Gửi đến: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>
Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Về việc: Bác anh
Anh Friedlander mến,
Bác của anh đang nằm trong khu săn sóc đặc biệt của bệnh viện, cho nên khách không đến thăm được. Lúc nào cũng vậy hết. Thật ra, họ sẽ rất bực nếu anh hỏi có thể thăm người đang nằm ở khu này không. Vì những người đang nằm ở khu này đang trong tình trạng rất không ổn định, và vi trùng nhẹ nhất từ ngoài đưa vào cũng có thể khiến họ nặng thêm. Và không chỉ khách không được phép thăm, mà mọi cử động trong phòng còn được theo dõi liên tục qua máy dò chuyển động, nên dù anh có cố lẻn vào, anh cũng sẽ bị bắt lại ngay. Vì vậy tôi đã không đi thăm bác anh. Xin lỗi. Nhưng tôi cá là nếu anh gửi một tấm thiệp, họ sẽ đưa nó cho bà ấy khi bà ấy tỉnh lại.
Mel Fuller
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>
Về việc: Bác tôi
Tôi chỉ nghĩ có thể cô quan tâm khi biết tôi được bác sỹ cho biết bác tôi đã được dời ra khỏi phòng săn sóc đặc biệt cách đây một tháng rồi. Bà ấy hiện đang ở phòng riêng. Bà ấy, dĩ nhiên, vẫn đang hôn mê, nhưng khách có thể thăm bất cứ ngày nào từ bốn giờ đến bảy giờ. Bác sỹ chuẩn đoán, tôi rất tiếc phải nói, không được tốt lắm.
Max Friedlander
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Stacy Trent <IH8BARNEY@trentcapital.com>
Về việc: John
Cô Fuller thân mến,
Cô không biết tôi, nhưng cô biết em chồng tôi là John. Tôi xin lỗi đã viết như thế này, vì chúng ta chưa bao giờ được giới thiệu với nhau, nhưng tôi không thể ngồi yên nhìn chuyện đang xảy ra giữa cô và John mà không nói lời nào.
Cô Melissa à--tôi hy vọng cô không phiền nếu tôi gọi cô là Melissa; tôi cảm thấy như mình đã biết cô, từ những gì John đã kể về cô--tôi biết việc John và người bạn Max của chú ấy làm là rất sai trái. Tôi rất sốc khi nghe về việc đó. Thực ra, tôi đã thúc chú ấy nói thật với cô ngay từ ban đầu. Nhưng chú ấy sợ cô sẽ nổi giận và không muốn dính líu đến chú ấy nữa... một nỗi sợ mà không may đã được chứng minh. Vì vậy chú ấy quyết định chờ “thời điểm” để nói với cô.
Ngoại trừ điều đó, như cô hay tôi có thể nói với chú ấy, không có thời điểm thích hợp nào để nghe rằng người mà cô phải lòng đã giới thiệu sai bản thân trong một cách nào đó.
Tôi không nói là cô không có lý do để giận, thậm chí giận John đến điên người. Và tôi rất thích cách trả đũa rất sáng tạo của cô với chú ấy. Nhưng cô không nghĩ chú ấy chịu đau khổ đủ lâu rồi sao? Vì chú ấy *đang* đau khổ, rất rất nhiều.
Tối kia khi chú ấy đến thăm em bé--tôi vừa sinh đứa thứ ba, một bé trai được đặt tên John theo tên người chú yêu quý của hai đứa con gái sinh đôi của tôi (Cô thấy không? Trẻ con còn yêu thích chú ấy, điều này có nghĩa chú ấy không xấu chút nào)--trông chú ấy tệ lắm. Tôi thề chú ấy sụt ít nhất năm ký. Tôi biết những người đàn ông phiền muộn thì như thế nào (tôi biết chứ--tôi đã lấy anh trai của John mười năm rồi), nhưng tôi cũng nhớ những ngày độc thân xa xưa khó khăn ra sao để tìm được một người tử tế... và người đó là John đấy, dù cô có thể nghĩ gì đi nữa, dựa vào cách hành xử của chú ấy với cô đến giờ. Làm ơn cho chú ấy cơ hội thứ hai đi? Chú ấy rất si mê cô--và tôi có thể chứng minh điều đó. Tôi muốn cho cô xem những lời do chính John nói trong email chú ấy gửi cho tôi cách đây chừng mấy tháng. Có lẽ sau khi đọc xong chúng, cô cũng sẽ đi đến kết luận như tôi: cả cô và chú ấy đã xoay sở để tìm thấy một thứ mà rất ít người trong chúng ta nơi trần tục này đủ may mắn để nhận ra: một người bạn tâm giao.
>Vậy chị muốn biết gì nào? Cô ấy có tin em là Max Friedlander?
>Rất tiếc phải nói là có.
Em đóng vai Max Friedlander có đạt không?
>Em đoán chắc là có, nếu không cô ấy đã không tin em là cậu ta.
>Em có cảm thấy như một kẻ xấu xa đạt điểm A khi làm thế không? Có. Tự nhận xét thấy em đáng được một chữ A màu đỏ to đùng. Phần tệ nhất là... à, em đã nói với chị phần tệ nhất rồi. Cô ấy nghĩ em là Max Friedlander. Max Friedlander, kẻ vô ơn thậm chí không quan tâm kẻ đã đánh bất tỉnh bà bác 80 tuổi của mình.
>Dù vậy Melissa có quan tâm.
>Tên cô ấy đấy. Tóc hoe đỏ. Melissa. Mọi người gọi cô ấy là Mel. Cô ấy bảo em thế. Mọi người gọi tôi là Mel. Cô ấy chuyển ra thành phố ngay sau khi tốt nghiệp đại học, như vậy cô ấy 27 tuổi, vì đã sống ở đây 5 năm. Về nguồn gốc, cô ấy quê ở Lansing, Illinois. Anh từng nghe về Lansing, Illinois chưa? Em có nghe về Lansing, Michigan, chứ chưa nghe về Lansing, Illinois. Cô ấy nói nó là một thành phố nhỏ, nhỏ đến mức chỉ cần anh dạo bộ xuống phố chính là có ngay người kêu lên: Kìa, chào Mel. Đúng như thế đấy. Kìa, chào Mel.
>Cô ấy chỉ cho em nơi bác của Max cất thức ăn cho chó mèo. Cô ấy chỉ em chỗ để mua thêm, phòng khi em hết. Cô ấy bật mí Paco thích đi dạo những đâu. Cô ấy chỉ cho em cách dụ con mèo có tên, em không đùa đâu, Ông Peepers, ra khỏi gầm giường.
>Cô ấy thắc mắc về công việc của em ở Quỹ Cứu trợ Trẻ em. Cô ấy hỏi han em về chuyến đi Ethopia. Cô ấy muốn biết em đã tới thăm bà cụ ở bệnh viện hay chưa, và em có buồn lòng nhiều khi thấy bà cụ nằm đó gắn ống đủ chỗ không. Cô ấy vỗ vỗ lên cánh tay em và bảo em đừng lo, vì nếu có ai có thể hồi tỉnh lại sau hôn mê, thì đó chính là bác Helen của em.
>Và em cứ đứng đó nhe răng cười như một thằng ngốc giả tảng như mình là Max Friedlander.
>Em đã gặp một cô gái hết sức tuyệt vời. Tuyệt vời không kể xiết, Stacy: Nàng thích lốc và nhạc Blu, bia và bất cứ thứ gì liên quan tới bọn giết người hàng loạt. Nàng ngấu nghiến những mẫu chuyện lượm lặt về các nhân vật nổi tiếng nhiệt tâm như khi tấn công dĩa thịt heo moo shu, mang giày cao lênh khênh trông duyên dáng hết sức--nhưng cũng xoay sở để trông quyến rũ với đôi giày Keds và quần thun ôm.
>
>Em đã gặp một cô gái hết sức tuyệt vời... Và thậm chí em không thể nói tên thật của mình cho cô ấy. Không, cô ấy nghĩ em là Max Friedlander. Em biết chị định nói gì. Em biết chính xác chị định nói gì, Stacy. Và câu trả lời là không, em không thể. Có lẽ nếu lúc đầu em chưa bá láp với nàng. Có lẽ nếu ngay từ giây phút ban đầu gặp nàng em đã nói, cô này, tôi không phải là Max. Max không đến được. Anh ấy cảm thấy rất phiền muộn về việc đã xảy ra cho bác anh ấy, vì vậy anh ấy nhờ tôi đến giùm. Nhưng em đã không nói, đúng không? Em đã làm hỏng. Em đã làm hỏng ngay từ phút đầu tiên. Và giờ đã quá muộn để nói sự thật với nàng, vì những việc khác em từng nói với nàng, chắc nàng cũng sẽ nghĩ em dối trá luôn. Có lẽ nàng sẽ không thừa nhận. Nhưng tận cùng trong tâm trí nàng, nó sẽ luôn nằm ở đó. “Có lẽ anh ta cũng đang nói dối chuyện này luôn.” Đừng có mà bảo em nàng sẽ không nghĩ thế, Stacy.
>Giờ chị đã biết hết rồi đấy. Cuộc đời khốn khổ của em, nói tóm lại. Có lời khuyên nào không? Bất kỳ lời lẽ khôn ngoan nào từ sự sáng suốt của phụ nữ để dẫn lối cho em?
>Không, em không nghĩ thế. Em hoàn toàn hiểu sự thật là em đã đào huyệt mộ cho chính mình. Em đoán chẳng còn lựa chọn nào ngoài việc nằm xuống đó luôn cho rồi.
>Dù sao chị muốn em nói gì chứ? Nói rằng cô ấy đúng là cái em đang tìm kiếm suốt ở một phụ nữ, nhưng chưa bao giờ hy vọng sẽ tìm thấy? Nói rằng cô ấy là bạn tâm giao của em, định mệnh của em, số phận do trời định đoạt của em? Nói rằng em đang đếm từng phút cho đến khi gặp lại cô ấy? Được thôi. Đó. Em nói rồi đó. Em cho rằng tin này mới là đáng chú ý nhất:
>Nhưng em đã mua cho cô ấy cái nhẫn. Nhẫn đính hôn.
>Và không, lần này không giống như lúc ở Vegas. Em không còn uống thường xuyên trong ba tháng qua. Em thực sự tin người phụ nữ này trong tất cả mọi phụ nữ em từng biết, là người em muốn sống cùng với quãng đời còn lại. Em định sẽ nói thật với cô ấy, và rồi sẽ cầu hôn, ở Vermont.
>Giờ cô ấy không thèm nghe điện thoại, không mở cửa hay trả lời email
>Cuộc đời em thế là tận rồi.
Cô thấy rồi đó. Tôi hy vọng cô sẽ không nói gì với John điều cô vừa đọc. Chú ấy sẽ không bao giờ nói chuyện với tôi nữa nếu biết tôi lén đưa cho cô xem.
Nhưng tôi phải đưa. Thật sự phải như vậy. Vì tôi nghĩ quan trọng phải cho cô biết... chú ấy yêu cô nhiều thế nào. Chỉ có vậy thôi.
Chân thành,
Stacy Trent
Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Từ: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>
Về việc: Mel
Cưng à, cô có biết Mel đang chảy nước mắt nước mũi trong phòng vệ sinh không? Bực mình ghê vậy đó. Tôi đang gắng cho anh chàng chuyển fax mới thấy buồng dành cho người khuyết tật ấm cúng thế nào với hai người, nhưng tiếng sụt sùi không ngớt của cô ấy làm hỏng bét hết tâm trạng người ta.
Gửi đến: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>
Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Về việc: Mel
Tôi làm sao biết vì sao cô ấy khóc. Cô ấy mà thèm nói với tôi. Cô ấy kiệm lời với tôi từ khi tôi bác bỏ thuyết Max Friedlander đang cố đưa bác của anh ta về chầu trời do cô ấy đề ra. Nhưng tôi có phải là người duy nhất đâu. Hình như không ai tin cô ấy hết. Ngay cả Aaron nữa. Tôi công nhận là tôi thấy lo đấy. Mel chịu đựng chuyện với John rồi biến nó thành chuyện về Max mưu toan xử lý bà bác của anh ta. Chắc ta phải gọi cho ai đó dưới phòng Nhân sự thôi. Ý tôi là, cô ấy chắc đang kiệt sức. Chị nghĩ sao hả?
Nadine
Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Về việc: Max Friedlander
John thân mến,
Em bằng lòng tha thứ cho anh. Ngay bây giờ ta có việc đáng quan tâm tới đây: em nghĩ Max Friedlander sẽ cố giết bác của anh ta! Em nghĩ anh ta đã cố làm thế một lần trước đây rồi, nhưng không thành công. Ta phải ngăn anh ta lại. Anh có thể qua đây ngay không
Mel
Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Từ: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>
Về việc: Fuller
lại biến đâu rồi? Tôi mới quay lưng một cái là cô ta vọt ngay. Tôi có bài vở cho ngày mai chưa? Chưa, tôi chưa có gì sất. Sao cô ta có thể đi mà chưa đưa tôi bài chứ? SAO CÔ TA CÓ THỂ LÀM THẾ HẢ????
Gửi đến: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>
Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Về việc: Mel
Thì, tôi nghĩ cô ấy phải tìm hiểu này nọ để viết bài chứ. Tôi chắc chắn cô ấy sẽ nộp bài trước khi bàn biên tập hết làm việc. Ông đừng lo. Trong lúc đó, ông đọc bài của tôi về nhà hàng Mars 2120 chưa? Đề tài Các nhà hàng: Không chỉ dành cho du khách nữa. Nghe có vẻ hay đấy chứ?
Nadine
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Về việc: Cậu tiêu rồi
CẬU ĐANG Ở ĐÂU VẬY??? George đang cáu kìa. Tớ đã nói đỡ hết mức cho cậu rồi, nhưng chắc không hiệu quả mấy. Cậu đang suy sụp lắm sao? Vì nói thật, nếu cậu đang như vậy, cậu ích kỷ lắm đó. Tớ mới là người nên bị suy sụp đây. Đó, cậu xem, tớ là người sắp làm đám cưới. Tớ là người có bà mẹ đang điên tiết vì tớ sẽ không mặc áo cưới của bà ấy, và vừa chi 700 đô-la lôi về một bộ từ một cửa hàng tận New Jersey. Cậu không có quyền suy sụp. Và tớ biết cậu sẽ nói là cậu có quyền, rằng chuyện với John đã hủy hoại niềm tin của cậu vào đàn ông và mọi thứ. Nhưng Mel ơi, sự thật phũ phàng là, niềm tin vào đàn ông của cậu đã bị hủy hoại từ cách đây lâu lắm rồi. Tớ thừa nhận là lần đầu tiên khi cậu bắt đầu gặp gỡ anh chàng ấy, tớ đã thấy có gì đó ngờ ngợ về anh ta, nhưng giờ thì tớ biết là cái gì rồi, tớ phải nói là cậu có thể làm còn tệ hơn nhiều. Tệ hơn RẤT NHIỀU.
Và tớ biết cậu rất đỗi yêu anh ấy và đau khổ cùng cực nếu thiếu anh ấy, vậy cậu có thể gọi cho anh ấy và trở lại với anh ấy không? Không đùa đâu, chuyện này kéo dài vậy là đủ rồi. Đó. Tớ nói rồi đó. Cậu đi đằng nào rồi hả????
Nad
Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Về việc: Xuỵt....
Cậu muốn biết tớ đã đi đâu à? Lúc này tớ đang ngồi xổm dưới cầu thang bộ. Mà nó vô tình có bức tường tiếp giáp với phòng khách nhà bà Friedlander. Không, thật đấy! Tớ đang dùng chức năng câu vệ tinh mà George đã cho cài vào các máy laptop. Cái mà không ai trong bọn ta biết cách dùng ấy? Ông Tim đã chỉ cho tớ...
Tớ biết cậu nghĩ tớ bị hâm, nhưng tớ có thể chứng minh với cậu là tớ bình thường. Cách tớ có thể chứng minh là tớ có thể nói chính xác những gì tớ đang nghe lúc này, vì John Trent đang chất vấn Max Friedlander anh ta ở đâu vào đêm bác anh ta bị đánh vào đầu.
Tớ cũng không phải là người duy nhất đang nghe.
John đang đeo thiết bị nghe lén.
Đúng thế đấy. THIẾT BỊ NGHE LÉN. Có một đống cảnh sát trong nhà tớ, đang nghe cuộc nói chuyện mà tớ cũng đang nghe đây. Có điều họ đang dùng tai nghe còn tớ không phải đeo thứ ấy. Tớ có thể nghe bằng cách dán tai vào sát tường. Mà tớ có phải làm thế này đâu. Đáng ra tớ phải ngồi trong quán cà phê bên kia đường, vì sự an toàn cho cái thân tớ. Khi họ bảo vậy, tớ liền đáp, Đúng thế ạ! Làm như tớ sẽ qua bên kia đường ngồi chờ trong khi tớ có thể ngồi đây, phỗng tay trên cái tin đáng giá này. Nadine à, tớ nói cho cậu biết, đây sẽ là bài viết của năm, của thập kỷ cũng nên! Và tớ sẽ viết nó, và George sẽ buộc phải đăng nó. Ông ấy sẽ buộc phải thừa nhận tớ quá giỏi đối với Trang 10, và sẽ cho tớ qua mảng tin tức xác thực. Tớ cảm được mà, Nadine. Tớ cảm nhận được từ tận trong xương tủy ấy!
Được rồi, đây là những gì tớ đang nghe:
John: Tớ chỉ đang nói, tớ có thể hiểu nếu cậu làm.
Max: Ừ, nhưng tớ có làm đâu.
John: Nhưng tớ có thể hiểu nếu cậu làm. Cậu nhìn vào gia đình tớ mà xem. Họ giàu có. Giàu sụ. Hơi khác một chút trong trường hợp của tớ, nhưng ta hãy nói là ông tớ không để lại chút gì cho tớ, mà để lại hết cho bà nội. Nếu bà không có ý thỉnh thoảng cho tớ vay vài ba trăm đô-la, tớ cũng sẽ nổi khùng cho coi.
Max: Tớ chưa bao giờ nổi khùng cả.
John: Này, tớ biết nó ra sao mà. Không hẳn, nhưng cậu biết tớ đã cố sống nhờ vào tiền lương ba cọc ba đồng của một phóng viên như thế nào không? Khó khăn lắm. Giả sử tớ đang cạn tiền, và biết sẽ không có thêm đồng nào đến cứu tinh một thời gian, lại còn một em siêu mẫu đang chờ dưới lầu trong chiếc xe đi thuê của tớ, tớ chạy đến bà nội xin vay một khoản, bà ấy chẳng chịu... tớ không nổi điên sao được.
Max: Thì... cậu biết đó. Họ nghĩ cái gì chứ? Họ định ôm trọn hết à?
John: Không sai.
Max: Bà ta đó, ngồi trên đống tiền khổng lồ, và gàn dở đến mức không thể xỉa ra được một ngàn hay sao?
John: Làm như bà ta biết là nó mất đi đằng nào vậy.
Max: Còn gì nữa. Làm như biết vậy. Nhưng không. Tớ phải bị lên lớp thì mới chịu hả dạ. “Nếu cháu biết quản lý tiền một cách có trách nhiệm hơn, cháu sẽ không phải rỗng túi suốt. Cháu cần phải học cách sống với tiền bạc của mình.”
John: Trong khi đó, bà ta ném không thương tiếc hai mươi ngàn vào một vở nhạc kịch ở Helsinky vài tháng một lần.
Max: Đúng thế! Ý tớ là, phải đó.
John: Đủ để khiến người ta tức điên lên được.
Max: Cái cách bà ta nói khiến người ta càng điên hơn. Giống như tớ là đứa con nít vậy. Chúa ơi, tớ 35 tuổi rồi. Tớ chỉ muốn 5 ngàn. Chỉ 5 ngàn thôi chứ nhiều nhặng gì.
John: Với bà ta thì bấy nhiêu có xá gì.
Max: Cậu không biết đâu. Rồi bà ta còn dám lên giọng bảo, “Đừng có điên cuồng bỏ đi như vậy.”
John: Đừng có điên cuồng bỏ đi như vậy. Chúa ơi.
Max: Ừ. “Đừng có như thế, Maxie. Đừng có điên cuồng bỏ đi như vậy”. Bà ta kéo tớ. Nắm tay tớ mà kéo lại. Mà tớ thì đang đậu xe ngay trước tòa nhà, cạnh vòi nước công cộng. Vivica đang chờ. “Đừng có điên cuồng bỏ đi như vậy,” bà ta dám nói.
John: Nhưng bà ta vẫn không xỉa cho cậu tiền.
Max: Còn lâu. Mà bà ta cũng không cho tớ đi nốt.
John: Vậy là cậu đẩy bà ta.
Max: Phải thế thôi. Bà ta không chịu buông tớ ra mà. Tớ không thực tâm làm bà ấy ngã. Tớ chỉ muốn bà ấy buông tớ ra. Chỉ là--tớ không biết nữa. Chắc là tớ đẩy mạnh tay. Vì bà ấy ngã ngửa ra sau, đầu đập vào góc bàn cà phê. Máu vương vãi khắp nơi, và con chó chết tiệt lại sủa. Tớ quá sợ hàng xóm nghe thấy...
John: Vậy là cậu hoảng lên.
Max: Không hoảng mới lạ. Tớ nghĩ nếu bà ta chưa chầu trời, thì cũng sẽ có người tìm thấy thôi. Nhưng nếu bà ta...
John: người thừa kế của bà ấy?
Max: Phải. Chúng ta đang nói đến mười hai triệu đấy. Với cậu đó chỉ là mớ tiền lẻ, nhưng với tớ, cách mà tớ tiêu tiền...
John: Nên cậu đã làm gì?
Max: Tớ vào phòng ngủ bà ấy và ném quần áo bà ấy ra khắp nơi. Như vậy mọi người sẽ nghĩ đó là hắn, tên sát nhân biến thái mặc quần áo phụ nữ. Rồi tớ biến ra khỏi đó. Tớ hiểu là không được để bị bắt gặp.
John: Nhưng bà ấy chưa chết.
Max: Chúa ơi, chưa. Bà già đó sống dai thật. Còn mọi việc... thì cậu biết rồi đấy. Vivica. Và tên quản lý của tớ, hắn là thằng đần. Ngồi lì một chỗ chẳng động tay chân tìm cho tớ một công việc đàng hoàng nào cả. Tớ bị kẹt cứng.
John: Mà bà ấy hôn mê bao nhiêu lâu?
Max: Nhiều tháng rồi. Dù sao bà ta chắc cũng chết chứ chẳng sống nổi. Nếu tớ đẩy thêm một cú nhẹ nữa, ai mà biết chứ?
John: Đẩy?
Max: Cậu biết đấy. Chầu diêm vương nhanh hơn, như họ nói.
John: Mà cậu định làm việc đó ra sao?
Max: Insulin thôi. Cậu chỉ cần chích quá nhiều. Như cái gã Klaus von Bulow đó. Bà già nghẻo là cái chắc...
Thôi rồi. Có tiếng chân ở hành lang. Cảnh sát chắc nghĩ họ đã nghe đủ rồi. Họ đang đập cửa nhà 15A. Nói cho cậu biết, Nadine, tớ sẽ đoạt giải Pulitzer--Khoan đã. Họ đang bảo Max bước đi trong im lặng. Nhưng Max không làm thế. Max đang
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Về việc: SAO????
MEL??? CẬU ĐÂU RỒI??? Sao cậu ngừng như thế? Chuyện gì đang xảy ra???? CẬU ỔN CHỨ????
Gửi đến: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>
Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Về việc: Mưu toan giết người
(toàn trang) CƯỜI LÊN NÀO với chứng dẫn: 1) Max Friedlander đang bị cùm, kèm chú thích “Kẻ tình nghi bị cảnh sát New York dẫn đi”; 2) Helen Friedlander trượt tuyết, kèm chú thích “Chủ thú cưng và người ái mộ opera yêu quý”.
CƯỜI LÊN NÀO
Chuyên gia nhiếp ảnh thời trang nổi tiếng bị bắt do mưu toan giết người
Trong sự chua xót tiến hành cùng số 82 Precinct của cảnh sát New York, phóng viên John Trent của Ký sự New York, và Mel Fuller của Tạp chí New York, một vụ bắt giữ cuối cùng đã diễn ra liên quan đến vụ tấn công tàn bạo một cư dân của Khu Đông Thượng, bà Helen Friedlander.
Bà Friedlander, 82 tuổi, được tìm thấy bất tỉnh nhân sự trong căn hộ của bà gần sáu tháng trước, nạn nhân của một vụ tấn công không thể chối cãi. Quần áo được bày khắp giường nạn nhân ngụ ý với cảnh sát rằng người yêu thú vật và ái mộ opera này có thể đã bị tấn công bởi một kẻ được gọi là “Sát Thủ Mặc Quần Áo Phụ Nữ”.
Nhưng sau vụ bắt giữ Harold Dumas vào tháng trước, kẻ thú nhận đã ra tay sát hại bảy phụ nữ trong cả năm ngoái, có thể nhận định vụ tấn công bà Friedlander theo trung úy cảnh sát Paul Reese là “kẻ bắt chước.”
“Thủ phạm hy vọng có thể đánh lạc hướng các nhà điều tra,” Trung úy Reese cho biết trong một cuộc phỏng vấn sáng sớm ngày hôm nay. Ông nghĩ hắn làm thế để bày hiện trường trông giống tác phẩm của tên giết người hàng loạt được biết đã tấn công nhiều phụ nữ khác trong vùng. Tuy nhiên, có nhiều chi tiết không hợp lý.
Trong đó có chi tiết là dường như bà Friedlander quen biết kẻ tấn công, bà để cửa không khóa để hắn có thể ra vào căn hộ tùy ý, và tiền bạc trong nhà không bị lấy mất.
“Động cơ của vụ tấn công này,” theo Trung úy Reese, “là tiền, nhưng sau khi đẩy nạn nhân và gây ra vết thương chí mạng, kẻ gây ác hoảng loạn, không còn nhớ mình đang cần tiền ra sao.” Kẻ tình nghi bị bắt vào tối hôm qua sẽ không cần đến hai trăm đô-la đang nằm trong ví bà Fredlander tối hôm bà bị tấn công: làm nạn nhân qua đời, hắn sẽ yên vị thừa hưởng hàng triệu đô-la. “Nạn nhân rất giàu có,” Trung úy Reese giải thích. “Và kẻ tình nghi là người thân duy nhất còn lại của bà.”
Kẻ tình nghi, Maxwell Friedlander, là cháu trai 35 tuổi của Helen Friedlanderhuyên gia nhiếp ảnh thời trang nổi tiếng gần đây đang gặp phải những khó khăn về vấn đề tài chính, ông Friedlander đã thú nhận với John Trent, phóng viên chuyên mảng tội phạm của tờ Ký sự New York, và là bạn cũ của kẻ tình nghi, rằng hắn đang rất cần tiền. Lý giải rằng bác của hắn đang “ngồi trên đống tiền khổng lồ,” trong khi bản thân hắn không có xu nào, kẻ tình nghi bào chữa hành động của mình bằng cách nói lúc đầu hắn không chủ ý giết bà Friedlander, nhưng nếu bà ấy chết, hắn sẽ được lợi rất lớn từ món tiền thừa kế mà bà để lại cho hắn.
Tuy nhiên bà Friedlander không chết. Bà mòn mỏi trong hôn mê suốt gần sáu tháng. Còn đối với Max Friedlander, đây là một tình huống cần sửa sai. Và tối hôm qua, hắn đã mưu toan làm thế, lên kế hoạch, theo cuộc nói chuyện được bí mật ghi âm giữa kẻ tình nghi và ông Trent, để ám toán bác hắn trên giường bệnh bằng một mũi insulin. Ngay sau lời thú nhận này, cảnh sát đã ập vào bắt giữ Friedlander trong căn hộ của bác hắn. Thay vì cúi đầu bước đi trong im lặng, Friedlander đã vùng ra, và cố tẩu thoát khỏi khu nhà bằng đường cầu thang hậu. Tại đây Friedlander đã đâm sầm rất mạnh vào mặt laptop iMac của một phóng viên, cú trời giáng này đã ngăn hắn lại trên đường trốn chạy và kết quả là phải cần đến bảy mũi khâu ở bệnh viện Thánh Vincent của Manhattan. Friedlander sẽ bị buộc tội vào sáng nay. Các lời cáo buộc bao gồm mưu toan giết hại Helen Friedlander; âm mưu giết người; kháng cự lại khi bị bắt; và bỏ chạy khi bị bắt. Friedlander bác bỏ không nhận mình có tội với tất cả các lời cáo buộc.
George--là tôi, Mel đây. Tôi phải gõ toàn bộ bài này trên máy vi tính của John, vì cái của tôi đã bị giữ lại làm bằng chứng. Ông thấy sao hả, George? Tôi viết tốt đấy chứ?
Mel
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>
Về việc: Tớ tin rằng điều này có nghĩa l
cậu và anh ấy đã trở lại với nhau. Tớ sẽ cố tìm một chỗ cho anh ấy ở bàn sát sân khấu tại tiệc cưới. Mặc dù tớ chắc chắn là sẽ khó lắm, xét đến việc cái mũi của cậu sẽ phổng lên vào lúc đó. Tony sẽ rất vui. Anh ấy bí mật cỗ vũ cho John suốt.
Nadine ;-)
Tái bút: Tớ lúc nào cũng thích anh ấy. Chí ít sau khi anh ấy làm lung lay mấy cái răng hàm của Aaron.
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>
Về việc: Thôi được rồi
Tôi thiết nghĩ đôi khi ta cũng có thể làm một hai tin xác thực.
Đôi khi thôi nhé. Trong lúc đó cô vẫn làm việc trên Trang 10. Và vì giờ tôi đã biết thực lực của cô, tôi muốn thấy cái gì đó hay hay trên mục đó. Không viết thêm bài vớ vẩn nào về Winona Ryder nữa. Hãy cho nghe vài nhân vật cộm cán thực sự. Như Brando, vì Chúa. Chẳng còn ai nói về Brando nữa.
G
Tái bút: Đừng có mà nghĩ là nếu có chuyện gì xảy ra với cái laptop thì cô không còn là người phải trả tiền cho nó nữa, Fuller
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>
Về việc: Cưng à
Chỉ là một lời nhắn chúc mừng nhanh trước khi Aaron và tôi bay đi Barcelona... phải, tôi biết, tôi còn không tin cuối cùng chàng cũng chịu nhượng bộ nữa là. Nhưng tôi nghĩ khi thấy rõ khả năng tác nghiệp báo chí gần đây của cô, rốt cuộc chàng cũng thừa nhận bại trận... và tôi chính là giải an ủi!
Tôi chả thèm để ý chi cho mệt. Cô biết không, một người đàn ông thô lỗ *ngày nay* cũng thật sự đáng để tìm, và nói thật với cô, tôi không phiền chàng nghe loại nhạc gì. Chàng độc thân, chưa bận bịu vợ con, và chàng có thể ký một tờ séc. Một cô gái còn có thể đòi hỏi gì hơn nữa chứ? Nói gì thì nói, cũng chúc cô và Tiểu hầu tước Fauntleroy gặp nhiều may mắn--ý tôi là, anh Trent đó. Và hãy *cố* xem xét việc mời tôi tới ngôi nhà ở Cape nhé... nó tráng lệ vô cùng, từ những gì tôi thấy trên Tập san Kiến trúc.
XXXOOO
Dolly
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Vivica@sophisticates.co
Về việc: MAX
CHÚA ƠI, MEL, EM ĐANG Ở ĐÂY TẠI MILAN TRÌNH DIỄN THỜI TRANG XUÂN THÌ NGHE MỌI NGƯỜI BÀN TÁN VIỆC MAX ĐI TÙ VÌ ĐÃ CỐ GIẾT BÁC ANH TA, VÀ NÓI CHỊ LÀ NGƯỜI ĐÃ ĐƯA ANH TA VÀO ĐÓ!!! LẠY CHÚA, CHỊ LÀ CÔ GÁI TUYỆT NHẤT TỪNG CÓ ĐẤY!!! TẤT CẢ CÁC CÔ BNẠ CỦA EM ĐỀU MUỐN BIẾT CHỊ CÓ SẼ CHO LŨ BNẠ TRAI CŨ RÁC RƯỞI CỦA HỌ VÀO TÙ LUÔN KHÔNG!!! CÓ LẼ CHÚNG TA CÓ THỂ BẮT TAY NHAU LÀM ĂN ĐẤY: CHỊ CHO BNẠ TRAI CỦA MẤY CÔ GÁI VÀO TÙ, CÒN EM DẠY NGƯỜI NHẬP CƯ CÁCH ĂN MẶC!!!
DÙ SAO ĐI NỮA, EM CHỈ MUỐN CÁM ƠN CHỊ VÌ ĐÃ ĐƯA MAX VÀO TÙ NƠI ANH TA THUỘC VỀ CÙNG VỚI NHỮNG KẺ XẤU XA KIA. ĐẶC BIỆT EM ĐANG RẤT HẠNH PHÚC VÌ EM VỪA KẾT THÂN VỚI MỘT NGƯỜI BNẠ MỚI TẠI ĐÂY Ở MILAN. TÊN ANH ẤY LÀ PAOLO VÀ ANH ẤY LÀ CHỦ MỘT PHÒNG TRƯNG BÀY VÀ LÀ MỘT TRIỆU PHÚ!!! KHÔNG ĐÙA ĐÂU!!! ANH ẤY RẤT QUAN TÂM MUỐN XEM BỘ SƯU TẬP CÁ HEO LÀM BẰNG GỖ TRÔI DẠT CỦA EM!!! ANH ẤY NÓI HỌ KHÔNG CÓ THỨ ĐÓ Ở Ý VÀ ANH ẤY NGHĨ EM CÓ THỂ KIẾM BỘN TIỀN NHỜ BÁN CHÚNG Ở ĐÂY. NHƯ THẾ SẼ GIÚP CHÚNG TA CÓ MỘT KHỞI ĐẦU TỐT VỀ VỐN KHI KINH DOANH VỚI NHAU, PHẢI KHÔNG CHỊ?
Một trong những người bạn của em vừa bảo em viết thư toàn bằng chữ in hoa được xem là rất bất lịch sự. Điều đó đúng không chị? Chị có từng nghĩ em bất lịch sự không? Em xin lỗi nhé.
Dù sao, Paolo sẽ đưa em ra ngoài ăn tối bây giờ, nên em phải đi đây. Em không nghĩ sẽ kiếm được thứ gì đó ngon ngon để ăn. Chị biết họ không có Applebee ở Milan không? Không có, thật đấy. Ngay cả Friday cũng không. Thôi nhé. Hẹn gặp chị khi nào em về!!
