Chàng Trai nhà bên

Lượt đọc: 408 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Cắn tôi đi.

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Genevieve Randolph Trent <grtrent@trentcapital.com>

Về việc: Cháu trai mới của cháu

John yêu quý nhất,

Cháu có thể quan tâm khi biết chị dâu cháu đã hạ sinh một bé trai nặng 4kg cách đây hai ngày. Bố mẹ của thằng bé đã--sai lầm, theo ý của nội--quyết định đặt tên cho nó là John. Cháu sẽ biết điều này rồi, dĩ nhiên, nếu chịu khó gọi cho ai trong gia đình, nhưng điều đó, nội nghĩ, sẽ là đòi hỏi quá sức đối với một chàng trai dám nghĩ dám làm như cháu. Mẹ tròn con vuông khỏe mạnh bình an. Nhưng không thể nói thế với anh trai cháu đang ở nhà một mình với hai đứa sinh đôi trong khi Stacy đang ở bệnh viện. Cháu có thể muốn gọi cho anh trai và tỏ ý muốn giúp đỡ cho phải đạo anh em.

Chân ý,

Mim

Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Trùng tên với em

Lẽ ra anh không nên làm thế. Em nói thật đấy. Em là đứa em trai đáng ghét và sẽ là người chú đáng ghét hơn của thằng bé. Không thể tin là em bỏ lỡ chuyện này.

Dù sao cũng xin chúc mừng anh nhé. 4kg hả? Hèn gì Stacy cáu kỉnh vào những ngày cuối. Có một gói nhỏ trang sức Harry Winston đang được chuyển tới chị ấy. Điều tối thiểu em có thể làm vì mọi lời khuyên chị ấy đã dành cho em mấy

Dĩ nhiên, nó không hiệu quả lắm. Em vẫn đang xoay sở để vá víu mọi thứ, nhưng phải thôi. Anh đã đúng khi nói không có phụ nữ nào đủ độ lượng để cho qua một việc như thế. Cô ấy không thèm nói chuyện với em. Em đã tới văn phòng của cô ấy và thảm họa xảy ra. Tên bạn trai cũ của cô ấy cố chơi trò anh hùng và em đã hạ đo ván hắn. Giờ hắn đang thưa kiện em. Em đã cố đưa cô ấy cái nhẫn và cô ấy ném trả nó vào mặt em mà không thèm mở hộp ra. Vẫn chưa phải là điều tệ nhất. Cô ấy đã thay ổ khóa nhà bà Friedlander. Em không thể trở lại tòa nhà để lấy đồ mà không bị cảnh sát hộ tống--anh ta có thông cảm, nhưng lưu ý em, vì em không có quan hệ với chủ căn hộ, nên anh ta không thể đưa em chìa khóa.

Vậy giờ em về lại chỗ của em và không được nhìn thấy cô ấy. Em không biết cô ấy đang làm gì hay đi với ai. Em nghĩ em có thể đứng trước tòa nhà và bắt kịp cô ấy khi cô ấy ra ngoài dẫn chó đi dạo, hay đi làm, hay đi đâu đó, nhưng em sẽ nói gì? Em có thể nói gì chứ? Em chỉ không hiểu. Em chỉ nói dối tên em. Có vậy thôi. Sao chuyện đó lại làm cô ấy bực đến thế? Có đầy rẫy những gã trên khắp cái đảo này nói láo còn kinh người hơn mỗi ngày, vợ và bạn gái họ còn tha thứ được. Sao em rốt cuộc lại là người mà với người ta lời nói dối bị kết án tương đương với tội giết người?

Xin lỗi anh. Em không có ý làm anh buồn trong suốt thời gian vui vẻ này.

Chúc mừng anh nhé và cho em gửi bé John cái hôn kêu rõ to. Em sẽ đến thăm thằng bé vào cuối tuần này. Có vẻ như em sẽ không có kế hoạch nào khác.

John

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Về việc: Nhẫn à?

Nhẫn gì? Anh nói hoa tai mà. Mua cho cô ấy hoa tai. Không phải nhẫn. Em đang nói nhẫn gì vậy?

J

Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Nhẫn

Em biết anh nói hoa tai. Nhưng em đã mua cho nàng cái nhẫn. Nhẫn đính hôn.

