Cheshire trượt dọc theo hành lang của nhà tang lễ trên chiếc giày patin. Tâm trạng cô đã hoàn toàn phấn chấn trở lại.
Việc trượt patin trong nhà tang lễ thật sảng khoái biết mấy. Với Cheshire, đó là một khám phá nho nhỏ. Từ trước đến giờ, vì trượt patin trong vườn, trong nghĩa địa của nghĩa trang nên cô bị John la mắng thậm tệ, nhưng thử nghiệm trượt trong nhà tang lễ là lần đầu tiên. Chắc do ở đây có nhiều mặt sàn lát đá cẩm thạch nên cảm giác bánh xe trượt trên đó cũng rất đặc biệt, khiến tâm trạng thật thoải mái. Hơn nữa, cũng rất thú vị khi lướt qua những cây cột được vặn xoắn kỳ lạ dựng đầy trong sảnh, hay khi chạy xuyên một mạch qua gian giữa dài của nhà nguyện phi giáo phái trong nhà tang lễ khiến mục sư phải trợn trắng mắt. Cheshire nghĩ thật tốt khi mình trốn tham gia bữa tiệc tối rắc rối ấy. Nếu đói bụng, cô có thể nhờ Grin đến Marbletown và mua pizza cho mình.
Cheshire vừa huýt sáo lệch nhịp giai điệu bài hát Like a Prayer (tạm dịch: Như Một Tín Đồ) vừa suy nghĩ xem tiếp theo nên đi đâu. Cheshire đến Nghĩa trang Smiley khoảng hơn một tháng trước, nhưng trong thời gian này, cô lại đi Paris chơi nên có rất nhiều địa điểm trong nhà tang lễ cô chưa đặt chân đến. Thật đáng sợ nếu phải đối mặt với những thi thể khủng bố, nhưng dù vậy, những cánh cửa đóng kín thần bí xuất hiện khắp nơi trên hành lang của nhà tang lễ dường như là lối vào đầy mê hoặc dụ dỗ Cheshire tiến đến vương quốc diệu kỳ.
Sau khi để lại vết trượt bánh xe như tuyến đường sắt xuyên lục địa trên thảm sàn màu gạch cao cấp ở hành lang phía Tây của nhà tang lễ, bằng một động tác chuyển dời trọng lượng cơ thể đầy hoa lệ, Cheshire lao về hành lang phía Đông. Vẫn còn nhiều khu vực chưa được khám phá ở đây. Sau khi trượt một lúc, Cheshire nhìn thấy tấm biển “Phòng trưng bày quan tài”. Bị gợi lên hứng thú, Cheshire cong chân phanh gấp, sau đó quyết định vào trong xem thử.
Đó là một căn phòng trưng bày những quan tài với hình dạng và màu sắc khác nhau để các tang gia có thể lựa chọn. Cheshire rụt rè tiến vào trung tâm căn phòng, bị choáng ngợp bởi sự phong phú của các chủng loại quan tài ở đây. Ở trung tâm căn phòng bài trí chiếc quan tài có nắp hai mảnh làm từ gỗ Mahogany được ưa chuộng, đặt trên giá để quan tài có gắn bánh xe; hay chiếc quan tài hình lục giác giá rẻ và bình dân hơn dù kiểu dáng hơi cũ. Trên tường bốn phía dựa đầy quan tài to nhỏ khác nhau đến nỗi khiến người ta liên tưởng tới bảo tàng Ai Cập cổ đại. Trên mặt tường ở góc trong cùng, chiếc quan tài cao cấp nhất đính đá quý được trưng bày trong tủ kính.
