Cẩm Nguyệt Như Ca

Lượt đọc: 96344 | 19 Đánh giá: 9,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »
Chương 37
ghê tởm hắn

❊ ❊ ❊

“Này, ngươi, ngươi đừng có đi tới.” Hòa Yến sợ người này đi đến trước mặt nên vội vàng vươn đầu ra từ sau tảng đá, “Ta đang tr.ần tr.ụi cả người! Ngươi muốn làm gì?”

Bước chân của đối phương quả nhiên dừng lại.

Hòa Yến thầm thở phào trong lòng, với hiểu biết của nàng về Tiêu Giác, người này bắt bẻ cực kỳ, tr.ần tr.ụi cả người ở trước mặt hắn chắc chắn bị xem là thất lễ, hắn sẽ không nguyện ý ô uế hai mắt của mình.

“Ngươi là ai, ở đây làm gì?” Tiêu Giác nhìn nàng chằm chằm, lạnh lùng hỏi.

“Ta là tân binh Vệ Sở, tới đây tắm rửa.” Hòa Yến đáp.

Tiêu Giác nghe vậy thì trong mắt xẹt qua một tia trào phúng, vẻ mặt rõ ràng là không tin, lại hỏi: “Tới tắm rửa vào lúc này?”

“Lúc chiều người quá đông, ta đợi ở trong phòng rồi ngủ quên mất.” Hòa Yến nhìn hắn, “Ta lại không phải đại nhân ở đây, không có phòng riêng để có thể tắm gội trong phòng. Nếu có thì ai lại muốn đêm khuya khoắt chạy ra sông tắm rửa chứ, ta còn sợ lạnh đấy!”

“Đại nhân” trong lời nàng chính là chỉ Tiêu Giác, hy vọng hắn có thể nghe hiểu ý châm chọc của nàng.

Đáng tiếc Tiêu Giác cũng chẳng vì lời nói của nàng mà ngại ngùng, chỉ bình tĩnh nhìn nàng.

Hòa Yến rụt người xuống dưới nước một chút, hỏi: “Còn ngươi là ai?”

Hừm, giả vờ là một tân binh không rành thế sự đi, như vậy có vẻ thuyết phục hơn.

Tiêu Giác không trả lời nàng mà ngược lại nói: “Sợ lạnh thì đừng tới tòng quân.”

Đây là đang phản bác lời vừa rồi của nàng? Hòa Yến nhìn quần áo của mình ở đằng sau tảng đá đằng kia, nếu Tiêu Giác vẫn đứng mãi không đi thì nàng sẽ phải tiếp tục ngâm mình trong nước, nhưng ngâm lâu quá sẽ khiến hắn hoài nghi.

“Ta tòng quân là có mục đích.” Hòa Yến nói.

Tiêu Giác nhìn nàng, nhướng mày hỏi: “Mục đích gì?”

“Đương nhiên là kiến công lập nghiệp, thăng quan phát tài, trở thành thiếu niên đắc chí giống như Phong Vân tướng quân vậy. Sau đó về quê xây nhà cưới vợ, ta sẽ cưới một tiểu thư hiền lương xinh đẹp nhất, sinh ra hài tử đáng yêu nhất, con cháu đầy nhà, thịnh vượng vinh quang, ngày tháng sẽ tốt biết bao.” Hòa Yến vừa nói vừa lộ ra biểu tình khao khát.

Vừa dứt lời, ánh mắt của Tiêu Giác càng thêm lạnh lẽo, lạnh giọng trách mắng: “Thô tục!”

Hòa Yến vui vẻ trong lòng, nàng cố ý buộc danh hào Phong Vân tướng quân cùng với nguyện vọng của nam tử bình thường trong thiên hạ với nhau, cố ý ghê tởm hắn, người có nội tâm cao ngạo như Tiêu Giác, nhất định sẽ cảm thấy mình bị nhục nhã.

“Có gì không đúng chứ?” Vẻ mặt Hòa Yến nghiêm túc, “Đi tòng quân chính là vì như thể, để làm đại trượng phu hạnh phúc nhất.”

Dường như không nghe nổi cuồng ngôn lãng ngữ của nàng nữa, Tiêu Giác liếc nhìn nàng một cái rồi phất tay áo bỏ đi, dáng vẻ không muốn nhiều lời với nàng.

Hòa Yến ở đằng sau nói với theo: “Này, vị huynh đài, phiền huynh đưa quần áo ở sau tảng đá đó qua đây giúp ta, sẵn tay đó mà, giúp đỡ tí nha!”

Tiêu Giác tất nhiên sẽ không lấy quần áo cho nàng, Hòa Yến chờ hắn đi xa, đến khi hoàn toàn không còn nhìn thấy bóng dáng nữa, lúc này mới nhanh chóng rửa ráy rồi chạy đến sau tảng đá đằng kia thay quần áo.

