồi còn gì?” [Đọc trên gacsach để ủng hộ Sant các bạn nhé]

Quá hời đến mức Trần Tông không biết đáp lại thế nào.

Một lúc lâu sau, anh mới thốt lên: “Tiêu Giới Tử, cô thật là không học nổi cách kiêng lời xui xẻo sao?”

Cô cũng bắt chước anh, chồng tay lên cửa sổ, gối cằm lên, nói: “Mấy câu kiêng kỵ, lời tốt đẹp là chuyện của người sống lâu trăm tuổi các anh. Còn tôi chỉ muốn đi thanh thản, sinh tử rõ ràng. Sao nào, Trần Tông, có nhận không?”

【Kết thúc phần một】

Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, kinh dị, Trung Quốc
TuTruyen.us
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »