Chàng Trai nhà bên

Lượt đọc: 413 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Về việc: Điều kỳ quặc nhất đã xảy ra. Tớ đang ngồi ở máy vi tính chơi một trò chơi Tetris vô hại--tớ chơi bắt đầu giỏi kể từ khi bị đình chỉ--thì tớ để ý thấy có gì đó diễn ra ở nhà bên--trong căn hộ của bà Friedlander. Qua cửa sổ phòng dành cho khách--nơi mà John từng ngủ ấy, và là nơi tớ từng nhìn thấy anh ta cởi quần áo hằng đêm... nhưng thôi, ta đừng đi sâu vào chi tiết--tớ thấy Max Friedlander nhảy lên nhảy xuống vẫy tay, và la hét với ai đó. Khi tớ lôi ống nhòm ra (đừng lo, tớ tắt hết đèn trước rồi), tớ thấy anh ta đang la hét một trong hai con mèo của bác anh ta. Chính xác là Tweedle Dum.

Tớ thấy chuyện này lạ lùng quá, nên tớ đặt ống nhòm xuống và đi ra hành lang dộng cửa rầm rầm. Lấy cớ là tớ nghe tiếng hét của anh ta xuyên qua tường, dĩ nhiên là không đúng, nhưng anh ta làm gì biết. Anh ta ra mở cửa nhìn rất bực bội và đầm đìa mồ hôi. Tớ không hiểu Vivica thấy gì ở anh chàng này nữa. Anh ta hoàn toàn không giống John, cậu không tin nổi đâu. Đầu tiên, anh ta đeo dây chuyền vàng này. Không phải là tớ có gì chống lại mấy anh chàng đeo trang sức nhưng xin lỗi cậu, anh ta mặc áo sơ-mi không cài nút tới rốn để cậu phải chú ý đến nó. Ý tớ là, sợi dây chuyền.

Thêm nữa anh ta có cái vụ tôi-không-cạo râu-trong-nhiều-ngày. John cũng từng như thế, nhưng tớ biết anh ta đã cạo râu: với Max, tớ không chắc ngón tay anh ta đã chạm vào dao cạo râu--hay xà phòng--trong nhiều tuần. Dù sao thì, anh ta rất thô lỗ, như thường lệ, hỏi tớ muốn gì, và khi tớ giải thích tiếng hét cuồng loạn của anh ta khiến tớ phải chạy qua, anh ta bắt đầu chửi rủa nói Tweedle Dum làm anh ta phát điên với việc đi bậy ra ngoài cái hộp của nó.

Sự bối rối này có thể hiểu được, vì Tweedle Dum chưa bao giờ đi bậy ra ngoài hộp, theo như tớ biết. Rồi Max nói con mèo đi quanh nhà uống hết mọi thứ mà nó có thể tìm thấy, bao gồm cả ly nước cạnh giường của Max (tưởng tượng một kẻ xấu xa như anh ta mà cũng có ly nước cạnh giường) và nhà vệ sinh. Đó là lúc tớ biết có gì đó không ổn rồi. Hồi ở Lansing, bất cứ khi nào một con vật bắt đầu uống nhiều và tè khắp nơi, có nghĩa là chúng đã phát triển bệnh tiểu đường. Tớ bảo Max cần đưa Tweedle Dum đến bác sỹ thú y ngay. Cậu biết anh ta nói gì không “Không phải tôi, cô em. Tôi có nơi để đi, có người để gặp rồi.” Thật đấy. Anh ta nói thế đấy. Vậy là tớ nói, “Được thôi, tôi sẽ tự đưa nó đi,” và tớ bọc Tweedle Dum lại và đưa nó đi

Ôi Nadine ơi, cậu nên thấy nét mặt của Paco khi nó thấy tớ rời đi! Cậu chưa bao giờ nhìn thấy một con chó già buồn rầu đến thế đâu. Nhìn cũng biết nó cũng đang nhớ John nữa. Ngay cả Ông Peeppers cũng bước ra và cố theo tớ ra hành lang để nó có thể thoát khỏi sự hiện diện ngột ngạt của Max Friedlander. Vậy là tớ đưa Tweedle Dum tới bệnh viện thú y, và sau đó mất hai trăm (khỏi túi của tớ, cám ơn cậu nhiều: cậu biết tớ sẽ không bao giờ thấy món tiền đó nữa). Hóa ra con mèo tội nghiệp bị tiểu đường và nó phải chích hai mũi insulin mỗi ngày, và phải mang trở lại bác sỹ một lần một tuần để kiểm tra cho đến khi bệnh của nó ổn định và được kiểm soát.

Cậu có nghĩ MAX đáng tin để xử lý loại trách nhiệm này không? Dĩ nhiên là không rồi. Anh ta sẽ giết chết con mèo tội nghiệp đó mất thôi. Bây giờ Tweedle Dum đang ở đây với tớ, nhưng nó đâu phải mèo của tớ. Tớ biết bà Friedlander sẽ muốn nó được chăm sóc tốt nhất có thể, nhưng sẽ không được như thế nếu nó ở với Max. Tớ không biết phải làm sao nữa. Tớ có nên nói với anh ta là con mèo đã chết và giữ nó bí mật ở đây với tớ không? Ước gì tớ có thể mang lén tất cả chúng ra khỏi đó. Ý tớ là, Paco và Ông Peepers. Max là kẻ chăm sóc thú vật tồi nhất tớ từng thấy. John có thể nói dối, nhưng ít ra anh ta thật tình chăm sóc bọn thú cưng của bà Friedlander. Max không quan tâm. Cậu có thể thấy mà. Tớ sẽ cho đi tất cả để mọi việc trở lại như cũ trước khi tớ biết John không phải là Max Friedlander. Anh ta là Max tốt hơn Max thật nhiều.

Mel

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Cậu hoàn toàn bị mất trí rồi biết điều này, đúng không? Tớ không biết có phải cái chuyện với John đã khiến cậu rơi vào tình cảnh tâm trí quay cuồng, hay do cậu đã giam mình trong nhà quá lâu hay không nữa, nhưng rõ ràng là cậu đang rất cần được tư vấn. Hay một chuyến tới Saks. Tớ không biết là nên chọn cái nào. NHỮNG HAI TRĂM ĐÔ-LA? Cậu chi NHỮNG HAI TRĂM ĐÔ-LA tiền túi cho một con mèo không phải là của cậu ư? Cậu có điên không??? Giờ cậu lại giữ nó trong nhà và cho nó hai mũi insulin một ngày? Mel à, ĐỪNG TRẺ CON NỮA. Đây không phải là đứa trẻ con cậu nhận nuôi. Nó là CON MÈO. Là con mèo của hàng xóm cậu. Trả nó lại cho Max và thôi ám ảnh đi. Chúa ơi, cậu làm sao vậy? Cậu từng bình thường mà. Ý tớ là, ngoài sự ám ảnh về đời sống tình cảm của các nhân vật nổi tiếng và thói mua sắm giày liên miên của cậu.

Nadine

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Cậu nói đúng

Cậu nói đúng. Cậu nói đúng. Tớ không biết mình bị làm sao nữa. Kể từ khi chuyện xảy ra với John, tớ thấy rất khó chịu trong người. Ước gì tớ giống như những phụ nữ kia trở nên mạnh mẽ hơn trước những việc như bạn trai của họ rốt cuộc chỉ là bọn thất bại ngớ ngẩn. Nhưng tớ đoán tớ thuộc tuýp phụ nữ này, loại mà tăng gần 5 kg sau khi chia tay với bạn trai vì ăn quá nhiều kem Ben & Jerry mùi Cherry Garcia. Tớ chẳng thích nó mấy, nhưng đó là mùi duy nhất tại cửa hàng góc phố không bị đóng băng tới vách tủ kem.

Ngay khi tớ nhận được lá thư truyền sự tự tin của cậu, tớ đi qua chỗ Max đập cửa và nói cho anh ta biết về Tweedle Dum. Tớ mang con mèo theo, cùng tất cả thuốc men của nó, và chỉ cho Max anh ta phải làm gì... cách bơm ống tiêm và cách chích cho con mèo. Max chết lặng cả người. Anh ta chỉ còn biết, Ý cô là, mèo cũng có thể bị tiểu đường, y như người? Tớ không nghĩ anh ta hiểu một từ nào của tớ. Thật ra, tớ *biết* anh ta không hiểu, vì khi tớ bảo anh ta tự bơm ống tiêm, anh ta bơm nó lên tới số 5, thay vì 5 đơn vị, là đúng liều lượng. Tớ bắt đầu giảng giải cho anh ta vì sao làm thế rất nguy hiểm, và làm sao Sunny von Bulow bị hôn mê do Klaus lỡ tay chích quá nhiều insulin. Nhưng tớ không nghĩ anh ta nghe thấy gì ngoài phần cuối đó, vì anh ta trở nên rất quan tâm đến nó, và muốn biết bao nhiêu insulin sẽ đưa một người vào hôn mê, hay thậm chí giết chết họ. Cứ làm như tớ biết ấy. Tớ bảo anh ta xem phim Phòng cấp cứu thì biết và cuối cùng chắc anh ta cũng hiểu. Anh ta sẽ giết con mèo đó. Tớ nói ngay với cậu, anh ta sẽ giết con mèo đó. Chúa ơi, tớ mong bà Friedlander tỉnh lại, đá bay tên Max đi, trở lại kế hoạch đi Nepal và lớp tập thể dục dưới nước của bà cụ. Sẽ chẳng tuyệt vời sao nếu mọi việc đơn thuần chỉ là một giấc mơ kỳ quặc bà ấy đang có trong lúc say ngủ? Giống như mọi việc xảy ra trong vài tháng qua từ khi tớ tìm thấy bà ấy bị bất tỉnh chưa từng tồn tại, và mọi việc có thể trở lại bình thường? Được như thế thì hay biết bao. Rồi tớ sẽ không phải cảm thấy như thế này nữa. Cậu biết, giống như đang bị chảo vệ tinh có đầu nhọn lớn đâm vào tim vậy.

Mel

Gửi đến: jerrylives@freemail.com

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Mel

Anh John thân mến,

Tôi lấy địa chỉ email của anh từ Tony. Hy vọng anh không phiền lòng. Tôi thường không can dự vào chuyện riêng của Mel nếu tôi có thể tránh được, nhưng tôi sẽ làm một ngoại lệ trong trường hợp này. Tôi thực sự không dằn lòng được nữa. ANH NGHĨ ANH LÀ CÁI GÌ VẬY??? Anh và tên Max Friedlander ngu ngốc đó. Anh nghĩ gì khi cố thực hiện một việc ngu xuẩn đến mức không ngờ này? Giờ thì anh đã làm tan nát trái tim của người bạn thân nhất của tôi, một điều mà tôi không bao giờ tha thứ cho anh. Nhưng tệ hơn, anh đã phó thác cô ấy cho tên Max Friedlander thật, kẻ mà tôi tin là tên ngốc nhất từng bước đi trên bề mặt hành tinh này. Sao anh có thể chứ? SAO ANH CÓ THỂ CHỨ???? Tôi muốn biết đấy. Tôi hy vọng anh hài lòng. Anh đã phá hủy cuộc đời của một trong những cô gái đáng yêu nhất trần gian này. Bởi do anh, cô ấy bị đình chỉ công tác, có một tên khờ làm hàng xóm và bỏ lỡ đợt bán giày giảm giá thường niên vào dịp thu tại cửa hàng Steve Madden, vì cô ấy quá phiền muộn đến nỗi chẳng buồn đi mua sắm.

Hy vọng anh thấy tự hào về mình.

Nadine Wilcock

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Mel

Cô nói cô ấy đang phó mặc cho Max Friedlander nghĩa là sao? Max đang làm gì cô ấy???

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Mel

Trời, bình tĩnh nào. Max không làm gì Mel cả. Anh ta chỉ đang... à, tôi cũng khó nói (ý tôi là, tôi đâu biết anh ta). Một trong hai con mèo hóa ra bị tiểu đường và Max không thật tâm hợp tác để chăm sóc nó, có vậy thôi à. Và anh biết Mel mà. Nghe này, anh sẽ suy nghĩ về việc tôi đã nói chứ? Nếu anh có quan tâm đến Mel chút nào, anh có thể làm gì đó để vực tinh thần cô ấy lên. Anh không thể nghĩ ra CÁCH NÀO sao?

Nadine

Gửi đến: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Mèo bị tiểu đường

Này, tớ nghe nói mấy con mèo khó chịu của bác cậu đang tỏ ra rắc rối hơn cậu tưởng. Muốn tớ giúp một tay chăm chúng không? Nếu cậu cho phép tớ làm người họ hàng của bà F, tớ có thể dọn trở vô lại. Cậu có thể ra ở chỗ của tớ. Thấy sao hả?

John

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Về việc: M bị tiểu đường

Tớ muốn dọn ra chỗ của cậu để làm gì? Cậu không đang sống cực khổ ở Brooklin à? Tớ ghét tàu điện ngầm. Vả lại, nếu tớ nhớ đúng, ngay cả cáp cậu cũng không có. Chẳng phải cậu đang làm nhà văn tự do phóng túng đó sao? Toàn thùng nhựa và một cái nệm cứng? Cám ơn, nhưng không đâu.

Max

Gửi đến: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Mèo bị tiểu đường

Thôi được, thế này thì sao? Tớ sẽ trả tiền thuê cho cậu ở đâu đó--bất cứ đâu cậu muốn--nếu cậu để tớ dọn trở vào. Tớ nói nghiêm túc đấy. Plaza, nếu cậu muốn. Nghĩ đến mọi em siêu mẫu cậu có thể gây ấn tượng xem...

John

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Về việc: Mè

Cậu đáng thương quá, trời ạ. Cậu mê cô gái này thật rồi, đúng không? Hẳn là vì mái tóc hoe đỏ. *Tớ* dứt khoát không hiểu đấy. Nếu cậu hỏi tớ, cô ta đúng là một cô ả quá tò mò. Tệ hơn, cô ta là loại phụ nữ yêu mèo kỳ quặc luôn nghĩ thú vật có tình cảm. Chúa ơi, tớ ghét ba cái chuyện tào lao đó. Dù sao, cố gắng giỏi với cái vụ đề nghị ở khách sạn đấy, nhưng nếu mọi việc đi theo hướng tớ mong đợi, không bao lâu nữa tớ sẽ sống ở chỗ riêng của tớ. Vì vậy cám ơn nhé, nhưng tớ sẽ cho qua.

Max

Tái bút: Cậu đáng thương thật đấy. Tớ có thể giới thiệu cho cậu mấy em ngon lành hơn em ở 15B. Thật đấy. Chỉ cần nói tớ biết.

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Max

Tôi đã cố xem có thể trở vô lại 15A hay không, nhưng không hiệu quả. Hình như Max đang có kế hoạch gì to tát lắm. Không có vẻ như anh ta sẽ quấy rầy Mel lâu nữa, nếu điều đó an ủi chút nào.

John

Gửi đến: Tony Salerno <foodie@fresche.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Đàn ông

Sao mà đàn ông đần quá vậy? Dĩ nhiên là, trừ anh ra. Em viết cho John Trent--em bỏ thì giờ quý báu của mình ra để viết cho John Trent một lá thư cảm động và sâu sắc hỏi anh ta không thể nghĩ ra cách nào hay sao, BẤT CỨ CÁCH NÀO, anh ta có thể làm để Mel tha thứ cho anh ta, gợi ý quá lộ liễu rằng nếu anh ta cầu hôn, cậu ấy rất có thể đồng ý--vậy mà anh ta đã làm gì? Anh ta đã làm gì? Anh ta email cho cái gã Max Friedlander và cố bảo hắn để anh ta dọn trở vô lại căn hộ nhà bên Mel. Sao anh ta ĐẦN quá vậy? Em phải làm gì để anh ta hiểu em đang nói gì hả? Ra một dấu hiệu ngu ngốc sao???? Đàn ông các anh BỊ LÀM SAO vậy nè trời????

Nad

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Tony Salerno <foodie@fresche.com>

Về việc: Đàn ông

Nadine, khi nào thì em mới hiểu đừng dính vào chuyện của người khác hả?

Để John Trent yên đi. Cứ để Mel tự giải quyết vấn đề của cô ấy. Cô ấy không cần em giúp đâu.

Tone

Gửi đến: Tony Salerno <foodie@fresche.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Đàn ông

>Cứ để Mel tự giải quyết vấn đề của cô ấy. Cô ấy không cần em giúp đâu.

Đây là kiểu trả lời rất điển hình của đàn ông. Thậm chí em không thể nói nó sai ở chỗ nào nữa.

Nadine

Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>;

Tim Grabowski <timothy.grabowski@thenyjournal.com>;

George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Được rồi mọi người

Mel sắp đi làm lại và tôi nghĩ ta nên làm cái gì đó nho nhỏ để chào mừng cô ấy, vì cô ấy đang cảm thấy rất phiền não về chuyện với John. Vậy ta mở tiệc đãi bánh và kem nhé (tôi chịu phần đó).

Tim, sao ông không dùng tài trang trí thiên bẩm của mình để viền một số băng giấy màu quanh ô của cô ấy?

George, tôi nghĩ một món quà nhỏ sẽ thích hợp--và lần này, là thứ gì đó ông chưa mua ở quầy bán báo dưới lầu nhé? Ý tôi là, kẹo Jujubee cũng được, nhưng không đặc biệt lắm.

Dolly, vì chị rất giỏi với điện thoại, sao chị không gọi loan báo về thời gian và địa điểm. Như thế chúng ta chắc chắn sẽ có một đám đông ra trò.

Và trên hết là, hãy cố hành động tích cực. Nói cho mọi người hay, dạo này tinh thần cô ấy kém lắm, tôi sẽ chẳng ngạc nhiên nếu cô ấy quay đít lẻn về Illinois. Và chúng ta không được để điều đó xảy ra. KHÔNG ĐƯỢC, dù có làm gì, đề cập đến hai từ John Trent. Cô ấy đang chông chênh lắm. Cho nên ai cũng phải đến hết nhé ;-)

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Chào mừng cậu trở lại!

Bọn tớ nhớ cậu nhiều lắm! Vắng cậu quanh đây buồn tẻ vô cùng. Không ai nói với bọn tớ sắp đến đám cưới của nhân vật nào, hay cập nhật liên tục cho bọn tớ những lần trông thấy Leo gần đây nhất. Tớ gần như hết chịu nổi sự buồn chán rồi.

Vậy chúng ta đi đâu ăn trưa đây?

Nad ;-)

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>;

Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>;

Tim Grabowski <timothy.grabowski@thenyjournal.com>;

George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Cám ơn mọi người

vì bữa tiệc chào đón. Lần này mọi người đã làm rất giỏi. Tôi hoàn toàn bị bất ngờ. Tôi cá không có nhân viên nào ở Tạp chí lại có tiệc sau khi đi làm lại vì bị đình chỉ bắt buộc. Huống hồ có cả bánh và kem. Tôi rất thích đôi hoa tai nhựa hình Nữ thần Tự do cầm đuốc sáng ngời. Hiển nhiên là thứ mọi cô gái cần, nhưng không phải. Mọi người không phải làm vậy. Bây giờ tôi rất cảm kích nếu mọi người để tôi trở lại làm việc, vì có nhiều chuyện đã xảy ra ở Hollywood và xa hơn, hôm nay tôi có cả đống công việc đây.

Thân mến,

Mel

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Tớ sẽ giết cậu

Ý tớ là, bữa tiệc rất dễ thương, nhưng cậu biết tớ đâu có tâm trạng tiệc tùng. Tớ phải cắt mặt làm hai, vờ như vui vẻ dự tiệc. Mà có chuyện gì giữa cậu và cái bánh vậy? Cậu đã ăn những bốn miếng. Tớ không có ý gì, và tớ không định kiểm soát việc ăn kiêng của cậu, nhưng tớ tưởng cậu phải xuống cho được size 12 và có ý giữ nguyên như thế cho đến đám cưới.

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Có chuyện gì giữa cậu và cái bánh vậy?

Tớ không thể tiếp tục nữa, được chưa? Cái vụ ăn kiêng ngu ngốc này là dành cho bọn chim! Sống làm gì nếu tớ không được ăn cái tớ muốn? Tớ không quan tâm có vừa với cái áo cưới ngu ngốc của mẹ tớ hay không nữa. Tớ sẽ mua áo riêng, cái mà tớ có thể thở ấy. Tớ cũng sẽ không bắt mình chết đói trong sáu tuần tới nữa. Và khi đến thời điểm cắt bánh ở tiệc cưới, tớ có thể sẽ ăn một lát mà không phải lo đường chỉ áo bị bục ra. Đó. Cậu vui chưa? Tớ nói rồi đấy. TỚ LÀ MỘT CÔ GÁI TO BÉO. Tớ sẽ không bao giờ là size 6, hay size 8, hay thậm chí size 12. Tớ đang ở size 16, và cứ là vậy thôi. Tớ sẽ không bỏ lớp thể dục, vì tớ biết thế là tốt cho tớ, nhưng tớ sẽ chết mất nếu ăn rau trộn không dầu giấm mỗi bữa ăn trong suốt phần đời còn lại chỉ để nhét cho vừa một cái áo mà cuốn tạp chí nào đó nói là đúng size với chiều cao của tớ. Làm sao HỌ biết size nào đúng cho chiều cao của tớ? Họ không biết. Họ đâu biết tớ. Họ đâu biết hôn phu của tớ tình cờ lại THÍCH dáng vẻ của tớ, và anh ấy nói tớ là người phụ nữ quyến rũ nhất anh ấy biết, và khi tớ đi bộ xuống đường, mấy anh công nhân vệ sinh và tài xế xe tải huýt sáo và xin số điện thoại của tớ. Vậy tớ đâu có quá tệ, đúng không? Giờ thì ta đi đâu ăn trưa đây?

Nadine

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Ăn trưa

Xin lỗi cậu, Nadine, nhưng tớ có kế hoạch ăn trưa rồi. Tớ sẽ đi tới Applebeems với Vivica, siêu mẫu. Làm ơn đừng ghét tớ.

Mel

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Ăn trưa

Applebee chứ? Với một siêu mẫu? Có quá nhiều thứ không ổn với bản án đó mà tớ không sao bắt đầu mô tả chúng. Ghét cậu ư? Sao tớ phải ghét cậu? Chỉ vì cậu đã quyết định ăn trưa tại một nơi mà tớ sẽ không bị bẽ mặt ngượng chín người với một siêu mẫu size 2? Ừ, cứ đi đi. Xem tớ có quan tâm không?

Nad :-(

: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Ăn trưa

Tự khắc phục đi nào. Cậu biết tớ luôn thích các nhà phê bình ẩm thực size 16 hơn các siêu mẫu size 2 mà.

Mel

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Vivica@sophisticate.com

Về việc: BỮA TRƯA

CHỊ MEL MIẾN,

CHỊ LÀ NGƯỜI VUI TÍNH NHẤT ĐẤY. ĐÓ LÀ BỮA ĂN TRƯA NGON NHẤT MÀ EM TỪNG CÓ TRONG MỘT THỜI GIAN DÀI. EM RẤT MỪNG ĐƯỢC GẶP CHỊ. EM HY VỌNG CHÚNG TA LÀ BNẠ TỐT VỚI NHAU. EM KHÔNG CÓ BNẠ THÂN NÀO TỪ KHI CHUYỂN TỚI ĐÂY TỪ SANTA CRUZ. BẤT CỨ KHI NÀO CHỊ MUỐN ĐI ĂN, GỌI CHO EM NHÉ. TRỪ TUẦN TỚI, VÌ EM SẼ ĐI MILAN, Ở ROME ĐẤY. VẬY TẠM BIỆT CHỊ NHÉ!

YÊU DẤU,

VIVICA

Gửi đến: Vivica@sophisticate.com

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Bữa trưa

Chào Vivica! Chị cũng đã đi ăn rất vui. Nói riêng với em nhé, hai ta gói ghém đem về khá nhiều đấy chứ? Nghĩ đến tiêu Jalapeno thôi là chị muốn nôn rồi.

Chị rất muốn đi ăn với em lần nữa. Lần tới ta có thể mời cô bạn Nadine của chị đi cùng. Chị nghĩ em sẽ thích chị ấy đấy. Chị ấy là nhà phê bình ẩm thực của tờ báo, và chị ấy biết rành một số nhà hàng còn ngon hơn cả Applebee. Em thấy sao hả? Dù sao, chị đang nghĩ đến điều mà em đã nói trong lúc ăn. Nhớ khi chị nói chị sống ở đâu, em đã nói em đã đến đó trước đây, vào tối trước khi em và Max đi Key West? Lúc đó là khi nào vậy? Và em lúc đó đã gặp bác của Max rồi nhỉ? Chỉ là tò mò thôi.

Mel

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Vivica@sophisticate.com

Về việc: BÁC CỦA MAX

CHỊ MEL MIẾN,

EM RẤT MUỐN GẶP BẠN CHỊ, CHỊ NADINE!!! NHÀ PHÊ BÌNH ẨM THỰC SAO? NGHE NHƯ MỘT CÔNG VIỆC KHÓ KHĂN. VÌ NẾU EM LÀ NHÀ PHÊ BÌNH GIỎI, EM SẼ KHÔNG BIẾT MÌNH THÍCH CÁI NÀO HƠN, MÓN KHOAI TÂY ĐỂ VỎ NHÂN PHO MÁT VÀ THỊT HEO XÔNG KHÓI CỦA NHÀ HÀNG FRIDAY HAY MÓN KHOAI TÂY ĐỂ VỎ NHÂN PHO MÁT VÀ THỊT HEO XÔNG KHÓI CỦA NHÀ HÀNG APPLENEE. DÙ SAO THÌ, LÚC EM TỚI CĂN HỘ CỦA BÁC CỦA MAX LÀ TỐI TRƯỚC KHI EM ĐI KET WEST. MAX PHẢI ĐI CÙNG VỚI EM, NHƯNG PHÚT CUỐI ANH TA CÓ MỘT VỤ CHỤP HÌNH Ở LA., VÌ VẬY RỐT CUỘC EM ĐI XUỐNG ĐÓ TRƯỚC, RỒI ANH TA GẶP EM KHOẢNG MỘT TUẦN SAU ĐÓ. VẬY CHUYỆN XẢY RA LÀ, BUỔI TỐI TRƯỚC KHI BỌN EM ĐI, ANH TA NÓI ANH TA PHẢI ĐI LẤY CÁI GÌ ĐÓ Ở NHÀ BÁC ANH TA, VÌ VẬY EM Ở DƯỚI LẦU TRONG TAXI TRONG LÚC ANH TA ĐI LẤY NÓ. EM CHƯA BAO GIỜ GẶP BÁC ANH TA. MAX NÓI BÀ TA KHÓ CHỊU LẮM VÀ SẼ KHÔNG THÍCH EM DO EM QUÁ TRẺ SO VỚI ANH TA, CŨNG XẢY RA Y NHƯ VẬY VỚI NHIỀU BẠN TRAI TRƯỚC CỦA EM. DÙ SAO, SAU MỘT LÚC MAX TRỞ XUỐNG VÀ BỌN EM ĐI ĂN NHÀ HÀNG CHILI. CHỊ TỚI ĐÓ CHƯA? HỌ CÓ LOẠI NƯỚC SỐT ATISSÔ NGON NHẤT ĐẤY. THỈNH THOẢNG TA NÊN ĐẾN ĐÓ. TẤT CẢ CHỈ CÓ VẬY THÔI CHỊ!

VIVICA

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Về việc: Tôi vừa đi ngang qua bàn của cô

và thấy cô đang hết sức mải mê không phải vào bài vở, như tôi có thể hy vọng, mà là vào email của cô. Tôi biết điều này có thể làm cô ngạc nhiên, nhưng tòa soạn không trả lương để cô trao đổi thư từ với bè bạn, Fuller. Chúng tôi trả lương để cô làm việc. CÔ CÓ PHIỀN LÀM MỘT CHÚT HAY KHÔNG? Hay như thế là đòi hỏi quá nhiều với cô?

G

Gửi đến: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Trời, George

Không cần phải LỚN GIỌNG! Có chuyện đang làm phiền tôi đây. Tôi không thể vạch ra cái gì, nhưng nó có thể... tôi không biết nữa. Dẫn tới một chuyện gì đó lớn lắm, George. Nhưng cách duy nhất tôi có thể tìm ra nó có phải sự thật hay không, là liệu tôi có hỏi đúng câu hỏi với đúng người hay không thôi.

Vì vậy hãy để tôi làm công việc của mình và THÔI NHÌN QUA VAI TÔI ĐỂ XEM TÔI ĐANG VIẾT GÌ ĐI! Nó rất có thể là về ông đấy.

Mel

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Về việc: Đoán xem?

Nếu nó không phải cho Trang 10, tôi không hứng th

G

Gửi đến: Vivica@sophisticate.com

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Bác của Max

Vivica, chuyện này khá quan trọng, em hãy cố nhớ đó là tối nào, chính xác nhé, em và Max có mặt tại tòa nhà của chị. Có lẽ em vẫn còn giữ thẻ lên máy bay khi em bay xuống Florida, hay ai đó ở chỗ làm của em đã viết nó xuống ở đâu đó?

Cho chị biết ngay khi có thể nhé.