Ánh trăng tròn vành vạnh, phảng phất như không nhìn thấy những chuyện vừa phát sinh, Hòa Yến ôm quần áo đi trở về, vừa đi vừa nghĩ đến cảnh tượng chạm mặt Tiêu Giác lúc nãy.

Thời gian đã muộn thế này Tiêu Giác hẳn là cũng không phải tới để làm gì, chắc là tùy ý ra ngoài đi dạo một lát, dù sao đêm nay cũng đẹp như vậy.

Nói ra thì Hòa Yến đã rất nhiều năm không gặp Tiêu Giác. Lần trước ở giáo trường, do sợ bị hắn phát hiện manh mối nên vội lo cúi đầu, không thấy rõ Tiêu Giác hiện giờ thế nào. Mới vừa rồi hiếm có dịp có thể nhìn rõ, hắn tựa hồ không có gì khác với trong trí nhớ, nhưng cũng tựa hồ có điểm bất đồng.

Nàng biết năm đó Tiêu Giác phong tư oai hùng, lệ sắc vô song, không ít cô nương chen lấn nhào tới chỉ vì một ánh mắt của hắn. Không ngờ người càng lớn lại càng anh tuấn, tên này không biết ăn cái gì mà hiện giờ nhìn lại phong tư chỉ hơn chứ không giảm. Nếu nói năm đó Tiêu Giác còn mang chút nét phong lưu phóng khoáng của thiếu niên thì nay chút phong lưu đó đã hoàn toàn biến mất, như mỹ ngọc đã được điêu khắc, như bảo kiếm trong hộp, ẩn ẩn quang mang rực rỡ.

Chỉ có tính tình, lạnh nhạt hơn trước rất nhiều.

Hòa Yến chậm rãi bước đi.

Năm đó sau khi nàng cãi nhau một trận với người Hòa gia thì liền lén trốn đi tòng quân, cũng không biết được sau đó ở Hiền Xương Quán đã xảy ra chuyện gì, khi nàng đi Tiêu Giác vẫn là tiểu thiếu gia của Tiêu gia, hết thảy vẫn như thường. Chờ sau khi nàng nhập ngũ, qua mấy năm sau, từ trong những cuộc đàm luận của người chung quanh biết được tình trạng của nhị công tử Tiêu gia.

Phụ thân của Tiêu Giác, Tiêu Trọng Võ, là dũng tướng của Đại Ngụy, am hiểu nhất là lấy ít thắng nhiều, như là một khối thép vững chắc bảo vệ Ngụy quốc, thế nhưng khi tấn công Nam Man, trong trận Minh Thủy lại trúng phải mai phục của quân địch, chết trong tay thủ lĩnh của đối phương. Sau khi Tiêu tướng quân tử trận, Tiêu Giác tiếp nhận binh mã, tiếp tục dẫn binh tấn công Nam Man.

Năm Hòa Yến tòng quân là mười lăm tuổi, lúc Tiêu Giác dẫn quân chỉ lớn hơn nàng một tuổi. Nàng không biết cụ thể đã xảy ra việc gì, nhưng nàng biết rằng, năm ấy, một thiếu niên mười sáu tuổi tiếp nhận binh mã trong tay phụ thân là một chuyện không hề dễ dàng. Chưa nói tới hoàng thất như thế nào, đối thủ của Tiêu gia tuyệt đối sẽ không bỏ ra cơ hội bỏ đá xuống giếng.

Nếu Tiêu Giác bại, toàn bộ Tiêu gia cũng sẽ theo đó mà sụp đổ, Tiêu gia là thế gia võ tướng, chỉ bằng một chức quan văn Phụng Nghị đại phu của Tiêu đại công tử thì chắc chắn không thể nào chống đỡ nổi.

May thay trời cao chiếu cố, Tiêu Giác không chỉ thắng trận mà còn thắng được xinh đẹp, đánh cho Nam Man hoa rơi nước chảy, mang theo đầu của tướng lãnh quân địch trở về kinh thành. Danh xưng “Thiết niên sát tướng, ngọc diện Đô đốc” cũng được xưng tụng từ đó.

Chiến tranh là biện pháp mài giữa tâm tính của một người nhanh nhất, đối mặt với sinh tử, tất cả các góc cạnh, mũi nhọn đều phải thu lại. Có lẽ trước đó trên người Tiêu Giác có vẻ anh dũng khinh cuồng của con cháu huân quý kinh thành, nhưng hắn của hiện tại, đã hoàn toàn không thấy được những điều ấy.

Một Tiêu Giác xuất sắc hơn, lãnh đạm hơn, sâu không lường được, khó mà đối phó.

Hòa Yến đi tới trước cửa phòng, trong phòng mọi người đang ngủ say sưa, không ai phát hiện ra nàng. Nàng để quần áo dơ dưới chân giường sau đó nhẹ nhàng bước lên nằm xuống, nhắm mắt lại, trong lòng tĩnh lặng.

Cũng may, mấy năm nay không chỉ có một mình Tiêu Giác trưởng thành, mà nàng, cũng giống như hắn.

Cũng không kém quá nhiều.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »