Thấy Lăng Vân gật đầu, cô bé lại bắt đầu xòe ngón tay ra đếm. Dựa theo những gì Lăng Vân vừa nói đơn giản với cô bé, nhóc phát hiện ra mình vẫn còn có thể ở lại đây chơi thêm rất nhiều ngày nữa! Mười ngón tay nhỏ xíu đếm không xuể!
"Ba ba, chúng ta chơi thêm nhiều nhiều ngày nữa có được không ạ?" Cô bé lắc lắc chân Lăng Vân, nhóc còn chưa được chơi đùa thỏa thích ở đây với ba ba, về rồi lại không biết khi nào mới có thể tới nữa.
Có lẽ sau này sẽ không còn được gặp Long Giai Ni và Triệu mẫu nữa, cô bé dụi dụi mắt, suýt chút nữa là khóc òa lên rồi!
Lăng Vân hứa với nhóc, nếu sau này nhóc biểu hiện tốt sẽ đưa nhóc tới đây lần nữa, cô bé lập tức mày giãn mắt cười!
"Ba ba, người xem này..."
Cô bé lấy điện thoại ra, mở đoạn video trước đó, bắt đầu khoe khoang với Lăng Vân.
"Để ba xem nào... Chà... Thiến Thiến biết làm ảo thuật rồi sao?" Lăng Vân chăm chú nhìn vào màn hình, giả vờ như có chút kinh ngạc.
Hình ảnh trong video hỗn loạn, hầu như chẳng nhìn rõ cái gì, toàn là quay bừa, tất nhiên là trừ con rồng vẫn hiện lên rõ mồn một.
Thiến Thiến vừa nói vừa khoa tay múa chân diễn tả kích thước, sợ Lăng Vân không chú ý tới độ lớn: "Ưm, một con thổ long to thật là to luôn ạ!!"
"Ba thấy rồi, ghê gớm thật, còn to gấp mấy lần con mà ba biến ra nữa! Ha ha."
Long Giai Ni đứng một bên nhìn thế nào cũng thấy Minh Vương lại bắt đầu lừa gạt tiểu công chúa rồi!
"Còn nữa nha, ba ba, người xem này..." Thiến Thiến lại lấy cây đũa phép ra...
Triệu mẫu ở bên cạnh giật giật khóe miệng, đây chắc là Tiên khí phải không? Cái túi kia của nhóc là túi trữ vật đúng không? Cha của Thiến Thiến này thật tùy hứng quá đi, Tiên khí mà cũng đem cho con bé chơi!
"Thiến Thiến này, nói cho ba biết, cây đũa phép này có lợi hại không?"
"Lợi hại lắm ạ, biết làm ảo thuật luôn!" Cô bé nói xong, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
Lăng Vân cũng không nói nhiều nữa, thứ rác rưởi này cứ để nhóc chơi là được rồi! Chỉ là anh nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt, dứt khoát dùng vài loại vật liệu cao cấp ngay tại chỗ rèn nó thành Thần khí, như vậy mới xứng tầm!
Long Giai Ni cảm thấy tim đập thình thịch, tay không rèn Thần khí, đúng là quá biến thái. Thảo nào tiểu công chúa lại có nhiều Thần khí như vậy, hóa ra là do trong tay Minh Vương chế tạo ra, nhìn lại còn chẳng tốn chút sức lực nào!
Triệu mẫu cũng không biết phải nói gì cho phải. Tóm lại, bây giờ bà đã có thể chấp nhận món quà nhỏ mà Lăng Vân vừa tặng, chắc không phải là nhỏ đâu nhỉ! Đến Tiên khí mà anh còn chê cơ mà!
"Oa, lợi hại quá!" Cô bé đón lấy cây đũa phép, không ngừng vuốt ve, trong lòng vui sướng vô cùng. Màu sắc của nó đã biến thành màu vàng kim, viên ngọc trên đầu gậy cũng trở nên trong suốt hơn!
Lúc này, Long Giai Ni lấy trái tim Thiên Yêu Thú cùng Đế Quân Lệnh màu đỏ máu từ trong nhẫn trữ vật ra, chuẩn bị trả lại cho Lăng Vân.
Lăng Vân phất phất tay nói: "Đế Quân Lệnh này là con gái ta tặng cho cô, thì đó là của cô! Ta cũng đồng ý, các cô cứ giữ lấy đi. Nhiệm vụ lần này cũng tạm được."
Tạm được? Việc này... Long Giai Ni cạn lời, cô cảm thấy kết quả này hoàn mỹ lắm mà.
"Trái tim Thiên Yêu Thú, cô cứ ăn đi, xem như là lời cảm ơn của ta!" Lăng Vân nói với vẻ không bận tâm. Thứ này vốn dĩ là của anh, giữ lại cũng vô dụng, mà Long Giai Ni lại đang cần nó.
Long Giai Ni chưa kịp lên tiếng, Triệu mẫu ở bên cạnh đã vội can ngăn: "Không được... Chúng tôi không thể nhận, thứ này quá quý giá!" Thời trẻ, Triệu mẫu đã từng nghe nói về trái tim Thiên Yêu Thú, thứ này có thể bán được với giá trên trời!
"Có lẽ đối với các cô, nó rất quý giá, nhưng trong mắt ta, nó chỉ là vật phẩm bình thường thôi... Cứ nhận lấy đi!" Lăng Vân phất tay, anh giữ lại thứ này thật sự không có tác dụng gì cả!
Lời đã nói đến mức này, Long Giai Ni đành phải nhận lấy. Cô tự hỏi không biết trong tay anh còn bao nhiêu "vật phẩm bình thường" như thế này nữa?
Thế nhưng Long Giai Ni không dám nhận Đế Quân Lệnh, đặc biệt là cái màu đỏ máu này!
"Đại nhân... Đế Quân Lệnh này ngài hãy thu hồi đi!"
Lăng Vân lắc đầu, không muốn nói thêm nữa. Đế Quân Lệnh để lại ở Triệu gia vẫn còn có chút tác dụng.
"Nè... cho cô đó!!" Cô bé lại nghe thấy nhắc đến Đế Quân Lệnh, tưởng rằng Long Giai Ni cần, liền lấy từ trong túi nhỏ ra một tấm màu đen!!
"Cái này... cái này... Đế Quân Lệnh màu đen... Trời ơi... Tiểu công chúa, con vẫn còn sao..." Long Giai Ni lắp bắp không nói nên lời. Sống chung với nhau bao nhiêu ngày, cô thật sự không biết nhóc còn bao nhiêu bí mật nữa, lại một lần nữa bị chấn động mạnh!
Triệu mẫu há hốc mồm, hồi lâu vẫn chưa khép lại được. Cha của Thiến Thiến rốt cuộc là người thế nào vậy? Hai tấm Đế Quân Lệnh, lại còn có một tấm cấp bậc cao nhất!
"Thiến Thiến, cất đi!"
Lăng Vân đen mặt. Đây không phải là khoe khoang, mà là dọa người ta sợ rồi, con không thể khiêm tốn một chút sao?
"Khụ khụ, đều là đồ chơi cho con bé thôi, không quan trọng đâu, các cô thích thì cứ lấy cả đi!" Lăng Vân chẳng hề bận tâm, thứ này anh muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!
Các cô vừa nghe thấy gì thế? Đồ chơi cho tiểu công chúa? Đúng là tùy hứng thật!
Thấy họ vẫn đứng ngây ra, Lăng Vân cười khổ liên tục. Anh đáng sợ đến vậy sao? Đồ tặng đi rồi mà người ta cũng không dám nhận?
"Các cô đều thấy rồi đó, vẫn còn một tấm nữa, chúng ta không cần. Tấm màu đỏ máu đó vốn là Thiến Thiến tặng cho cô, các cô cứ nhận lấy đi!"
"Việc này... được rồi ạ..." Long Giai Ni nghĩ rằng vẫn còn một tấm, vậy tấm này nhận lấy cũng không sao, dù sao anh cũng nói là đồ chơi cho tiểu công chúa, không nhận thì phí!
Lăng Vân rất hài lòng, lại lấy ra một thẻ ngọc, ném xuống dưới gốc cây trong sân. Sau một đợt dao động, anh kết vài thủ ấn, lấy ra một viên đá trận pháp ném xuống gốc cây, lại kết thêm một thủ ấn nữa, thẻ ngọc liền hóa thành một đạo trận pháp bao phủ xuống. Sau khi khắc thêm vài đạo thần văn, toàn bộ trận pháp đã được ẩn giấu thành công xung quanh cái cây này.
"Đây là truyền tống trận thông tới quê hương của ta, có chuyện gì các cô cứ tới đó, luôn chào đón các cô tới chơi!" Câu này Lăng Vân đặc biệt nói với Triệu mẫu, anh biết Thiến Thiến sẽ nhớ bà.
Hơn nữa, trong chuyện vật liệu trái tim Thiên Yêu Thú, anh đã hố Thiên Kiếm Sơn Trang và Thiên Môn, điều này đã gây rắc rối cho Triệu gia. Bây giờ họ chưa có năng lực đối phó với những thế lực đó, đến lúc chúng tìm tới cửa, vẫn cần anh đứng ra giải quyết!
Cô bé tò mò chết đi được, vừa thấy ba mình ném đồ xuống cái cây kia, sao lại biến mất rồi nhỉ! Cái đầu nhỏ nghiêng nghiêng, nghĩ mãi không ra, còn chạy đi tìm khắp nơi nữa!
"Đây là trận pháp? Truyền tống trận? Trời ạ! Sau này mình có thể tìm tiểu công chúa bất cứ lúc nào sao?" Long Giai Ni mày giãn mắt cười, nỗi buồn phiền khi nghĩ đến cảnh tiểu công chúa rời đi trước đó đã quét sạch sành sanh!
Đến cả Triệu mẫu cũng vậy, thế này thì tốt quá rồi, sau này có thể tới đó trêu đùa nhóc bất cứ lúc nào!
"Thiến Thiến, làm gì đó? Mau qua đây!" Lăng Vân cạn lời, đứa nhỏ này sờ cái cây kia làm gì chứ?
"Ba ba, biến mất rồi! Viên đá ạ!" Cô bé gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy ngơ ngác, nó thực sự biến mất rồi!
Long Giai Ni và Triệu mẫu đều bật cười, cô bé xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, không dám ngẩng đầu lên nữa!
Sau đó Lăng Vân giải thích cặn kẽ cho nhóc, cô bé mới ra vẻ đã hiểu, cảm giác này thật kỳ diệu!
Đôi mắt cô bé đảo liên tục, đang nghĩ sau này chẳng phải mình có thể tới đây chơi sao? Còn có thể dẫn theo chị gái Long Bối Bối nữa! Cô bé cứ đứng cười ngây ngô một mình hồi lâu.
Cũng may Lăng Vân không nói cho nhóc cách sử dụng, nếu không, bọn họ chắc chắn sẽ lén lút chạy tới đây, lúc đó thì đau đầu lắm!