Mel

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Genevieve Randolph Trent <grtrent@trentcapital.com>

Về việc: Cháu nội của tôi

Cô Fuller thân mến,

Chúng ta chưa được chính thức giới thiệu với nhau, nhưng chúng ta đã gặp nhau, đây tại một buổi gây quỹ ở Trung tâm Lincoln. Tôi tin cô sẽ nhớ ra tôi: tôi là bà già ngồi cạnh John Trent, người mà lúc đó cô tin là Max Friedlander. Cô và cháu tôi đã chuyện trò với nhau. Tôi thì, dĩ nhiên, không được phép nói quá nhiều, bởi cháu tôi không muốn cô phát hiện sự thật về nhân dạng của nó, vì lý do mà tôi tin là lúc này cô đã biết rõ. Tôi không thể tạ lỗi giùm hành vi của cháu tôi... đó là việc mà nó phải tự làm. Tôi tin là nó đã làm rồi. Theo như tôi hiểu, cô đã quyết định không chấp nhận lời xin lỗi của nó, và dĩ nhiên, đó là quyền của cô mà. Nhưng trước khi cô gạt bỏ cháu tôi ra khỏi cuộc đời cô hoàn toàn, cô Fuller, tôi nhờ cô xem xét giùm một việc sau: John yêu cô. Tôi hiểu là sau cách đối xử của nó, cô có thể cho rằng điều này là khó tin. Nhưng tôi xin cô hãy tin đi. Tôi rất muốn có cơ hội mặt gặp mặt để thuyết phục cô về sự thật này. Có khả năng, hay tôi đang đòi hỏi quá nhiều, hai ta gặp nhau không? Tôi rất thích có cơ hội nói chuyện với cô, giữa phụ nữ với nhau. Cho tôi biết nhé.

Genevieve Randolph Trent

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: John

Ôi Chúa ơi, giờ anh ta còn nhờ bà nội viết thư cho tớ, van xin tớ tha thứ cho anh ta. Tớ không đùa đâu. Thảm hại thật. Làm như *nội* nói cái gì thì sẽ thay đổi được ấy. Bà ấy là người thân của anh ta mà! Hơn nữa, bà ấy chắc bị ép viết thư. Họ chắc đã đe dọa bà ấy. Họ chắc đã nói viết thư này, hoặc nội sẽ vào một viện nào đó, bà nội. Tớ không tin họ. Họ cũng có thể đã làm thế và bà ấy vô phương ngăn cản họ. Ai mà không biết nhà Trent có người trong hệ thống tư pháp, mọi đường lên xuống bờ biển phía Đông, đều nằm trong túi của họ. Tớ thật may khi thoát khỏi cái nhà đó. Nó có thể có kết cục như phim Sally Field đóng khi cô ấy phải trốn đi cùng con gái. Có điều thay vì trốn khỏi Iraq hay bất kỳ đâu mà bộ phim được dàn dựng, tớ sẽ trốn khỏi Đông Hampton. Thật đấy. Cậu cứ suy nghĩ thử đi.

Mel

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: John

Cậu chính thức bị mất trí rồi. Cho bà ấy vào nhà dưỡng lão? Cậu moi cái ý này từ đâu ra vậy? Mà làm sao cậu nói như thế từ bức thư rất đỗi dễ thương mà bà ấy đã viết cho cậu? Họ đâu phải nhà Kennedy, vì Chúa. Không ai trong gia đình này từng bị kết tội giết người. Chiếm hữu, có lẽ, nhưng không liên quan đến bạo lực. Và bà nội, ít ra, là một nhà tài trợ nghệ thuật nổi tiếng, và là nhà bảo trợ lớn của nhiều tổ chức từ thiện đã được báo chí khen ngợi nhiều, cô em ơi. Cậu lấy cái ý đó ở đâu vậy? Trí tưởng tượng của cậu đang làm việc quá giờ rồi đấy. Cậu nên bỏ nghề báo đi mà viết tiểu thuyết, vì hình như đó là nơi cậu thực sự có tài năng.

Nadine

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc:

Thế à? Vậy chắc cậu sẽ không tin khi nghe rằng tớ nghĩ tớ biết ai có thể đã đánh vào đầu bà Friedlander. Và đó không phải là thành viên trong gia đình Trent. Gặp tớ cạnh máy nước nóng, rồi tớ sẽ cho cậu biết. George cứ đi ngang đi dọc và đọc trộm qua vai tớ để biết chắc tớ đang làm việc. Nên tớ mới nói, Đùa sao? George Sanchez là người đàn ông quyến rũ nhất còn sống đấy. Bất kỳ gã đàn ông nào có lông lá đầy nghẹt trên lưng ắt hẳn phải là một kho testosterone[13]... HA, GEORGE! TÓM ĐƯỢC ÔNG RỒI NHÉ!!!

Mel

Gửi đến: Stacy Trent <IH8BARNEY@trentcapital.com>

Từ: Genevieve Randolph Trent <grtrent@trentcapital.com>

Về việc: Melissa Fuller

Nội gửi rồi. Và con bé không viết lại. Đúng là đứa con gái cứng đầu.

Nội nghĩ đã đến lúc chuyển sang Phương án B rồi.

Mim

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Mel

John thân mến,

Khi tôi gợi ý anh hãy làm gì đó để đưa Mel trở lại, tôi không có ý bảo nội anh viết thư cho cậu ấy. Thực sự, tôi không nghĩ đó là một ý hay chút nào. Tôi nghĩ nó có phần phản tác dụng. Khi tôi gợi ý anh hãy làm gì đó để đưa Mel trở lại, tôi đang nghĩ đến thứ gì đó hơn là những sợi dây, ôi tôi không biết nữa, treo một cái bảng lớn bên ngoài cửa sổ tòa nhà đối diện với tòa soạn chúng tôi với hàng chữ, Lấy anh nhé, Mel trên đó. Hay quấn gì đó trên những sợi dây.

Tuy nhiên, anh chọn cách tiến thụ động hơn... và thường, nó có thể cũng hiệu nghiệm. Xin chúc mừng sự cố gắng của anh, tôi nói thực đấy. Kẻ ít yêu hơn có thể đã từ bỏ rồi. Cái nết ương bướng của Mel khó ai bì, và cô ấy đang trong tình trạng như dân gian có câu “chim sợ cành cong” đối với những cành cây cao đẹp đẽ. Nhưng tôi nghĩ anh phải biết rằng giờ Mel tin là gia đình anh có đầy rẫy những phụ nữ sẽ làm bất cứ điều gì anh bảo, vì họ sợ rằng nếu không làm, anh sẽ cho họ vào một viện nào đó. Chỉ nghĩ anh có thể quan tâm.

Nadine

Gửi đến: Genevieve Randolph Trent <grtrent@trentcapital.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Nội làm sao thế

Nội đã viết cho Mel? Nội đã nói gì với cô ấy? Dù có viết thế nào thì cũng vô ích thôi. Cô ấy càng giận cháu hơn, theo như lời bạn cô ấy. Mim, cháu không cần nội giúp, được chứ? Vui lòng tránh xa đời sống tình cảm của cháu ra. Và chị Stacy cũng thế, trong trường hợp cả hai đang bắt tay với nhau, điều này thì cháu bắt đầu nghi ngờ rồi đấy. Cháu nói nghiêm túc đó, Mim.

John

Gửi đến: Stacy Trent <IH8BARNEY@trentcapital.com>

Từ: Genevieve Randolph Trent <grtrent@trentcapital.com>

Về việc: John

Ôi trời. Nội vừa nhận được một lá thư đầy giận dữ của John. Hình như nó biết về lá thư nội đã viết. Nó rất cáu, và cảnh cáo nội mạnh mẽ rằng hãy tránh xa đời sống tình cảm của nó. Nó nói thêm là nội cũng nên nói như thế với cháu.

Nội đề nghị ta hãy chuyển sang Phương án B ngay.

Mim

: Sebastian Leandro <sleandro@hotphotos.com>

Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Về việc: Tôi biết chắc

không ích gì khi hỏi, nhưng dạo này anh không tìm thấy việc gì cho tôi, đúng không?

Gửi đến: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Từ: Sebastian Leandro <sleandro@hotphotos.com>

Về việc: Này

Tôi chết mất với thái độ này của anh. Tôi đã giới thiệu cho anh nhiều vụ, không cái nào anh chịu nhận cả. Tôi bó tay nếu anh không chịu lấy dưới hai ngàn một ngày, có định kiến với sợi vải bất thường, hay từ chối chụp hình thời trang cho bọn teen. Công việc của tôi là tìm việc cho anh, và tôi đã tìm việc cho anh. CHÍNH ANH là người đã gạt phăng đi tất cả.

Max, anh phải đối diện với sự thật là anh phải hạ giá xuống. Anh làm việc tốt, nhưng anh không phải là Annie Liebovitz. Các nhiếp ảnh gia tài năng mọi mặt như anh đang lấy phí ở mức thấp hơn. Là như vậy đấy. Mọi việc đã thay đổi... hoặc thích ứng với thời buổi, hoặc bị bỏ lại đằng sau.

Khi anh rút khỏi và đi không biết bao nhiêu tháng ở Florida cùng Cô Gái Hoàn Hảo của năm ngoái, anh đã bị bỏ lại đằng sau. Tôi ghét phải nói anh thế, nhưng, thôi, tôi đã nói ra

Sebastian

Gửi đến: Sebastian Leandro <sleandro@hotphotos.com>

Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Về việc: À phải

anh biết gì không? Tôi không cần anh, hay những vụ đi chụp cái tháp Sears tồi tàn của anh. Tôi là một nghệ sỹ, và như thế, tôi sẽ tìm được những dịch vụ, như anh gọi chúng, ở những nơi khác. Anh có thể xem như hợp đồng giữa tôi với anh chấm dứt tại thời điểm này.

Max Friedlander

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Về việc: Bác tôi

Tôi biết cô đã thăm bác tôi từ khi bà ấy nằm viện. Giờ thăm là mấyMax Friedlander

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Max Friedlander

Nadine! Nhớ khi tớ nói tớ nghĩ mình biết ai đã tấn công bà Friedlander không? Tớ bắt đầu nghĩ đó có thể là Max. Vivica nói anh ta đã tới nhà của bác anh ta một tối ngay trước khi họ đi Key West, và lúc đó phải là gần với thời điểm bà Friedlander bị tấn công, dù dĩ nhiên tớ không thể bắt cô ấy nói chính xác ngày. Ngay cả ví của mình cô ấy thậm chí còn không nhớ, làm sao nhớ nổi ngày nào? Và giờ Max muốn biết giờ thăm tại bệnh viện nơi bác anh ta đang nằm. Giờ thăm đấy, Nadine. Từ trước tới giờ anh ta chưa bao giờ thăm bà cụ... Và đó là vì anh ta chưa biết sẽ kết liễu bà ấy như thế nào. Nhưng giờ thì anh ta biết rồi, vì tớ đã chỉ cho anh ta! Nhớ không? Tớ kể cho anh ta về Sunny von Bulow và Klaus đã tiêm quá liều insuline cho bà ấy thế nào, và lẽ ra ông ta nên làm giữa các ngón chân để không ai tìm thấy mũi kim chích... Đúng rồi! Tớ thực sự đã nói thế! Cậu biết tớ hay đọc những câu chuyện bí ẩn rồi nói tùm lum mà. Tớ đâu nghĩ anh ta sẽ lấy ống tiêm và insulin của Tweedle Dum rồi đi thăm bà bác tội nghiệp đang hôn mê trong phòng bệnh và GIẾT BÀ CỤ!!!! Nadine, tớ nên làm gì đây??? Cậu nghĩ tớ có nên báo cảnh sát? Tớ chưa bao giờ dám nghĩ Max sẽ làm một việc tàn độc như thế--Ý tớ là, tớ định sẽ viết một bài về nó và đưa cho George, cho ông ấy thấy tớ có thể viết những tin xác thực, nhưng tớ chưa bao giờ nghĩ, ý tớ là, tớ thực sự không tin...

Nhưng Nadine ơi, giờ thì tớ rất tin anh ta sẽ giết bà ấy!!! Tớ nên làm gì đây hả???

Mel

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Max Friedlander

Mel, cậu à, bình tĩnh lại đi nào. Max Friedlander sẽ không giết bác anh ta đâu. Được chứ? Cậu đang để áp lực từ vụ chia tay với John và vụ bị đình chỉ vượt quá tầm kiểm soát rồi. Max Friedlander sẽ không tiêm bác anh ta bằng insulin của mèo. Được chưa? Người ta không làm những việc như thế. À, họ có làm trên phim, và trong sách nhưng không phải trong đời thực. Cậu xem “Hình bóng của sự nghi ngờ” quá nhiều rồi đấy. Hít một hơi sâu và suy nghĩ thử xem. Sao Max lại làm một việc như thế? Thật đấy, Mel. Anh ta là kẻ đại bại, đúng như thế. Anh ta đối xử với Vivica--chưa nói là cả cậu--rất tồi tệ. Nhưng thế cũng không biến anh ta thành kẻ giết người. Một tên đại ngốc, nhưng không phải là kẻ giết người. Cậu hiểu chưa? Giờ nếu cậu muốn đi dạo một chút ngoài tòa nhà, hít chút không khí trong lành để làm đầu óc tỉnh táo, tớ sẽ vui lòng tháp tùng cậu. Tớ nghe nói đang có bán giảm giá tại Banana Republic. Ta có thể đi xem vài bộ áo len pha tơ, nếu cậu muốn. Và làm ơn đừng gọi cảnh sát báo Max Friedlander đang suy tính giết bác anh ta. Làm ơn đi. Tớ van cậu đấy. Cậu sẽ chỉ làm mất thì giờ của họ và của cậu mà thôi.

Nadine

Gửi đến: Vivica@sophisticates.com

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Max

Vivica, làm ơn đi. Chị van em. Em có nhớ bất cứ thứ gì, bất cứ thứ gì có thể giúp xác định tối nào em và Max đến tòa nhà của chị không? Có thể là vấn đề sống chết đấy.

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Gửi đến: Vivica@sophisticates.com

Về việc: WOW

CHẮC CHẮN LÀ QUAN TRỌNG VỚI CHỊ ĐỂ BIẾT TỐI NÀO EM VÀ MAX TỚI CĂN HỘ CỦA BÁC ANH TA RỒI. TIỆM GIẶT KHÔ LÀM MẤT ÁO LEN CỦA CHỊ NGÀY ĐÓ HAY SAO VẬY? EM GHÉT KHI ĐIỀU ĐÓ XẢY RA LẮM. EM THIỆT TÌNH ƯỚC GÌ CÓ THỂ NHỚ CHÍNH XÁC LÀ KHI NÀO, ĐỂ EM CÓ THỂ GIÚP CHỊ. ÔI KHOAN ĐÃ. EM BIẾT CÓ MỘT TRẬN ĐẤU QUYẾT ĐỊNH GÌ ĐÓ, VÌ TẤT CẢ XE QUA LẠI TRONG LÚC EM ĐANG NGỒI ĐỢI TRÊN XE, HỌ ĐỀU ĐANG XEM. VÀ CHÚNG TA ĐANG THUA, VÌ VẬY MỌI NGƯỜI RẤT BỰC TỨC. Ồ, VÀ KHÔNG CÓ NGƯỜI GÁC CỬA. LẠ THẬT, VÌ MAX ĐI VÀO MÀ KHÔNG AI CHẶN ANH TA LẠI. NHƯNG KHI ANH TA VÀO RỒI, NGƯỜI ĐI GIAO ĐỒ ĂN TRUNG QUỐC ĐẾN VÀ NHÌN QUANH SẢNH ĐỂ TÌM NGƯỜI GÁC CỬA, VẬY LÀ CẬU TA GỌI ĐIỆN LÊN NGƯỜI ĐẶT HÀNG VÀ BÁO CẬU TA SẮP LÊN. LÝ DO EM ĐỂ Ý LÀ VÌ NGƯỜI ĐI GIAO HÀNG MẶC QUẦN JEANS WASH TRẮNG LOANG LỔ, MỐT CỦA THẬP NIÊN TÁM MƯƠI, NHƯNG EM ĐOÁN NẾU CHỊ LÀ NGƯỜI NHẬP CƯ, CHỊ SẼ KHÔNG BIẾT ĐIỀU ĐÓ. EM NGHĨ TA NÊN BẮT ĐẦU MỘT CHƯƠNG TRÌNH GIÁO DỤC CHO NGƯỜI NHẬP CƯ ĐỂ HỌ BIẾT PHẢI ĂN MẶC THẾ NÀO ĐỂ KHÔNG BỊ ĐỨNG NGOÀI RÌA XÃ HỘI. CHỊ HIỂU Ý EM CHỨ? NHƯ CHỊ BIẾT CHRISTIE VÀ NAOMI VÀ CINDY ĐÃ KHỞI ĐẦU QUÁN CÀ PHÊ THỜI TRANG ĐẤY. EM ĐANG NGHĨ MÌNH CÓ THỂ BẮT ĐẦU MỞ MỘT TRƯỜNG DẠY THỜI TRANG CHO NHỮNG NGƯỜI ĐẾN NEW YORK TỪ TRUNG QUỐC VÀ HAITI VÀ MIDWEST VÀ ĐỦ THỨ. DÙ SAO THÌ, CUỐI CÙNG ÔNG QUẦN WASH TRẮNG LOANG LỔCŨNG TÌM ẤY ANH TA--Ý EM LÀ, NGƯỜI GÁC CỬA--VÀ GỌI BÁO LÊN. RỒI NGƯỜI GÁC CỬA LẠI ĐI ĐÂU MẤT LẦN NỮA, VÀ NGAY LÚC ĐÓ MAX XUỐNG, VÀ BỌN EM RỜI ĐI. CHUYỆN NÀY CÓ GIÚP ĐƯỢC GÌ KHÔNG CH

VIVICA

« Lùi
Tiến »