Cheshire tùy tiện gõ lên nắp của từng quan tài, thi thoảng còn mở ra xem. Thế nhưng khi lòng hiếu kỳ được thỏa mãn, lần này, trong đầu Cheshire bỗng nổi lên cảm xúc đặc biệt. Ngẫm lại, một mình bị bao quanh bởi nhiều quan tài như thế này cũng là lần đầu tiên kể từ khi cô sinh ra. Khi nhận ra điều này, Cheshire đột nhiên cảm thấy sợ hãi, cô rụt cổ nhìn xung quanh. Chiếc quan tài hình lục giác ở giữa phòng trông giống hệt chiếc quan tài trong bộ phim về quỷ hút máu mà cô từng xem ở chương trình phim truyện đêm khuya trên ti-vi trước đây.
Nếu mở nắp quan tài đó và bá tước Dracula với chiếc nanh vàng từ trong nhảy ra thì... Không, chỉ cần một con chuột bé xíu bò ra thôi là đủ để cô run lên vì sợ.
--- Không được rồi. Mình không thể ở lại đây thêm một phút nào nữa.
Cheshire đi về phía cánh cửa thông ra hành lang.
Khi vừa chạm tay tới nắm cửa, Cheshire nghe thấy giọng nói và tiếng bước chân của ai đó đang từ hành lang tiến lại đây. Cô lập tức nghĩ nếu bị bắt gặp ở nơi này sẽ tệ hại ra sao. Chắc hẳn nếu bị tóm được và thông báo với John, có lẽ cô sẽ bị tịch thu giày trượt patin như mọi lần. Cheshire vội vã ngồi thụp xuống giấu mình sau chiếc quan tài bằng đá cẩm thạch lộng lẫy đang đặt trên giá ở cạnh cửa.
“... Chuyện đó... chuyện đó... đột ngột như thế chắc quý khách vất vả lắm nhỉ?!”
Dõi ra bên ngoài từ phía sau quan tài, Cheshire nhìn thấy Poncia, nhân viên nam của nhà tang lễ cô từng thấy vài lần, đang dẫn theo một người đàn ông béo mập có vẻ là khách hàng bước vào phòng. Poncia chà xát hai tay trước ngực như một con ruồi và dùng giọng điệu nịnh bợ để thuyết minh về những chiếc quan tài: “Tôi thấy hay là trước hết, ngài cứ chọn quan tài rồi quyết định phòng để di hài sẽ hợp lý hơn. Đúng vậy, nghĩ đi nghĩ lại, đối với những người có địa vị xã hội cao như người bố đã mất của ngài đây, chắc hẳn một chiếc quan tài sang trọng sẽ phù hợp hơn?”
Poncia vừa mỉm cười khoe hàm răng trắng bóng vừa đi đến cửa sổ trưng bày ở tận cuối phòng, chỉ tay vào chiếc quan tài rực rỡ hoa lệ nhất: “Đây là chiếc ‘Giấc ngủ Hoàng gia’. Là sản phẩm cao cấp của nghĩa trang chúng tôi, bên ngoài nó được dát vàng, tay cầm đương nhiên cũng là vàng, phần nắp của quan tài được nạm ruby và ngọc lục bảo thật. Về mặt công năng, nó không chỉ có công dụng chống thấm, chống ẩm mà chất liệu bằng chì bên trong thậm chí còn có thể chặn phóng xạ...”
“Phóng xạ?” Tiếng người đàn ông béo mập.
“Đúng vậy. Gần đây có khá nhiều khách hàng lo lắng cả về vấn đề đó. Dù sao, chính sách của nghĩa trang chúng tôi là đặt sự yên nghỉ của người đã khuất lên hàng đầu. Về điểm này, lớp lót bên trong chiếc ‘Giấc ngủ Hoàng gia’ được làm từ tơ lụa nên bố ngài có thể bình yên an nghỉ...”
“Nó có giá bao nhiêu?”
“Vâng, giá ưu đãi là tầm hai vạn chín nghìn tám trăm đô-la Mỹ [1] ...”
“Hai vạn... Không cần. Đó không phải là sở thích của bố tôi.”
Bất chấp phản hồi phũ phàng của khách hàng, Poncia băng ngang qua phòng, dẫn người đàn ông tới lựa chọn tiếp theo. Họ mỗi lúc một tiến lại gần nơi Cheshire đang ẩn nấp.
“Nếu vậy, chiếc này thì sao ạ? Đây là ‘Đường đua Thiên đường’, được nhà thiết kế xe hơi nổi tiếng của Ý đặc biệt tạo ra. Hình dáng uyển chuyển. Thật thời thượng phải không ạ? Với ý tưởng thiết kế coi trọng không gian thoải mái, bên trong quan tài khá rộng rãi, chắc chắn cũng sẽ khiến người đã khuất hài lòng...”
Vị khách hàng có vẻ không để lời giới thiệu của Poncia vào tai, ông ta chỉ vào chiếc quan tài mà Cheshire đang núp ở phía sau và nói: “Cái kia thì sao?”
“Ngài quả là có ánh mắt tinh tường. Đó là mẫu mới nhất vừa được chuyển đến, chiếc ‘Sự ra khơi của thần biển’. Là sản phẩm tuyệt vời hoàn toàn làm từ đá cẩm thạch. Phần chân được thiết kế thêm trang sức thần biển hấp dẫn ánh nhìn của mọi người... Nhưng sản phẩm này là hàng đặt trước dành riêng cho cựu vua vận tải biển. Vì thế, việc yêu cầu mua có hơi... Nếu vậy, chiếc ‘Hành trình của Odyssey’ cùng kiểu có lẽ sẽ là lựa chọn hợp lý hơn.”
Vị khách nhìn chiếc quan tài đá cẩm thạch một lúc lâu với vẻ mặt không thể từ bỏ. Nhưng dưới sự thúc giục của Poncia, ông ta đã quay về phía chiếc quan tài kia. Cheshire đột nhiên bị thôi thúc bởi cảm giác muốn cười thành tiếng nên vội vã giơ tay bịt miệng mình. Thậm chí trong trò trốn tìm chơi hồi bé, cô luôn bị tìm thấy chỉ vì nhỡ miệng cười thành tiếng. Nhưng lần này, cái tay bịt miệng để nén cười của cô đã sớm đảm nhận một vai trò khác.
Vai run rẩy cười không thành tiếng, Cheshire nhận thấy chiếc quan tài mà cô lấy làm bờ đê chắn sóng cho mình lúc này hơi lắc nhẹ. Vẫn giữ nguyên tư thế khom người, cô chuyển tầm mắt đang nhìn hai người Poncia vào chiếc quan tài trước mặt. Giữa nắp và thân quan tài bằng đá cẩm thạch trắng có một đường vạch đen chỉ khoảng nửa inch [2] . Đường vạch đen này tất nhiên là một khe hở. Nắp quan tài đã tự năng lên nửa inch. Cheshire mở to mặt nhìn chằm chằm đường đen chạy vào trong quan tài trắng. Liệu có phải có ai đó đang nâng nắp quan tài lên từ bên trong không? Đường đen mỗi lúc một rộng hơn, và theo nắp quan tài nâng lên, cô bắt đầu nhìn thấy cả lớp lót bằng lụa bên trong quan tài.
“Làm thế nào bây giờ, tôi thấy chiếc ‘Đặc biệt An nghỉ’ bằng gỗ Mahogany được đấy, nhưng nếu chưa hỏi xem mẹ tôi có ý kiến gì không thì...”
Không hề phát hiện dị thường xảy ra ở chiếc quan tài phía sau lưng họ, vị khách và Poncia vẫn chuyên tâm đàm phán. Cheshire bị đặt vào tình thế giằng co quỷ dị. Nếu lên tiếng, cô sẽ bị phát hiện. Nhưng trong cổ họng cô, tiếng la hét sắp sửa thoát ra thành âm thanh bắt đầu nhảy nhót, và đến giờ, nó vẫn đang có xu hướng như muốn nhảy ra ngoài.
Trong lúc đó, nắp quan tài đã mở ra gần 90 độ và Cheshire đã biết tại sao lại xảy ra tình trạng này. Cánh tay gầy guộc nổi đầy gân xanh đang từ bên trong chậm rãi đẩy nắp quan tài lên. Một âm thanh nghẹn ngào từ cổ họng phát ra phía sau bàn tay đang bịt chặt của Cheshire. Vị khách và Poncia vẫn tiếp tục mải mê nói chuyện. Cuối cùng, nắp quan tài mở ra hoàn toàn. Cùng với cánh tay đang nâng nắp quan tài, một cánh tay khác vươn ra nắm chặt phần mép. Nửa thân trên của người nằm trong bắt đầu lộ diện.
Cheshire híp mắt hoảng sợ liếc nhìn khuôn mặt của người này. Đó là một người đàn ông trung niền gầy gò với mái tóc bắt đầu có chút thưa thớt, trên khuôn mặt trắng bệch dị thường rõ ràng đã được tiến hành trang điểm xác chết là đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Trên tai là đôi khuyên bằng bạc sáng lấp lánh. Người đàn ông đó quay mặt về phía Cheshire và đột nhiên mở mắt.
Tình cảnh này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Cheshire.
Cô bật dậy như bị búng ra khỏi chỗ nấp, xác chết cũng la hét chói tai giống người sống. Ponica và vị khách giật mình quay người. Đến đây thì xin chúc mừng, cả bốn người trong “Phòng trưng bày quan tài” vốn không biết đến sự tồn tại của nhau đã chính thức gặp mặt, cảnh 1 hoảng loạn được mở màn.
Đầu tiên, Poncia và vị khách hít thở khó nhọc sau khi nhìn thấy dáng vẻ của người đàn ông thức dậy trong quan tài và Cheshire. Trong lúc đó, bất ngờ là khi đối mặt với Cheshire, người chết trong quan tài còn hét to hơn cô vài lần. Bản thân Cheshire đang sợ hãi nên khi nghe tiếng gầm rú đe dọa, cô run rẩy bật ra từ sau quan tài và nhào về phía Poncia cùng vị khách. Tuy nhiên, đối với Ponica và vị khách, cả Cheshire và người đàn ông trong quan tài đều là sự tồn tại nguy hiểm chẳng khác gì nhau. Dù họ hiểu lầm cô gái trong dáng vẻ dân punk đột ngột xuất hiện và xác chết đáng sợ sống lại là cùng một nhóm, chắc cũng chẳng ai có thể chỉ trích họ được.
Poncia nhảy dựng lên, trong khi vị khách to béo vì quá sợ hãi nên đã nhắm mắt lại như một đứa trẻ, hai tay mập mạp chọc đánh về phía người phụ nữ ma quái đang tiến lại gần. Cú đánh mãnh liệt giống như kỹ thuật “chọc bằng hai tay” trong Sumo đập vào ngực của Cheshire, khiến cô lập tức bị bắn ngược trở lại. Mất cân bằng làm Cheshire khua loạn hai tay như quạt điện, giày patin trượt về phía sau, cái hông vĩ đại của cô trực tiếp đập mạnh vào phần đuôi quan tài đá cẩm thạch.
Không may là giá đỡ đang đặt chiếc quan tài này có gắn bánh xe. Và thế là Cheshire cùng chiếc quan tài, giữ nguyên tư thế va chạm, giống như đoàn tàu có hai toa bị dính chặt với nhau, cứ thế bắt đầu trượt mạnh trên sàn nhà.
Đúng lúc đó, Poncia, người luôn lạnh nhạt, đã bỏ rơi khách hàng của mình để lao tới chỗ cửa ra vào chạy trốn trước. Anh ta nắm lấy tay nắm và vội vã mở cửa. Nhưng điều đó làm sự tình càng trở nên tệ hại hơn. Bởi ngay khoảnh khắc tiếp theo, đoàn tàu chạy loạn hai toa gồm Cheshire và chiếc quan tài theo đà trượt mạnh mẽ đã đụng bay Poncia vốn định chuồn ra khỏi phòng, sau đó lao ra hành lang trước...