Cái Miệng Của Ảnh Hậu Được Khai Quang

Lượt đọc: 3448 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 265
Kết nghĩa kim lan (Chương tặng thêm cho hộ pháp Kỷ Mặc Tuyết)

❊ ❊ ❊

"Không đâu." Giọng Lục Bảo Bối mang theo vẻ giễu cợt, "Anh ta đã nhắm vào tôi từ hai tháng trước rồi. Khi đó anh ta còn chưa phải là nhà đầu tư, việc anh ta đổ tiền vào bộ phim này chính là để uy hiếp tôi."

Hai tháng trước, Lục Bảo Bối gặp Hồng Trinh lần đầu tiên khi đang thử vai Vân Bảo. Ngay tối hôm đó, cậu nhận được điện thoại từ trợ lý của gã.

Lời lẽ của gã trợ lý rất trực diện: "Hồng tổng rất thưởng thức cậu, nếu cậu chịu theo anh ấy, sau này vai diễn muốn chọn thế nào cũng được. Cậu cứ suy nghĩ đi, nghĩ kỹ rồi gọi lại cho tôi."

Lục Bảo Bối đã ngẩn người hồi lâu mới hiểu ra "theo anh ấy" nghĩa là gì.

Lúc đó cậu chấn động đến mức hoài nghi liệu mình có nghe nhầm hay không.

Hồng tổng kia rõ ràng là đàn ông mà!

Mãi cho đến khi cậu đặc biệt nhờ người đại diện đi dò hỏi, mới mơ hồ xác nhận được suy đoán này.

Cuộc gọi đó tất nhiên cậu không trả lời. Đối phương đợi cậu một tuần rồi mới gọi lại lần thứ hai.

"Xin lỗi, tôi thích con gái."

Lục Bảo Bối đã trả lời như vậy.

Thế nhưng câu đáp lại của gã trợ lý khiến cậu ngơ ngác mất một lúc lâu:

"Không sao, Hồng tổng thích con trai."

Lục Bảo Bối lúc đó đầy rẫy dấu chấm hỏi, cảm thấy cuộc hội thoại của hai người hoàn toàn không cùng một tần số.

Sau đó cậu vẫn từ chối, đối phương không nói gì thêm rồi cúp máy.

Tiếp theo, Lục Bảo Bối nhận được kết quả thử vai, xác nhận cậu sẽ đóng vai Vân Bảo.

Từ lúc nhận thông báo cho đến khi vào đoàn phim, Lục Bảo Bối không hề nghe thấy bất cứ tin tức nào về Hồng Trinh. Cậu cứ ngỡ đối phương đã bỏ cuộc, cho đến buổi tiệc tối qua, gã xuất hiện và dán chặt ánh mắt lên người cậu, nóng rực như ngọn lửa.

Hôm qua khi ở trên tiệc, toàn thân cậu cứng đờ, căn bản không dám nhìn thẳng vào gã.

Sau khi Hồng Trinh rời tiệc sớm, gã đã gửi cho cậu một tin nhắn với nội dung:

"Nếu cậu không muốn cả đoàn phim biết tâm tư của tôi dành cho cậu, thì ngoan ngoãn ra ngoài gặp tôi."

Lục Bảo Bối nhận được tin nhắn thì do dự rất lâu, cậu nghĩ chuyện này cần phải nói rõ mặt đối mặt để tránh bị đối phương đeo bám. Suy đi tính lại, cậu vẫn quyết định bước ra ngoài.

Lục Bảo Bối vốn tưởng rằng chỉ cần mình từ chối, những nhân vật lớn này sẽ không thèm dùng thủ đoạn cứng rắn, dù sao Hồng tổng này cũng là người có địa vị.

Ai ngờ cậu đã lầm. Hai bên nói chuyện không thành, Hồng Trinh dần trở nên cáu kỉnh rồi lại muốn động tay động chân với cậu!

Lục Bảo Bối hoảng sợ, trong lúc vội vàng đã cầm cái gạt tàn đập vào đầu gã. Sau đó cậu hốt hoảng định chạy trốn nhưng lại bị tay chân của gã chặn lại.

Hồng Trinh bị đánh, đầu tuy không chảy máu nhưng cũng choáng váng mất một lúc.

"Cậu được lắm." Gã giận quá hóa cười, "Cậu có biết hậu quả của việc này là gì không?"

"Dù hậu quả là gì tôi cũng chịu, còn chuyện anh nghĩ... anh nằm mơ đi!"

Lục Bảo Bối lúc đó siết chặt tay thành nắm đấm, vừa tức vừa giận, mặt đỏ bừng vì lo lắng: "Tôi chết cũng không bao giờ đồng ý!"

Hồng Trinh nhìn cậu hồi lâu, ánh mắt âm trầm khó đoán, không nhìn ra cảm xúc gì. Nhưng một lúc sau, gã nói với đám tay chân: "Buông nó ra, để nó đi."

Rồi gã cười với Lục Bảo Bối: "Vậy thì cứ chờ xem, xem tôi sẽ làm gì."

Dù là cười nhưng nụ cười không hề có chút độ ấm nào, ngược lại còn mang theo vẻ trêu đùa như mèo vờn chuột.

Lục Bảo Bối lúc đó chẳng màng đến thứ gì khác, thấy đám người kia tránh ra liền cắm đầu chạy thẳng, ngay cả chiếc điện thoại bị gã giữ lại cũng không kịp lấy.