Vivica
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Don and Beverly Fuller <DonBev@dnr.com>
Về việc: Mẹ e là
Bố mẹ không hiểu lá thư con gửi mới đây cho bố mẹ. Con nói con sẽ không về nhà nghĩa là sao? Bố đã dọn đi hết mọi cúp bô-ling của ông ấy ra khỏi phòng con rồi. Con PHẢI về nhà chứ. Mabel Flemming đang hy vọng con nhận mảng Giải trí và Nghệ thuật. Bà ấy nói nếu phải viết thêm một bài nào về vở kịch do học sinh diễn nữa, bà ấy có thể--Thôi, không khéo mẹ lại mang tiếng viết quá lên. Con biết Mabell mà. Bà ấy luôn rất... nói quá sự thật. Mẹ cứ tưởng sẽ được tận hưởng niềm vui khi con về nhà Giáng sinh này. Thôi thì năm ngày còn hơn chẳng có gì. Nhưng, Melissa này, cậu John mà con mang về cùng sẽ ngủ ở đâu? Ý mẹ là, con không thể mong mẹ cho cậu ấy nghỉ ở phòng của con. Dolores sẽ nói gì đây chứ? Con biết bà ta có thể nhìn thấy mọi việc từ lớn đến bé diễn ra trong nhà ta từ cửa sổ gác mái nhà bà ta. Mà đừng nghĩ là bà ta sẽ không nhìn, mụ già đó...
Cậu ấy sẽ phải ở trong phòng cũ của Robin. Mẹ sẽ bắt đầu dọn dẹp mấy món đồ khâu vá của mẹ ra khỏi đó.
Dù sao, mẹ cũng mừng khi nghe tin về người hàng xóm của con. Sao, mọi chuyện nghe cứ như có Thiên Thần Chạm Vào hay sao ấy, mà cái tập phim mới đó, nó gọi là gì ấy nhỉ? Sự chữa lành kỳ diệu, đại loại thế. Mẹ vui mừng khi nghe bà cụ hồi tỉnh sau cơn hôn mê và đang hồi phục tốt, cũng như sẽ ra viện kịp lúc mùa lễ đến. Gì thì gì sao cháu bà ấy lại cố giết bà ấy nhỉ... Mẹ nói con biết, Melissa, mẹ không thích con sống ở thành phố đó chút nào. Nó quá nguy hiểm! Bọn cháu trai giết người và những tên sát nhân hàng loạt mặc áo xống phụ nữ và lũ đàn ông xưng tên một đằng trong khi thực ra tên chúng lại hoàn toàn khác...
Cứ suy nghĩ đi, nếu con dọn về lại đây, con có thể cầm cố căn nhà ba phòng ngủ để thuê nhà nào con muốn thay vì căn hộ bé xíu đó. Mà con biết không, bạn trai cũ Tommy Meadows của con hiện đang là nhà môi giới đất đấy. Mẹ chắc chắn cậu ấy có thể kiếm cho con một hợp đồng giá cả dễ chịu. Nhưng nói gì thì nói, con hạnh phúc mới là vấn đề.
Bố mẹ rất nóng lòng được gặp con. Con có chắc là không muốn bố mẹ ra đón con ở phi trường không? Con và cậu John này có vẻi phung phí khi thuê xe chỉ để lái từ phi trường về Lansing... Nhưng mẹ tin là cả hai đứa biết cái gì nên làm.
Ít nhất cũng gọi điện trước khi máy bay cất cánh nhé, để bố mẹ biết khi nào mà ngóng chờ con. Và nhớ, đừng uống trên máy bay: con sẽ cần mọi sự khôn ngoan tỉnh táo vốn có nhỡ khi máy bay bắt đầu rơi xuống, lúc đó con sẽ cần nhanh chân thoát hiểm khẩn cấp đấy.
Yêu con,
Mẹ
Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>;
Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: Genevieve Randolph Trent <grtrent@trentcapital.com>
Về việc: Bữa ăn tối Chủ nhật
Yêu cầu hai cháu có mặt ăn tối vào Chủ nhật này ở nhà nội tại địa chỉ 266 Đại lộ Park. Vui lòng hiện diện ở đó đúng bảy giờ để dự tiệc cốc-tai. Ăn mặc thoải mái. Jason, Stacy, cặp sinh đôi và thành viên mới thêm vào gia đình cũng sẽ tham dự.
Và nội nói thêm là nội rất vui phát thư mời này cho cháu, Fuller. Ta có linh cảm rằng trong tương lai, chúng ta sẽ còn được thưởng thức nhiều bữa tối Chủ nhật cùng nhau nữa.
Stacy có gợi ý là, vì hai đứa có sở thích viết cùng nhau, tụi bây chắc sẽ muốn mở một tờ báo tự điều hành. Nội phải nói là, nội thấy đây là một ý chẳng ra làm sao. Có quá nhiều tờ báo trong cái thành phố này rồi, theo ý nội.
Nhưng thôi, ta chỉ là một bà già. Ta biết gì mà nói chứ?
Mong gặp hai đứa.
Mim
Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Về việc: Này em
Em xem có thể ra sớm cùng anh và Paco làm một cuộc đi dạo nhỏ không? Anh và nó có chuyện muốn hỏi em.
John
Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>
Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>
Về việc: Em không nghĩ còn điều gì
em muốn làm hơn.
Sẵn tiện nói anh luôn, câu trả lời là có.
Mel