Và không, lần này không giống như lúc ở Vegas. Em không còn uống thường xuyên trong ba tháng qua. Em thực sự tin người phụ nữ này trong tất cả phụ nữ em từng biết, là người em muốn sống cùng suốt quãng đời còn lại. Em định sẽ nói thật với cô ấy, và rồi sẽ cầu hôn, ở Vermont. Có điều thằng khốn Friedlander đã làm hỏng tất cả. Giờ cô ấy không thèm nghe điện thoại, không mở cửa hay trả lời email của em. Cuộc đời em thế là tận rồi.

John

Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Về việc: Chúa ơi

Anh mới bỏ mặc em một tuần mà em đã làm đời mình rối tung lên rồi. Sao có thể thế được chứ? Được rồi, gặp anh ở văn phòng anh trưa mai rồi tụi mình đi ăn. Anh em mình với nhau may ra có thể nảy ra ý gì để sửa sai vụ này.

Này, chúng ta là Trent mà, đúng không?

Jason

Gửi đến: Sebastian Leandro <sleandro@hotphotos.com>

Từ: Max Friedlander <photoguy@stopthepresses.com>

Về việc: Này, anh bạn

Đã nhiều tuần rồi tôi không nghe gì từ anh. Anh có gì cho tôi chưa, hay là chưa?

Đừng liên lạc với tôi ở Key West nữa. Tôi đã về New York. Anh có thể liên lạc với tôi ở chỗ bác của tôi. Anh có số rồi đó. Tôi chỉ ở đó cho đến khi có thể trở lại như xưa lần nữa. Sao lại không nhỉ? Bà già chắc chắn chưa sử dụng tới nó đâu.

Max

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Về việc: Tôi biết

cô đang bị tê liệt bởi nỗi buồn về sự phản bội ghê gớm của bạn trai cô, nhưng cô có định nộp bài trong chuyên trang để ra báo ngày mai không, hay là không hả? Chẳng lẽ cô nghĩ ta nên in một khoảng trống lớn với những từ Thất Vọng Vì Đàn Ông ngay chính giữa nó. Như thế chắc chắn sẽ làm ta trông chuyên nghiệp hơn? Chúng ta dứt khoát sẽ bán chạy hơn Ký sự, đúng không? ĐƯA BÀI CỦA CHUYÊN TRANG ĐÓ CHO TÔI!!!

G

Gửi đến: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Bình tĩnh, George

Đính kèm: Trang 10, số báo 3.784, kỳ 234

Tôi đã gửi bài vở xuống bàn biên tập cách đây nhiều giờ rồi. Tôi không muốn làm phiền ông vì ông đang bận la hét Dolly vì đã làm hỏng vụ Christina Aguilera--Nạn nhân hay Kẻ phản bội vô hồn? Tôi đã đính kèmbản Trang 10 của số báo ngày mai cho ông thưởng thức. Và trừ khi ông có ý dừng máy in, nó sẽ được đăng, vì chính Peter Hargrave đã đóng dấu duyệt nó. Ông ấy đang ở đây chờ Dolly, nên tôi đưa cho ông ấy duyệt. Hy vọng ông không phiền. Đọc vui nhé!

Mel

Đính kèm:

Trang 10, số báo 3.784, kỳ 234

Chào buổi sáng, AI MUỐN CƯỚI MỘT TRIỆU PHÚ dấu chấm hỏi, Mel Fuller, với các chứng dẫn, 1) tấm ảnh Vivica, 2) tấm ảnh tòa nhà Quản lý vốn Trent

AI MUỐN CƯỚI MỘT

TRIỆU PHÚ

Chán chường theo dõi 5 tới 10 phần trăm trong tổng số đồng tiền khó nhọc kiếm được biến vào tài khoản tiết kiệm hưu trí 401K hàng tháng, phải không các cô? Sao không thử tích lũy vốn theo kiểu lỗi thời xem nào? Có một triệu phú độc thân ngoài kia đang chán ngán cuộc sống đơn chiếc và đang tích cực tìm một cô dâu. Đúng thế, bạn nghe ở đây lần đầu đấy. Tạp chí New York nghe được thông tin John Randolph Trent--cháu nội của Harold Sinclair Trent quá cố, người sáng lập Quản lý vốn Trent, một trong những hãng môi giới được kính trọng nhất và lâu đời nhất New York--cuối cùng đã quyết định lấy vợ. Vấn đề duy nhất? Anh ấy hình như không thể tìm thấy cô gái phù hợp.

“Tôi đã chán hẹn hò với các người mẫu và ngôi sao điện ảnh đang lên rồi. Họ chỉ chạy theo tiền của tôi thôi,” anh Trent nhận xét với một người bạn, “tôi đang tìm một phụ nữ có tính cách và có của, một phụ nữ bình thường không sống ở Beverly Hills. Tôi muốn yêu rồi cưới một phụ nữ ở Staten Island.” Đó là lý do vì sao một anh chàng 35 tuổi--người thừa kế hai mươi triệu đô-la từ cái chết của ông nội--sẽ phỏng vấn bạn đời tiềm năng trong văn phòng anh ấy tại Ký sự New York lúc chín giờ sáng nay. Khi nào các buổi phỏng vấnhúc?

“Khi tôi tìm thấy cô ấy,” anh Trent quả quyết. Vậy hãy đi xuống góc đường số 53 và Madison, các cô gái, trước khi hoàng tử này biến thành ếch và nhảy đi mất!

Tiếng chuông đám cưới cho Cô gái Wonder(bra)

Trong lúc đó, một anh chàng độc thân New York khác gần như không gặp rắc rối tương tự khi tìm Cô Gái Một Nửa của mình. Max Friedlander, 35 tuổi, người chịu trách nhiệm thực hiện những tấm ảnh ướt át trong ấn bản áo tắm Sports Illustrated năm ngoái, mới đây đã kể với một người bạn rằng anh đã bí mật đính hôn với siêu mẫu Vivica, 22 tuổi.

Vivica, sở hữu khuôn mặt đẹp lộng lẫy đã ban vinh dự cho bìa tạp chí Vogue và Harper’s Bazaar, hầu như được biết đến rộng rãi do làm người mẫu cho phiên bản mới nhất của Wonder Bra trong ca-ta-lô Victoria’s Secret xuân năm ngoái. Anh Friedlander nói về lễ cưới sắp đến của mình: “Tôi không thể hạnh phúc hơn. Cuối cùng tôi đã sẵn sàng ổn định và bắt đầu cuộc sống gia đình, và Vivica sẽ là người vợ người mẹ tuyệt vời.”

Vivica không đưa ra bình luận nào, dù người làm quảng cáo của cô bác bỏ khả năng diễn ra một đám cưới trong mùa Giáng sinh.

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Về việc: Việc làm tương lai của cô tại nơi làm v

Ngay khi tới tòa soạn, trình diện ở văn phòng tôi, và vui lòng cho tôi biết, trong một trăm chữ hay ít hơn, vì sao tôi không nên đuổi cô.

G

Gửi đến: Peter Hargraves <peter.hargraves@thenyjournal.com>

Từ: Cap Nhat Thong Tin Giao Thong <yourcommute@newyorktravel.com>

Về việc: Tắc nghẽn tại góc đường số 53 và Madison

Người New York đi lại bằng tàu nên không gặp vấn đề gì với việc đi lại của họ hôm nay. Tuy nhiên đối với các chiến binh đường phố ngoài kia, đó lại là chuyện khác. Vì một tin tức xuất hiện trong chuyên mục Trang 10 của Tạp chí New York hôm nay, đại lộ Madison từ phố 51 đến gần 59 hầu như bị chiếm giữ bởi một hàng dài phụ nữ háo hức được triệu phú độc thân John Trent phỏng vấn.

Cảnh sát đang giục các lái xe sử dụng đường FDR để lên khu phố trên, và tránh hẳn khu vực trung tâm. Đây là bản tin cập nhật tự động về tình hình giao thông của NEWYORKTRAVEL. COM.

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Michael Everett <michael.everett@thenychronicle.com>

Về việc: Tôi không

ta có nhân vật đình đám trong đây đấy. Anh có muốn đầu tư chút tiền nào trong tổng số hai mươi triệu đó vào việc thuê thêm bảo vệ để vào ra tòa nhà của chúng ta không nhỉ?

Mike

Gửi đến: Michael Everett <michael.everett@thenychronicle.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Ông đang nói gì vậy?

Này, tôi đã có một tuần rất dài, đang dọn về lại chỗ của tôi. Ông có thể nói rõ đó là việc gì, rồi làm cho xong không?

John

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Michael Everett <michael.everett@thenychronicle.com>

Về việc: Anh đang cố nói với t

rằng anh không tâm sự với Mel Fuller bên Tạp chí là anh hiện đang tìm một cô dâu?

Và rằng anh không liên quan đến việc có, theo tính toán của Sở cảnh sát New York, mười hai ngàn phụ nữ đứng trên vỉa hè dưới lầu, đang đòi lấy cái hẹn để gặp anh? Vì nếu anh nghía mắt vào tờ Tạp chí số ra hôm nay, nó nói thế đấy.

Mike

Gửi đến: Michael Everett <michael.everett@thenychronicle.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: NÓI DỐI!!!!

Toàn là những lời láo toét!!! Mike, tôi chưa bao giờ nói bất kỳ lời nào như thế--ông biết rõ mà. Không thể tin được. Tôi sẽ vào ngay. Tôi sẽ làm rõ việc này, dù thế nào đi nữa, tôi thề đấy.

John

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>Michael Everett <michael.everett@thenychronicle.com>

Về việc: Cứ ở đó

cộng sự. Cứ ở ngay nơi anh đang ở. Chúng tôi không cần anh tản bộ vào đây để gây cảnh hỗn loạn. Ở yên đó cho đến khi có thêm thông báo.

Mike

Tái bút: Vậy TẤT CẢ đều không đúng? Thậm chí phần nói về việc anh có quan hệ với nhà Trent Đại lộ Park, và có mấy triệu đô-la? Joan đang hy vọng phần đó may ra đúng.

Thấy không, chúng tôi đang cố làm lại cho xong tầng hầm, và... Chỉ đùa thôi.

M

Gửi đến: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Từ: Michael Everett <michael.everett@thenychronicle.com>

Về việc: Xin lỗi

Nhưng ông muốn tôi kiểm soát phóng viên CỦA TÔI? Còn của ông thì sao? Của tôi có thể đã làm long mấy cái răng của phóng viên cấp cao bên ông, nhưng của ông đã tạo ra một vụ kẹt xe toàn thành! Ông có biết hôm nay thậm chí tôi không thể len vào tòa nhà nơi tôi làm việc, do nó bị bao quanh bởi mười ngàn phụ nữ đang gào thét--một số đã mặc sẵn áo cô dâu--thét vang, Chọn em đi? Chuyện này còn tệ gấp trăm lần hố sụt. Chí ít với chuyện đó, chúng tôi không thể sử dụng nhà vệ sinh. Với chuyện này, chúng tôi không thể vào ra tòa nhà mà không bị bầm giập bởi các bà các cô độc thân liều lĩnh, tha thiết muốn lấy chồng và sinh con trước kỳ mãn kinh. Nếu Trent không kiện ông đến sút quần, ông có thể chắc chắn là chúng tôi sẽ làm đấy.

Mike

Gửi đến: Peter Hargraves <peter.hargraves@thenyjournal.com>

Từ: Dolly Vargas <dolly.vargas@thenyjournal.com>

Về việc: Mel

Thật tình, em nghĩ chuyện này tức cười thật. Và anh không được để Goerge đuổi cô ấy, Peter. Anh đã duyệt cho đăng bài, nhớ chưa? Chẳng phải anh là chủ báo của tờ báo này sao? Lệnh anh ban ra dám không thi hành được à? Anh sẽ bênh vực nhân viên của anh và bài của cô ấy hay định phủi tay hả?

Peter, anh là đàn ông, hay là con chuột?

XXXOOO

Dolly

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock<nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Cậu làm gì

Mel, tớ không tin nổi nữa. TỚ KHÔNG TIN NỔI NỮA. Chỉ với một bài viết, cậu đã làm cả thành phố ngưng hoạt động. CẬU CÓ BỊ ĐIÊN KHÔNG HẢ??? George sẽ giết cậu. Cậu không nghĩ là mình đi hơi quá xa à? Ý tớ là, phải, John nói dối cậu, và đó là sai. Nhưng cậu nói dối toàn khu vực ba bang--hay ít ra là những nơi mà Tạp chí có bạn đọc. Hai sai không làm nên một đúng đâu, Mel.

Giờ cậu sẽ bị đuổi và cậu sẽ phải về nhà sống cùng bố mẹ. Vậy ai sẽ làm phù dâu cho tớ hả????

Nad :-(

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Tony Salerno <foodie@fresche.com>

Về việc: Anh đã phải

đi làm bằng xe đạp hôm nay vì tình trạng lộn xộn ở đường Madison. Có đủ mọi hình dáng và kích cỡ phụ nữ xếp hàng dài bên ngoài tòa nhà Ký sự. Giống như khi họ tổ chức khiêu vũ nhân dịp Năm mới ở Quảng trường Times, có điều mọi người ăn diện hơn. Em nên nhìn thấy nét mặt kinh hoàng của các cảnh sát được điều động tới. Một số còn mặc trang phục chống bạo động. Giờ em thấy vui hơn chưa? Anh nghĩ em có thể nói một cách dè dặt là cả hai còn hơn cả vui.

Tone

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Tim Grabowski <timothy.grabowski@thenyjournal.com>

Về việc: Không thể tin là

cuối cùng bà đã bắt đầu sử dụng sức mạnh của cái ác, thay vì của cái thiện. Tôi tự hào đến mức muốn nổ tung. Tiến lên, gái.

Tim

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Don and Beverly Fuller <DonBev@dnr.com>

Về việc: Triệu phú độc thân

Con yêu à, mẹ vừa xem tin tức có một người ở New York đang tìm cưới một cô gái dễ thương ở Staten Island. Mẹ biết con không phải ở Staten Island, nhưng con xinh hơn tất cả những cô mà họ cho lên hình đang đứng trong hàng. Con nên đi thẳng qua đó và đăng ký phỏng vấn vì mẹ nghĩ bất kỳ triệu phú nào cũng sẽ mê tít con.

Và nhớ đem theo cái hình chụp con đăng quang Hoa khôi Hội chợ Hạt Duane nhé! Không đàn ông nào có thể cưỡng lại một cô gái đội vương miệ

Mẹ

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Trung úy Paul Reese <preese@eightyninthprecinct.nyc.org>

Về việc: Nếu anh cần đến thế

lẽ ra anh nên nói gì chứ: Tôi còn một con em chưa chồng đây.

Báo cho anh biết: Đây là vụ báo động mũ-và-dùi cui đầu tiên mà chúng tôi từng có ở khu trung tâm. Anh không kiếm được nhiều cuộc gọi yêu cầu mặt nạ và dùi cui chống bạo động trên đó bởi cửa hàng thời trang cao cấp Saks đâu. Xin chúc mừng nhé.

Paul

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Genevieve Randolph Trent <grtrent@trentcapital.com>

Về việc: Ta xấu hổ vì cháu

Trong tất cả cháu của ta, cháu luôn là đứa ta ít mong thấy có mặt trong bất kỳ mục lượm lặt nào. Nhưng Higgins cho ta xem gì đây hả, ngay sau bữa điểm tâm? Một bài viết rất khó chịu về cháu và cuộc tìm kiếm cô dâu của cháu! Ai muốn cưới một triệu phú, đúng vậy đấy! Ta chỉ có thể phỏng đoán, xem ra không ai khác ngoài M.Fuller đã viết bài báo rác rưởi này, vì cháu đã tìm cách gạt bỏ con bé. Cháu ơi là cháu, làm thế không khôn ngoan đâu. Nội đã không ngừng dặn dò các cháu hãy đối xử cẩn thận với đồ chơi của mình, nếu không chúng sẽ bị hỏng sao? Ta hiểu thêm rằng cả chỗ làm, và giờ là chỗ ở của cháu đều đang bị vây hãm. Nếu cháu muốn, ta có thể phái Jonesy tới đưa cháu về. Ta do dự khi làm thế, đương nhiên rồi, vì hàng xóm sẽ bực bội nếu tất cả những phụ nữ hiện đang đuổi theo cháu xuất hiện bên ngoài nhà họ. Tuy nhiên, ta đã được ngài cảnh sát, người mà như cháu biết, là bạn cũ của ta, bảo đảm rằng sẽ cố gắng hết sức để giữ bọn dân đen tránh xa vỉa hè ra. Cháu cứ việc lưu lại đây vài ngày cùng ta, một nơi an toàn. Ta cũng được bảo đảm, bởi Peter Hargraves, chủ báo của tờ lá cải bẩn thỉu đó, rằng sẽ có cải chính trong một hai ngày tới. Ông ta có ý đuổi cô gái, nhưng ta bảo chẳng cần phải làm thế. Ta tin con bé có lý do chính đáng, dù lý do đó có là gì. Thật vậy đấy, John. Cháu chưa bao giờ học được cách chơi đẹp với bọn trẻ khác cả. Ta thấy ghét cháu lắm.

Mim

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Về việc: Em đã làm

Em thực sự đã làm rồi. Mim giận lắm. Em biết nội ghét bất kỳ kiểu công khai nào mà. Anh đề nghị em lấy phép nghỉ dài hạn đi. Không có nơi nào em có thể chường mặt trong cái thành phố này mà không bị người ta bàn tán tới. Anh nghe nói thậm chí họ còn chế ra loại sandwich mới: kiểu Trent--chỉ hai lát bánh mì và không có gì ở giữa (do em không xuất hiện để “phỏng vấn”). Sao em không qua đây thăm Stacy và các cháu? Cả nhà anh rất muốn gặp em, và em chưa gặp cái người có tên trùng với em đấy. Em nghĩ sao hả?

J

Gửi đến: Jason Trent <jason.trent@trentcapital.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Cám ơn anh đã đề nghị

việc mà Mim cũng đã đề nghị. Nhưng em thích ở đây gặm nhấm sự phiền muộn trong chính cái địa ngục do em tạo ra hơn. Không thể nói là nó không thú vị. Em thậm chí không thể đi xuống cửa hàng góc phố để mua sữa mà không bị gã đứng sau quầy đề nghị giới thiệu con gái. Em càng cố đính chính câu chuyện tìm cô dâu là không đúng sự thật, người ta hình như càng không muốn tin. Họ thích cái ý có một gã đủ giàu để có bất cứ thứ gì trên thế gian trừ một thứ hắn thực sự muốn... tình yêu của một phụ nữ đức hạnh. Dĩ nhiên, bất cứ khi nào em cố giải thích rằng em đã có rồi, nhưng em đã làm hỏng, người ta lại *thực sự* không muốn nghe. Cứ như họ không thể hiểu giàu tiền giàu bạc đâu bằng giàu hạnh phúc. Cũng không quá tệ. Em đang có nhiều việc để làm với quyển tiểu thuyết của em. Nó được viết theo dạng hài. Em thực sự nhớ con chó ngu ngốc đó. Bọn mèo nữa. Em đang nghĩ đến việc kiếm một đứa. Ý em là, con chó. Hoặc có lẽ một con mèo. Em không biết nữa. Em thậm chí còn không thích hợp trong việc kết giao với con người nữa là. Không phải là em không tiếp tục cố đâu. Em gửi hoa cho Mel hằng ngày--ngay cả ngày sau khi bài báo xuất hiện. Nhưng em có nghe gì từ cô ấy không? Không một lời. Em hình dung vỉa hè bên ngoài Tạp chí New York bị vứt đầy hoa hòa giải của em do cô ấy ném từ cửa sổ xuống.

Phải ngừng viết đây. Đồ ăn Trung Quốc--cho một người--tới rồi.

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Về việc: Em hạ được anh rồi.

Được chưa? Em hài lòng rồi chứ? Bài báo đó đã gây cho anh bao ngượng ngùng không sao kể xiết. Họ vẫn chưa cho anh đi làm. Gia đình anh vừa mới nói chuyện với anh. Anh không nghe gì từ Max, nhưng anh đoán hắn cũng đang bị trừng phạt đích đáng. Ta làm bạn lại nhé?

John

Gửi đến: John Trent <john.trent@thenychronicle.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Chủ đề: Ta làm bạn lại nhé?

Không.

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Phòng Nhân sự <human.resources@thenyjournal.com>

Về việc: Đình chỉ công tác

Cô Melissa Fuller mến,

Đây là tin nhắn tự động từ phòng Nhân sự của Tạp chí New York, tờ báo ảnh hàng đầu của thành phố New York. Vui lòng hiểu rằng kể từ ngày hôm nay, công việc của cô tại tờ báo này bị đình chỉ không ăn lương. Công việc của cô sẽ được phục hồi lại sau 3 ngày làm việc nữa. Hành động này là kết quả của bài viết mà cô đã không nộp qua các cấp duyệt trước. Vui lòng lưu ý để tham khảo trong tương lai rằng mọi bài viết phải nộp qua biên tập bộ phận trước, không được gửi trực tiếp tới bàn biên tập.

Cô Melissa Fuller, chúng ta ở đây tại Tạp chí New York là một đội. Chúng ta chiến thắng như một đội và cũng thua như một đội. Cô Melissa Fuller, cô không muốn có mặt trong một đội chiến thắng hay sao? Vì vậy xin cô vui lòng làm phần việc của mình để thấy rằng bài vở của cô được chuyển qua các cấp duyệt bài kể từ giờ trở đi!

Thân ái,

Phòng Nhân sự

Tạp chí New York

Vui lòng lưu ý bất kỳ lần đình chỉ nào nữa trong tương lai có thể dẫn đến bị đuổi việc.

Email này là mật và không có giá trị với bất kỳ ai không phải là người nhận gốc. Nếu bạn nhận email này do lỗi, vui lòng thông báo cho người gửi và xóa nó trong hộp thư hay bất kỳ máy lưu trữ n

Gửi đến: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Đình chỉ công tác sao, George? Thật vậy chứ?

Hẳn là ông đang quá kịch tính rồi? Đây chỉ là một trò đùa nhỏ nhằm vào kẻ thù chính của chúng ta. Tôi sốc khi thấy ông không thích thú tẹo nào về chuyện này.

Mel

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: George Sanchez <george.sanchez@thenyjournal.com>

Về việc: Báo cho cô hay

là chính Hargrave đã khăng khăng đình chỉ cô, không phải tôi. Không phải là tôi nghĩ cô không đáng bị thế. Vả lại, ông ấy phải làm sao đây? Bà nội của Trent la um lên bảo ông ấy phải làm gì đó. Đó là đình chỉ cô hay in bài cải chính. Nhưng làm sao cô có thể cải chính một chuyện tào lao cơ chứ? Cô nói lý rằng việc anh ta nhận xét với một người bạn là điều không thể bác bỏ. Tốt hơn cô nên mừng vì không có khả năng anh chàng sẽ cầu hôn cô. chắc chắn đã làm những người lẽ-ra-sẽ-là-người-nhà chồng cô không còn yêu mến cô nữa.

G

Gửi đến: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Từ: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Về việc: Đình chỉ ư????

Cậu đùa sao??? Họ có thể làm thế á? Ôi Mel, việc này ngày càng xấu đi! Tớ sẽ làm gì nếu thiếu cậu trong ba ngày? Tớ sẽ chết vì buồn chán!

Có giúp được gì không nếu tớ tổ chức một cuộc bãi công để phản đối?

Nadine

Gửi đến: Nadine Wilcock <nadine.wilcock@thenyjournal.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Đình chỉ công tác

Nào nào, không tệ đâu. Tớ có phần đang trông đợi nó đấy. Tớ đã không nghỉ chút nào một thời gian rồi. Nó sẽ cho Paco và tớ cơ hội gắn kết với nhau lần nữa. Và Chúa biết tớ đã không đến thăm bà Friedlander trong bệnh viện bao lâu rồi. Bà ấy không biết, tớ chắc chắn, tuy vậy tớ vẫn thấy có tội sao ấy... ngay cả khi bà ấy hóa ra không phải là bác-chồng của tớ. Đừng lo cho tớ. Tớ ổn mà. Nói thật đấy.

Mel

Gửi đến: Don and Beverly Fuller <DonBev@dnr.com>

Từ: Mel Fuller <melissa.fuller@thenyjournal.com>

Về việc: Chào mẹ!

Con chỉ đang tự hỏi là mẹ có biết còn cơ hội nào ở Văn thư Hạt Duane cho con không. Mẹ có nhắc đến một lần là mẹ nghĩ Mabel Flemming quan tâm đến việc thuê con làm người viết mục Giải trí và Nghệ thuật của họ. Con đã suy nghĩ rất nhiều về việc đó, và con đi đến kết luận rằng con thực tình đã chán ngán thành phố, và muốn về nhà một thời gian. Mẹ cho con biết nếu Mabel vẫn cần người nhé? Cám ơn mẹ.

Mel

Tái bút: Đừng lo cho con. Con ổn. Thật đấy.

« Lùi
Tiến »