Về đến phòng trong vài tiếng đồng hồ qua, Lục Bảo Bối từ kích động đến bình tĩnh, rồi đến tuyệt vọng. Cậu đã nghĩ đến tất cả các hậu quả, càng nghĩ càng thấy chán nản và đau lòng.

"...Đừng nghĩ nữa, dù kết quả thế nào thì nghĩ nhiều cũng vô ích."

Giang Tiểu Bạch vỗ vỗ lưng cậu: "Hôm qua sợ hãi lâu lắm rồi phải không? Bây giờ ngủ một chút đi."

"...Không dám ngủ."

Cậu buồn bã nói, mang theo chút sợ hãi.

Cậu mới mười bảy tuổi, vừa đi học vừa đóng phim, là do vô tình được thợ săn ảnh phát hiện mới bước chân vào giới. Bộ phim đầu tiên đóng năm ngoái đã giúp cậu có chút danh tiếng, bộ phim này là tác phẩm thứ hai của cậu.

Lý do lớn nhất khiến cậu vào nghề là để kiếm tiền, muốn cha mình sống bớt vất vả hơn.

Việc từ chối Hồng Trinh, thậm chí cầm gạt tàn đập gã đều là phản ứng bộc phát trong lúc nhất thời. Cậu hoàn toàn không nghĩ đến hậu quả, nhưng giờ mọi chuyện đã rồi, một mình bình tâm lại mới thấy sợ.

"Chị ở lại với em, đợi em ngủ rồi chị mới đi."

Giang Tiểu Bạch an ủi.

Lục Bảo Bối đồng ý. Giang Tiểu Bạch cũng không bật đèn, nhìn cậu mò mẫm leo lên giường, rồi cô ngồi trên thảm nắm lấy tay cậu. Khoảng nửa tiếng sau, cô mới cảm nhận được nhịp thở của cậu dần ổn định và kéo dài.

Giang Tiểu Bạch đợi thêm mười phút nữa mới từ từ buông tay cậu ra. Nghĩ ngợi một chút, cô tháo chiếc vòng tay phù chú trên cổ tay mình xuống, đeo vào cho cậu rồi mới rời khỏi phòng.

Sáng hôm sau, Giang Tiểu Bạch vừa thức dậy, đóng cửa phòng chuẩn bị đến phim trường thì thấy cửa phòng Lục Bảo Bối mở ngay lập tức, một cái đầu nhỏ ló ra.

"Chị!"

"Tỉnh rồi à? Đi đến đoàn phim thôi." Giang Tiểu Bạch mỉm cười, vẫy vẫy tay với cậu.

Lục Bảo Bối đã tỉnh từ sớm, chỉ chờ động tĩnh bên phía Giang Tiểu Bạch, mỗi khi nghe thấy tiếng cửa là lại ló đầu ra xem.

"Vâng."

Nghe đến hai chữ "đoàn phim", chân mày cậu thoáng hiện vẻ lo âu, Lục Bảo Bối gật đầu đồng ý: "Đúng rồi chị, cái này là chị tặng em à?"

Cậu giơ tay trái lên, lắc lắc chiếc vòng phù chú trên cổ tay.

Cậu có làn da trắng trẻo, cổ tay thanh mảnh, đeo lên trông rất tinh tế và đẹp mắt.

"Phải đó, là chiếc chị vẫn thường đeo, coi như quà tặng em vì chúng ta kết nghĩa kim lan."

Kết nghĩa kim lan...

Lục Bảo Bối nghe vậy không nhịn được cười: "Cảm ơn chị, em rất thích món quà này."

Hai người cùng đến đoàn phim. Khi nhìn thấy Lục Bảo Bối, đạo diễn Trương rất ngạc nhiên, lộ vẻ vui mừng: "Bảo Bối, em không sao chứ? Đến từ lúc nào vậy? Sáng nay tôi còn gọi điện cho em nhưng không gọi được."

"Điện thoại em bị mất, hai hôm nay sẽ đi mua lại." Lục Bảo Bối đầy vẻ áy náy, "Xin lỗi đạo diễn Trương, hôm qua em có việc nên không thể đến đoàn..."

"Không sao không sao, tôi hiểu mà..."

Đạo diễn Trương vừa nói vừa quan sát cậu từ đầu đến chân, dường như muốn nhìn ra chút gì đó khác biệt.

Khóe miệng Lục Bảo Bối giật giật, trán đầy vạch đen.

"Đến rồi à? Tốt quá, vừa hay quay nốt những phần cảnh hôm qua chưa quay." Hạ Mộc lúc này đi tới, nhìn thấy Lục Bảo Bối liền mỉm cười với cậu.

Lục Bảo Bối thở phào nhẹ nhõm, đang định lên tiếng thì nghe thấy điện thoại đạo diễn Trương reo lên.

Đạo diễn Trương lấy điện thoại ra, nhìn vào màn hình hiển thị rồi nhíu mày.

"A, Viên tổng, có chuyện gì ông cứ nói... Cái gì? Nhưng phần cảnh của cậu ấy đã gần quay xong, sắp đóng máy rồi, lúc này mà đổi vai..."

Đạo diễn Trương lúc đầu vừa nghe máy còn mang vẻ mặt tươi cười, nhưng nói được vài câu thì âm lượng cao lên, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:168
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dạ Cửu Bạch