Cẩm Nguyệt Như Ca

Lượt đọc: 96302 | 19 Đánh giá: 9,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »
Chương 77
trị tội

❊ ❊ ❊

Bên cạnh Diễn Võ Trường trong Lương Châu Vệ Sở, Trịnh Huyền cùng hai tên tân binh đang đứng bất an. Khi thấy Tiêu Giác đi tới, Thẩm Hãn vội bước lên hành lễ, bẩm: “Đô đốc.”

“Nghe nói đã tìm được người rồi?” Tiêu Giác hỏi.

“Lương Bình đang trông nom.” Thẩm Hãn thưa.

Thẩm Hãn thở phào nhẹ nhõm. Hiện tại Hòa Yến bị hoài nghi, nay lại đột nhiên mất tích khiến người ta chẳng khỏi lo rằng nàng cố ý chạy trốn. Người có điểm đáng ngờ, giữ dưới tầm mắt quan sát vẫn là thượng sách.

Nay đã tìm được người, liền phải xem xét các việc khác.

“Theo lời của Trịnh Huyền thì Hòa Yến tự ý vượt đỉnh núi, nhưng Thẩm Hồng lại nói rằng nàng vì cứu bọn Trịnh Huyền nên mới qua núi. Đô đốc thấy thế nào?” Thẩm Hãn dò hỏi.

Tiêu Giác thản nhiên nói: “Trịnh Huyền nói dối.”

Thẩm Hãn sửng sốt.

“Trên đường qua núi, ta thấy dấu vó ngựa và dấu vết sói con bị ném chết.” Tiêu Giác tiếp tục, “Hòa Yến quả thực đã cứu người.”

Sắc mặt Thẩm Hãn tối lại: “Nếu vậy thì bọn Trịnh Huyền thật là kẻ không có đạo nghĩa.” Trong quân, dù tài giỏi đến mấy, nếu đã phản bội đồng đội thì lên chiến trường, ai dám chắc chúng sẽ không trở cờ? Quân đội Đại Ngụy có thể chết dưới đao giặc nhưng không thể chết bởi sự phản bội của chính đồng đội.

“Chỉ là,” Thẩm Hãn nghĩ ngợi thêm, “Nếu lời của Thẩm Hồng là thật, liệu có thể rửa sạch hiềm nghi trên người Hòa Yến không?” Nếu nàng thật sự là kẻ dám quên mình cứu đồng đội, có lẽ cũng nên nhìn nàng bằng con mắt khác.

“Không thể.” Tiêu Giác đáp lãnh đạm, “Trong bẫy rập trên núi, nàng tay không g.iết ch.ết sói. Người như vậy không đơn giản, trong người tất có bí mật.”

Thẩm Hãn không dám nói thêm. Lương Châu Vệ tuy cách Sóc Kinh ngàn dặm, nhưng tình thế hiện nay phức tạp, chẳng ai dám lơi là cảnh giác.

Thẩm Hãn liếc nhìn đám người Trịnh Huyền đang đứng cách đó không xa. Sắc mặt bọn họ hiện rõ vẻ bất an, tuy Trịnh Huyền cố giữ bình tĩnh nhưng không biết rằng lời nói dối của mình đã bị vạch trần.

“Đô đốc định xử lý bọn chúng thế nào?” Thẩm Hãn dè dặthi.

“Tự ý rời đội ngũ, dối trên lừa dưới, miệng lưỡi xảo quyệt, đảo lộn thị phi,” Tiêu Giác nói, giọng điệu lạnh nhạt, “Coi thường quân luật, trảm.”

Thẩm Hãn nghe mà rùng mình, cúi đầu đáp: “Vâng!”

Ngày hôm sau, khi Hòa Yến tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao, trong phòng vắng lặng không một bóng người. Nàng ngồi dậy, nhìn ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, lòng không khỏi ngẩn ngơ.

Cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, một bóng dáng yểu điệu bước vào. Thấy người tới là Thẩm Mộ Tuyết, Hòa Yến ngạc nhiên thốt lên: “Thẩm cô nương?”

“Đây là chén thuốc hôm nay, ngươi mau uống đi.” Thẩm Mộ Tuyết đặt chén thuốc lên bàn nhỏ bên giường, dịu giọng nói: “Hôm qua Đô đốc đã sai người đưa thuốc trị ngoại thương cho ngươi, cứ mỗi ba canh giờ thay thuốc một lần.”

Hòa Yến đón lấy chén thuốc, uống mộthi cạn sạch, rồi thuận miệng hỏi: “Thẩm cô nương, sao những người khác không thấy đâu? Bọn họ không gọi ta sao?”

“Ta đã nói với Lương giáo đầu rằng thân mình ngươi cần nghỉ ngơi, hôm nay không cần phải đến Diễn Võ Trường.” Thẩm Mộ Tuyết đáp.

Hòa Yến khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu. Nàng ngắm nhìn Thẩm Mộ Tuyết, vị cô nương này tuổi chỉ độ mười sáu, mười bảy, da dẻ trắng mịn như ngưng chi, dung mạo đoan trang, thanh nhã, khiến người khác có cảm giác vô cùng dễ chịu. Thẩm Mộ Tuyết bỗng nhiên cau mày, có lẽ do thấy Hòa Yến cứ nhìn chăm chú, liền hỏi: “Tiểu ca, có gì không ổn sao?”

“Không có gì,” Hòa Yến cười đáp, “Ta chỉ cảm thấy Thẩm cô nương có chút quen thuộc, hình như đã từng gặp qua ở đâu đó.”

Thẩm Mộ Tuyết thoáng ngạc nhiên, rồi lắc đầu cười nhạt: “Ta chưa từng gặp qua tiểu ca, có lẽ ngươi nhớ lầm rồi.”

“Có lẽ là vậy.” Hòa Yến gãi đầu cười gượng. Thẩm Mộ Tuyết thấy nàng đã uống xong thuốc liền cầm chén không rồi xoay người rời đi.

Căn phòng trở lại yên tĩnh, Hòa Yến chẳng biết nên làm gì. May sao chưa ngồi ngơ ngác được bao lâu thì có tiếng gõ cửa.

“Ai đó?” Nàng hỏi.

Một giọng nói dè dặt đáp lại: “Là ta.”

Hòa Yến ngẩn ra. Cửa phòng khẽ mở, một cái đầu thập thò nhô vào. Người tới là Thẩm Hồng.

Sắc mặt hắn tái nhợt, môi tím tái, không còn vẻ hoạt bát như lần đầu gặp mặt. Hắn khập khiễng bước vào phòng, cúi đầu, lắp bắp nói: “Thật xin lỗi.”

Hòa Yến đã sớm nghe từ Hồng Sơn về mọi chuyện, nàng liền nói: “Không sao, chẳng phải ngươi đã nói ra chân tướng rồi sao?”

“Nhưng ta… suýt nữa thì…” Thẩm Hồng cúi đầu, vẻ mặt áy náy vô cùng.

Hòa Yến hiểu rõ con người Thẩm Hồng. Người như hắn chưa từng trải qua sóng gió, lại nhát gan, bị Trịnh Huyền đe dọa tất sẽ hoảng loạn. Nàng nói: “Hiện tại ta bình an vô sự, không có gì đáng lo.”

Thẩm Hồng gật đầu.

“Nhìn ngươi đi đứng khó nhọc, có chuyện gì sao?” Hòa Yến hỏi.

“Ta… ta vi phạm quân lệnh, bị phạt 40 trượng, giờ bị giáng làm hỏa đầu binh, không thể ra tiền tuyến nữa.” Thẩm Hồng đáp, giọng buồn bã.

Hòa Yến im lặng. Bị đánh 40 trượng, may mắn không mất mạng là tốt rồi.

“Còn những người khác thì sao?” Nàng hỏi.

“Trịnh Huyền và hai người kia… đã bị chém đầu trước mặt toàn bộ tân binh.” Thẩm Hồng lắp bắp, sắc mặt trắng bệch.

Hòa Yến không thấy ngoài ý muốn. Năm xưa khi nàng làm Phi Hồng tướng quân, đã từng nghe về Tiêu Giác. Kỷ luật của Phong Vân tướng quân cực kỳ nghiêm minh, dù là nhi tử của đại quan cũng không thoát khỏi trừng phạt nếu phạm luật.

“Thật ra làm hỏa đầu binh cũng tốt,” Hòa Yến vỗ vai Thẩm Hồng, “Ngươi vốn hiền lành, ra tiền tuyến cũng chẳng dám giết ai.”

Thẩm Hồng miễn cưỡng cười. Hắn lấy ra một nắm hạt thông, nhét vào tay Hòa Yến: “Ngươi là người tốt. Trước đây ta quá yếu đuối, suýt nữa hại ngươi. Số hạt thông này tặng ngươi, ngươi… từ từ mà ăn.”

Nói rồi, hắn khập khiễng rời đi, vừa ra đến cửa thì đụng phải nhóm Hồng Sơn trở về. Thấy hắn, Hồng Sơn hỏi: “Tên đó đến làm gì?”

“Đến nhận tội.” Tiểu Mạch nói, rồi tò mò hỏi: “Ơ, A Hòa ca, từ đâu ra lắm hạt thông vậy?”

Hòa Yến đặt nắm hạt thông lên bàn: “Ai muốn ăn thì tự bóc mà ăn. Sao mọi người về sớm thế?”

“Tổng giáo đầu vừa ra thông báo,” Thạch Đầu nói, “Mấy ngày tới không cần vác nặng chạy bộ.”

“Có chuyện gì sao?” Hòa Yến kỳ quái.

“Chúng ta ở Lương Châu Vệ đã huấn luyện suốt cả mùa hè,” Hồng Sơn cầm lên mấy hạt thông vừa lột vừa nói, “Tổng giáo đầu nói muốn chọn tân binh có tư chất tốt đi tiên phong doanh.”

Hòa Yến nhướng mày, tính thời gian thì lúc này đúng là đã đến lúc.

“Tổng giáo đầu nói, qua mười mấy ngày nữa chúng ta sẽ phải lên núi cướp cái gì, cướp cái gì đệ nhất ấy?”

“Cướp cờ.” Thạch Đầu tiếp lời hắn.

“À, đúng, đúng, đúng, cướp cờ. Ai có nhiều cờ trong tay nhất người đó chính là đệ nhất, có khả năng sẽ được chọn vào tiên phong doanh.” Hồng Sơn vừa nhai hạt thông vừa nói.

“A Hòa ca nhất định không thành vấn đề,” Tiểu Mạch chống cằm, “A Hòa ca lợi hại như vậy nhất định sẽ được chọn.”

Hòa Yến cười lắc đầu, nếu chỉ vào tiên phong doanh thì tất nhiên không có gì phải lo, tuy nhiên nếu vào Cửu Kỳ Doanh của Tiêu Giác thì chỉ sợ phải tốn không ít công sức.

Thật đúng là mở võ đài, chỉ có người mạnh nhất mới có thể bước tiếp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »