Cẩm Nguyệt Như Ca

Lượt đọc: 96299 | 19 Đánh giá: 9,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »
Chương 20
không gặp

❊ ❊ ❊

Hòa Vân Sinh đứng chắn trước Hòa Yến, ánh mắt sắc lạnh nhìn Phạm Thành. Phạm Thành có chút kinh ngạc.

Hắn biết mối quan hệ giữa Hòa Yến và Hòa Vân Sinh từ trước tới nay không tốt. Từ khi quen biết Hòa Yến, hắn gần như chưa bao giờ thấy nàng và Hòa Vân Sinh đi chung, và nếu có, thì cũng chỉ là cảnh cãi vã. Nhưng giờ đây, Hòa Vân Sinh lại đứng chắn trước nàng, vẻ mặt đầy sự che chở. Chuyện gì đã xảy ra mà hắn không biết sao?

Hắn liếc nhìn Hòa Yến, thấy nàng nhìn mình bằng đôi mắt trong trẻo, bình tĩnh, không còn chút tình ý nào. Dường như nàng đã hoàn toàn thoát khỏi cảm giác yêu mến dành cho hắn.

Phạm Thành tiến thêm một bước, lo lắng hỏi: “Ta nghe nói mấy ngày trước nàng bị bệnh nặng. Bây giờ sức khỏe nàng đã khá hơn chưa? Hay là ta sai người mang chút đồ bổ đến cho nàng? Nàng thích gì? Ta thấy nàng có vẻ gầy đi, ta thật sự không yên tâm.”

Phạm Thành mặt mũi dễ nhìn, ăn nói lại tỏ vẻ ân cần, nếu Hòa đại cô nương thật sự ở đây, có lẽ nàng đã động lòng rồi. Nhưng trước khi Hòa Yến kịp trả lời, Hòa Vân Sinh đã nhanh chóng chen vào, lo lắng nàng sẽ bị ảnh hưởng bởi vài lời ngon ngọt của Phạm Thành.

“Đừng nghe hắn ba hoa! Tỷ quên rồi sao? Ai là người khiến tỷ bệnh nặng như vậy? Tỷ còn nhớ lúc đứng trước cửa Phạm gia, họ đã nói gì không? Tên này là kẻ lừa đảo!”

Hòa Yến đã nghe qua câu chuyện này từ Hòa Vân Sinh. Hòa đại cô nương từng đến Phạm gia khi biết Phạm Thành sắp lấy vợ, nhưng lại bị hạ nhân đuổi đi, không gặp được hắn. Điều đó khiến nàng thất vọng tột độ và sinh bệnh nặng.

Phạm Thành nghe vậy, trong lòng thầm hận Hòa Vân Sinh nhiều chuyện, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng tỏ vẻ chân thành hơn: “A Hòa, hôn nhân của ta là do cha mẹ định, ta không có quyền lựa chọn. Nhưng nàng biết rõ tâm ý của ta hơn ai hết. Đừng để người ngoài làm nàng lung lay.”

“Ngươi gọi ai là người ngoài?” Hòa Vân Sinh tức giận, “Ta là đệ đệ ruột của tỷ ấy! Còn ngươi thì có quan hệ gì với tỷ ấy? Đừng hòng lợi dụng nữa!”

Hòa Yến vỗ vai Hòa Vân Sinh, ra hiệu cậu bình tĩnh lại. Nàng quay sang Phạm Thành, hành lễ rồi nói: “Cảm tạ Phạm công tử đã quan tâm, sức khỏe của dân nữ đã ổn định. Trước đây chỉ là chút cảm phong hàn, xá đệ còn nhỏ, nói năng bừa bãi, mong công tử bỏ qua.”

Phạm Thành không ngờ nàng lại nói như vậy, ngây người không đáp lại được.

“Mọi chuyện trước kia đã qua. Hiện giờ công tử đã có gia đình, dân nữ cũng không nên qua lại quá gần với công tử, tránh khiến phu nhân của công tử phiền lòng. Sau này cầu nối cầu, đường qua đường, không cần gặp lại nữa.”

Hòa Yến cảm thấy những lời mình nói đã đủ khéo léo, giữ thể diện cho Phạm Thành mà vẫn dứt khoát. Nhìn sang Hòa Vân Sinh, cậu nhóc có vẻ rấthi lòng, mặt mày rạng rỡ như một chú gà trống thắng trận.

Phạm Thành chăm chú quan sát Hòa Yến.

Hắn nhớ lại lần đầu gặp nàng là do tình cờ, khi nàng bị trẹo chân trong một lần đạp thanh, hắn thương hương tiếc ngọc nên thuê kiệu đưa nàng về. Hòa Yến tuy xinh đẹp, nhưng không đến mức tuyệt sắc, và hắn đã gặp không ít người đẹp hơn nàng. Dù vậy, nàng đã bị mê hoặc bởi gia thế của hắn, mong muốn một cuộc sống giàu sang. Phạm Thành nghĩ, nếu nạp nàng làm thiếp cũng không tệ.

Nhưng Hòa Yến lại tham vọng, muốn vị trí chính thê, điều này là không thể. Hắn làm sao có thể cưới nữ nhi của một gia đình giáo úy giữ cổng thành? Khi nàng biết hắn sắp kết hôn, Hòa Yến đã đến Phạm phủ gây náo loạn. Phạm Thành liền sai hạ nhân đuổi nàng đi, sau đó nàng bệnh nặng vì quá thất vọng.

Giờ đây, khi cuộc sống hôn nhân với thê tử đanh đá trở nên gò bó, Phạm Thành nhớ đến sự mềm mỏng của Hòa Yến. Và hôm nay, hắn không ngờ lại gặp nàng ở đây.

Nhưng có gì đó khác lạ ở nàng. Ánh mắt nàng không còn vẻ mê mẩn như trước, thay vào đó là sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Dung mạo vẫn như xưa, nhưng dường như nàng trở nên cứng cỏi hơn, toát lên một vẻ anh khí khiến nàng càng thêm hấp dẫn. Nụ cười lễ phép của nàng cũng có sức hút kỳ lạ, khiến hắn không thể rời mắt.

Giống như nàng đã trở thành một người khác.

“Nàng quả nhiên vẫn còn giận ta.” Phạm Thành thở dài.

Hắn tin rằng Hòa Yến vẫn còn tình cảm với hắn. Một người từng yêu hắn như vậy, làm sao có thể dễ dàng buông bỏ? Chỉ cần vài lời ngon ngọt, thêm chút lễ vật, nàng chắc chắn sẽ quay lại với hắn.

Hòa Yến không biết Phạm Thành đang nghĩ gì, nàng đã nói rất rõ ràng. Nhưng hắn vẫn như không hiểu. Nàng quay đầu hỏi ông lão thợ may: “Đã đo xong chưa?”

Ông lão gật đầu: “Đã xong rồi.”

“Đây là tiền đặt cọc,” Hòa Yến đặt bạc lên bàn, “Khi nào có thể lấy đồ?”

“Hai mươi ngày sau có thể lấy quần áo mùa xuân hè, còn đồ mùa đông thì cần hơn một tháng.”

“Được,” nàng cười đáp, “Hai mươi ngày sau chúng ta đến lấy, nhớ làm thật đẹp cho đệ ấy nhé. Đệ ấy thích đẹp.”

Hòa Vân Sinh đỏ mặt, tức giận phản bác: “Ai thích đẹp chứ!”

Ông lão thợ may cười cười, gật đầu.

Khi rời khỏi tiệm may, Hòa Yến chỉ gật đầu chào Phạm Thành mà không nói thêm lời nào. Phạm Thành muốn nói gì đó, nhưng thiếu nữ đã dứt khoát bước đi. Hòa Vân Sinh còn quay đầu lại huơ nắm đấm về phía hắn, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.

“Hừ.” Phạm Thành cười lạnh.

Gã sai vặt đứng bên tức giận nói: “Công tử, Hòa đại tiểu thư đối xử với ngài như vậy…”

“Không sao.” Phạm Thành vung tay: “Nữ nhân ấy mà, bày chút tính tình thôi.”

Hòa Yến hôm nay thật khác lạ, sự xa cách này lại càng khiến hắn muốn chinh phục nàng hơn. Phạm Thành chợt nhớ ra, hắn chưa từng đạt được thứ gì từ nàng. Vịt đã đến miệng, làm sao có thể để bay mất?

Phạm Thành nhếch môi cười, nụ cười đầy tính toán.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »