Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 1

Lượt đọc: 1305 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2

Trong hội trường nhà ăn, câu chuyện xoay quanh phương thức mai táng vẫn đang tiếp tục. Bà Monica, dưới sự mời mọc của John, bắt đầu nói chuyện bằng điệu bộ nghiêm túc như đang đứng trên bục diễn thuyết: “...Đúng thế. Có thể nói, hỏa táng là phương thức mai táng bị nguyền rủa đáng ghê tởm. Những ví dụ trong Kinh Thánh cho thấy toàn bộ đều là địa táng, và hỏa táng chỉ dành cho những kẻ bị nguyền rủa. Trong Lê-vi Ký [3] có viết: ‘Nếu một người lấy cô gái cùng với mẹ của cô về làm vợ, đó chính là nỗi ô nhục. Anh ta và cả những người phụ nữ đó sẽ cùng bị thiêu bằng lửa.’ Hơn nữa, vì dâng lửa lạ trái với ý chỉ của Aaron [4] , hai con trai của Ngài là Nadab và Abihu đã bị thiêu rụi...”

Hướng đi của câu chuyện đột nhiên thay đổi từ dục vọng hiện hữu sang thế giới tín ngưỡng cổ xưa khiến mọi người bối rối. Nhưng John vẫn kiên trì trong tư thế sẵn sàng đáp trả từ chính diện: “Hừ, trước giờ có thể nói tôi là người vô thần nhưng vẫn có nghiên cứu về tập tính kinh doanh và tôn giáo. Cho nên Monica, những ví dụ dì nói chẳng phải đều là về hỏa hình chứ không phải hỏa táng sao? Tiện đây, nhớ lại trong Kinh Thánh, Lê-vi Ký cũng nói ‘Có thân thể bị ô uế bởi tà dâm, con gái của thầy tế phải bị lửa thiêu’ đó thôi.

Rõ ràng, John nhân tiện chọc ngoáy về mối quan hệ ngoại tình với Smiley trong quá khứ của Monica. Grin nhớ lại chuyện mẹ đẻ của John, Laura, đã khổ sở tự sát vì điều đó. Có lẽ trong tâm khảm của John vẫn còn luẩn quẩn về chuyện quá khứ. Monica có phần dao động trước sự công kích mãnh liệt của John, cuối cùng, bà lên tiếng: “Thì... Chuyện về Vua Saul, người bị chặt đầu và trói lên cột ở tường thành Beth-shan, đã bị hỏa táng để nhục mạ...”

“Trong Book of Samuel [5] (Sách Samuel) đúng không? Dân làng ở Jabesh-Gilead thực hiện hỏa táng vào thời điểm đó không phải muốn thiêu cháy để nhục mạ Vua Saul. Trái lại, hành động đó đã tránh được việc người Philistines đào tung mộ của nhà vua... Phải thế không nhỉ, Cha Mariano?”

Grin nghĩ ông bác John đang mô phỏng ở đây cuộc tranh luận tôn giáo chắc chắn có khả năng xảy ra khi ông đưa hạng mục kinh doanh của mình vào thực hiện. Vì thế, ông đã coi người mẹ kế tội nghiệp và ngài linh mục Công giáo thành đối thủ giả tưởng. Cha Mariano giật mình khi đột nhiên bị điểm danh. Ông so sánh gương mặt của Monica và John rồi quyết định hỗ trợ Monica một tay: “Nếu quá để ý vào những diễn giải vụn vặt tầm phào của Kinh Thánh thì chắc hẳn sẽ đưa đến nhiều giả thuyết khác nhau. Tôi muốn suy xét về căn nguyên hơn là những diễn giải đó. Nói gì đi chăng nữa, thân thể con người là tạo vật linh thiêng do Chúa sáng tạo. Việc thiêu rụi nó chính là chống lại tình cảm của tín đồ. Ngay cả tội lỗi cũng không thể làm vấy bẩn thân thể được Chúa tạo dựng. Thân xác cũng là thứ được cứu chuộc như linh hồn, và nó sẽ được hiến dâng như Đền Thờ của Chúa Thánh Thần.”

Những lời nói của vị cha cố đã khích lệ Monica, khiến bà lấy lại tinh thần: “Đúng vậy. Vào thời điểm phán xét cuối cùng, thân xác sẽ được phục sinh trong vinh quang. Trong Book of Daniel [6] (Sách Daniel) có ghi: ‘Trong số những người đang ngủ trong bụi đất, nhiều người sẽ thức dậy. Một số người trong đó sẽ có cuộc sống vĩnh cửu; ngược lại, một số người sẽ phải chịu đựng nỗi xấu hổ và sỉ nhục vô hạn.‘ Nếu không còn thân thể, phải làm thế nào để phục sinh? Ngay cả Chúa Jesus, khi những người phụ nữ tới dâng hương và viếng mộ Ngài ba ngày sau cuộc hành hình, nơi đó đã trống rỗng vì Chúa Jesus đã phục sinh cùng với thân xác của Ngài.”

“Chứng minh không ở hiện trường của Chúa Jesus để phục sinh thân thể à...”

Tiến sĩ Hearst khơi lại vấn đề như một đứa trẻ thích nghịch ngợm. Monica chẳng quan tâm đến những người khác đang ngồi trong phòng, đôi mắt bà như thể ám ảnh, chỉ tập trung vào đối thoại với John: “Anh thật tội nghiệp, John. Một kẻ tôn thờ chủ nghĩa hỏa táng ngoại giáo. Chắc anh cũng giống sứ đồ Thomas, người sẽ nói nếu không tự mình chạm tay vào vết thương do hình phạt đóng đinh trên thân thể Chúa Jesus đã phục sinh thì nhất định sẽ không chịu tin, nhỉ?!”

John có phần ngán ngẩm thái độ công kích của Monica, ông quyết định chuyển chiến thuật theo hướng tránh tranh luận trực diện về tôn giáo: “Hừ, phục sinh nhờ phán xét sao? Việc phục sinh không phải là vấn đề có thể được chứng minh dưới góc nhìn khoa học. Lời chứng về sự phục sinh không phải chứng minh sự thật lịch sử của phục sinh, rốt cuộc, nó chỉ là việc tin vào chân lý của phục sinh, đúng chứ? ‘Phúc cho ai không thấy mà tin’ à? Tốt thôi. Hãy tin nhiều vào. Nhưng tôi sẽ dùng cách của mình để khiến mọi người làm theo điều tôi tin tưởng. Tôi không phải kẻ ngoại giáo, cũng không phải là kẻ theo chủ nghĩa hỏa táng. Tôi chỉ muốn trở thành một người kinh doanh cơ trí, tin tưởng vào khoa học và kinh tế. Nói lại lần nữa, việc bổ sung hình thức hỏa táng là để hướng tới sự phát triển thịnh vượng của nghĩa trang. Về sau, việc khai thác đất đai quanh đây sẽ không thể thực hiện như bây giờ nữa. Phương thức hỏa táng cũng phù hợp để tiết kiệm đất đai. Nhìn từ vấn đề vệ sinh, việc thiêu rụi thi thể chẳng phải làm lợi cho xã hội sao?”

Monica tiếp tục lắc đầu, Norman bên cạnh bí mật quan sát sắc mặt của bà với vẻ lo lắng. Nanga đang dùng nĩa chọc để xác định độ chín của thịt bê bằng vẻ mặt đầy mãn nguyện.

Được đà lấn tới, lúc này, John thả ra câu nói gây sóng gió nhất trong bữa tiệc tối ngày hôm nay: “Vì thế, tôi định sẽ hỏa táng bố khi bố qua đời.”

Mọi người xôn xao, còn Monica cự tuyệt dữ dội: “Anh nói gì vậy, John? Tôi sẽ không tha thứ cho chuyện này. Đây là sự nhục mạ khủng khiếp với một tín đồ Công giáo...”

“Không không, bố vốn là người theo thuyết vô thần. Vào lúc cuối đời, trông ông có vẻ sùng tín hơn chút, nhưng cuối cùng, đó cũng chỉ là diễn kịch, là màn biểu diễn theo cách riêng của bố thôi. Hơn nữa, ngay sau khi ngã bệnh, bố đã nói những điều như bản thân có bị hỏa táng cũng không sao. Bố cũng lo lắng cho tương lai của nghĩa trang. Nếu người đứng đầu Nghĩa trang Smiley chọn dùng hình thức hỏa táng, chắc hẳn Hiệp hội Dịch vụ Tang lễ của bang cũng sẽ tán thành. Không có cách tuyên truyền nào hiệu quả hơn cách này. Nghĩa trang Smiley luôn cho thấy tinh thần dám nghĩ dám làm. Tiến sĩ Hearst, ngài biết rất rõ lịch sử tang lễ. Xin hãy nói cho mọi người biết ông cố của tôi đã có tư tưởng tiến bộ đến nhường nào.”

Tiến sĩ Hearst bối rối trả lời: “Ừm, xác thực ngài Thomas Barleycorn chính là người đã thúc đẩy thành lập Hiệp hội Hỏa táng Vương quốc Anh.”

“Vậy đấy. Vốn dĩ gia tộc Barleycorn đã có vai trò thúc đẩy phổ cập hỏa táng ở Anh. Nên bây giờ đến lượt tôi sẽ tiên phong trong việc cải cách phương thức mai táng ở Mỹ.”

“Tôi sẽ không cho phép hỏa táng Smiley.” Monica vẫn ngoan cố nói.

John nhún vai vẻ phô trương và thở dài: “Đến cùng, dì vẫn câu nệ chuyện tín ngưỡng vậy à? Thế xin hỏi, gần 95% người dân Mỹ, bao gồm những người không phải tín đồ Công giáo, đang chọn phương thức tẩm liệm và trưng bày di hài là chuyện gì vậy? Trong Kinh Thánh có viết ‘Người chết cần thực hiện việc trang điểm và phơi bày di hài trước người sống’ không? Ở một đất nước tập trung nhiều chủng tộc với các tôn giáo khác nhau này, việc có thể tiến hành nghi thức tang lễ một cách trật tự và thống nhất mà không hỗn loạn chẳng phải nhờ sự định hướng tốt của các công ty dịch vụ tang lễ à? Đất nước này không thể không có kẻ mạnh dẫn dắt lôi kéo được. Quản lý và giám sát nghi lễ đám tang của người Mỹ chẳng phải là tổng thống hay giáo hội, mà chính các công ty dịch vụ tang lễ cần trở thành người tiên phong.”

John dường như tiến đến mục tiêu này với quyết tâm không thể lay chuyển. Monica nghiến răng nôn nóng vì không thể phản bác, bà nhìn về phía Cha cố Mariano cầu cứu nhưng lần này, không có bất cứ lời trợ giúp nào được đưa ra. Trước lời biện hộ đầy nhiệt huyết của John, người có vẻ đã dự kiến hết mọi vấn đề phản biện, hai tín đồ Công giáo vốn dĩ không có sức chiến đấu dường như đã bại trận. Không nhận thấy trận chiến tranh luận đã ngã ngũ, John thậm chí tiếp tục dồn ép một cách dư thừa: “Đúng rồi, câu chuyện phục sinh làm tôi nhớ ra mình đã quên một ưu điểm nữa của việc hỏa táng. Nghe này, gần đây chẳng phải xảy ra sự kiện khó tin về các xác chết đang hồi sinh sao? Nếu đó là thật, việc áp dụng hỏa táng ở Nghĩa trang Smiley là cực kỳ kịp thời...”

John hít một hơi và nói tiếp: “... Dù gì, đối tượng gặp phiền phức nhiều nhất trong vấn đề người chết sống lại chính là người sống, tức là bản thân tang quyến và công ty dịch vụ tang lễ. Bây giờ chính là cơ hội. Tôi dự định sẽ giam mình trong văn phòng suốt đêm và lập ra một bản kế hoạch cải cách nghĩa trang tuyệt vời...”

Đúng lúc này, một tiếng thét khủng khiếp vang lên sau lưng John.

Tap 2 Võ Phương Ngân (dịch)
Tap 1 Trịnh Thanh Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi