Sau khi nghe thành viên Long Tổ đi vào giải thích, ông lão kia ngẩn người. Họ vừa rồi còn đang đợi Dạ Phi, thế mà người đã vào bên trong từ lúc nào? Là Minh Vương sao? Bí cảnh này cũng do một tay Minh Vương phá hủy? Một đống nghi vấn không có lời giải đáp.
Nếu Lăng Vân biết ông lão này gọi mình là "ông lão soái ca", nhất định sẽ gõ đầu ông ta! Đúng là già mà tâm không già!
Long Hành Thiên ra ngoài là tốt rồi, không cần lo lắng Dạ Phi đến kinh thành gây chuyện nữa. Anh vẫn thuật lại mọi chuyện ở đây cho mấy ông anh già kia biết, còn quyết định thế nào là việc của họ!
Muốn biết cụ thể chuyện gì, chỉ có thể hỏi Dạ Phi, nhưng họ nào dám, đắc tội không nổi!
Chuyến đi Côn Lôn bí cảnh đã kết thúc. Tại tầng hai biệt thự của Lăng Vân, hố đen xuất hiện ở đây. Sân trước không tiện vì người của công ty trang trí đang trao đổi với Hứa Nhạc.
"Về rồi nha!" Cô bé vui vẻ nắm tay Bối Bối vào phòng, Lăng Vân gọi cũng không lại. Chắc là chưa đếm xong số bảo vật vừa tìm được thì không chịu ra đâu!
Lăng Vân và mọi người đi xuống tầng một. Long Yên Nhiên đang chợp mắt, nghe động tĩnh liền mở mắt, thấy Long Hành Thiên thì vội chạy tới hỏi đông hỏi tây.
Long Hành Thiên cạn lời, đành nói dối vài câu cho qua chuyện, nhưng Long Yên Nhiên chắc chắn không tin. Người có thể khiến Lăng Vân ca ca của cô đích thân ra tay thì chắc chắn không tầm thường!
Lăng Vân đi ra sân trước, chỉ trỏ vài chỗ cần sửa đổi. Máy xúc đang làm việc ở sân trước căn biệt thự bên cạnh, đã đào gần xong, chỉ còn chờ khâu hoàn thiện.
Lăng Vân dự định gộp hai căn biệt thự này làm một. Căn đang ở hiện tại thì không sửa sân trước nữa, thủy cung mini vẫn giữ nguyên.
Tần Hương Liên tới, chắc là do Long Yên Nhiên báo tin. Cô ấy vẫn luôn ở Tần trang viên, vừa gặp mặt, hai vợ chồng lại thể hiện tình cảm.
Hai cặp đôi đang ở trong phòng khách, Lăng Vân bỗng nhớ tới An Tình. Cảnh tượng "phát cẩu lương" này khiến anh không dám bước vào, đành lặng lẽ nhìn Dạ Phi, thật là lúng túng!
Lăng Vân thong dong ở bên ngoài rất lâu, còn tranh thủ hút một điếu thuốc lá Tu Hồn, trong lòng thấy mỹ mãn. Sau khi tiễn người của công ty trang trí ở cổng, Tần lão gia tử tới. Ông lão này mấy ngày nay không thấy mặt, chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì!
"Lăng Vân tiểu hữu, lão phu lại tới làm phiền rồi!" Tần lão gia tử vừa thấy Lăng Vân đã lên tiếng.
"Ồ! Lão gia tử, chuyện gì thế? Trông ông vui vẻ quá nhỉ?" Lăng Vân tò mò hỏi. Tần lão gia tử mặt mày hồng hào, nụ cười không dứt, chắc chắn là chuyện tốt!
Thực ra, Tần lão gia tử vừa ăn trưa ở khách sạn Nguyệt Hạ, còn đi cùng mấy người bạn già. Vừa nãy quay về, ông thấy bảng phân công công việc của Dạ Phi ở khách sạn, hỏi thăm mới biết Dạ Phi bỏ việc, đang ở biệt thự của Lăng Vân!
Thế nên giờ mới tới tìm Dạ Phi, ông kéo Lăng Vân đi vào trong!
Thấy Dạ Phi, Tần lão gia tử đầy kích động: "Tiền bối khỏe!"
Dạ Phi nhìn Lăng Vân, Lăng Vân nhún vai: "Hai người cứ tự nhiên trò chuyện!"
"Ông lão, ông tìm tôi?" Dạ Phi nhìn ông ta nói.
Đúng lúc này, hai "cục cưng" trên lầu vừa đuổi bắt nhau vừa chạy xuống.
Trông có vẻ thu hoạch không ít, nhìn nụ cười của chúng là biết!
"Tiền bối, Võ lâm đại hội của giới cổ võ Hoa Hạ sắp diễn ra, lão phu khẩn cầu ngài xuất hiện trấn giữ cuộc chơi!" Tần lão gia tử mặt đầy nghiêm túc, nói xong còn cúi chào.
Dạ Phi chưa kịp nghĩ cách trả lời, lúc ông định từ chối thì Thiến Thiến ngắt lời.
"Ông ơi, Vũ lâm? Vũ lâm đại hội ạ? Ba ơi, chúng con cũng đi!"
Cô bé nghe nhầm, "Võ lâm" đó không phải "Vũ lâm" (rừng nhảy múa) của cô bé! Bối Bối bị Thiến Thiến dẫn dắt, cũng tưởng là đại hội nhảy múa!
Lăng Vân và mấy người kia đều bị sốc, Tần lão gia tử đầy vạch đen trên trán: "Đây không phải chuyện của trẻ con, sang một bên chơi đi!"
"Cụ ngoại! Chúng con cũng đi mà!" Bối Bối làm nũng với ông.
"Bối Bối, đừng quậy!" Long Hành Thiên cạn lời, chẳng biết là chỗ nào mà đòi đi! Tưởng là đi chơi chắc?
"Ba ơi?"
Cô bé nhìn anh, bao nhiêu hy vọng anh sẽ gật đầu đồng ý!
Lăng Vân nhún vai tỏ vẻ không sao, đưa mắt ra hiệu cho Dạ Phi. Đồng thời cũng dùng thần thức thông báo cho hắn.
"Tôi đồng ý đi! Khi nào?" Dạ Phi biết ngay sẽ như vậy.
"Thật sao? Tiền bối, tốt quá rồi!" Tần lão gia tử mừng phát điên, có nhân vật truyền thuyết này, ai dám làm loạn tại Võ lâm đại hội chứ?
"Cho tôi thời gian là được!"
"Dạ Phi, thật sự đi sao?"
"Ừ."
"Chồng ơi, anh xem bọn trẻ kìa..." Tần Hương Liên chỉ vào hai "cục cưng" bên cạnh.
Long Hành Thiên nhìn qua, không xong rồi, chúng đang thì thầm bàn xem nhảy điệu gì cho đẹp!
Long Yên Nhiên lúc này mới hiểu chúng nói đi đại hội gì, che miệng không dám cười!
Sau khi bàn bạc xong, Tần lão gia tử nói ba ngày trước khi diễn ra sẽ báo cho Dạ Phi, sau đó vào bếp của Lăng Vân xem có tiên nhưỡng từng uống không, kết quả thất vọng tràn trề, thứ này sao có thể để trong bếp được!!
Không uống được rượu ngon, Tần lão gia tử tâm trạng hơi buồn, trò chuyện với Bối Bối một lát rồi về. Long Hành Thiên và Tần Hương Liên đưa Bối Bối ra ngoài chơi, Hứa Nhạc và Long Yên Nhiên đi dạo phố, xem phim hẹn hò! Dạ Phi thì phải đi làm!
Biệt thự chỉ còn lại hai cha con. Vốn định buổi chiều cho chúng học nhảy, kết quả Bối Bối đi chơi với cha mẹ, Thiến Thiến nhảy một mình cũng chẳng thú vị, Lăng Vân cùng cô bé nằm trên sofa xem tivi, nhưng cô bé không xem, cứ đòi Lăng Vân kể chuyện.
Lăng Vân mới kể một câu, Thiến Thiến đã nằm trên sofa ngủ thiếp đi, đôi môi nhỏ chúm chím, thỉnh thoảng còn mỉm cười, chắc là đang mơ thấy nhặt được bảo vật rồi.
Lăng Vân nhìn cô bé, để lộ chiếc răng khểnh trắng nõn, sau đó đắp chăn cho con, lặng lẽ suy nghĩ.
Những sắp xếp gần đây anh đều phải làm rõ. Công ty giải trí Nguyệt Hạ của An Tình chuẩn bị chính thức đi vào hoạt động, giai đoạn đầu cần hai "cục cưng" biểu diễn một đoạn để tạo hiệu ứng quảng cáo, tối hôm đó chắc chắn có tiệc, lại không thể thiếu chúng.
Đều ở thành phố Giang Nam, xem ra ngày mai phải đi một chuyến, tiện thể thông báo cho khách sạn Nguyệt Hạ ở Giang Nam chuẩn bị khai trương, sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.
Còn phải tới chỗ ông ngoại Lâm Kim Hổ xem sao, thăm hỏi người thân chút. Tối nay anh định xây xong thủy cung mini ở biệt thự bên cạnh, rồi bày một trận pháp để che mắt người đời.
Mới thấy hóa ra việc vặt của mình nhiều quá. Lăng Vân còn muốn xem thời gian gần đây có thể sắp xếp đi Thần giới một chuyến không, dù sao Địa Ngục Huyết đã xuất hiện trở lại, nhất định phải để mấy ông lão ở Thần giới can thiệp chuyện này. Anh cũng có nghi vấn: Địa Ngục Huyết chẳng phải đã bị phong ấn rồi sao? Kẻ nào dám giải phong ấn đem ra đấu giá?
Địa Ngục Huyết này là của Lăng Vân. Trước cuộc chiến chư thần, anh từng gặp một người, một ông lão, phong hiệu Bạch Mi Võ Thần, và phong ấn Địa Ngục Huyết tại tông môn Bạch Mi Tông của ông ta, dặn dò bảo quản kỹ, đồng thời cũng khẳng định người thừa kế thứ hai của Ác Ma Cấm Điển sẽ xuất hiện.
Vì vậy mới để lại Địa Ngục Huyết để ngăn cản hắn! Dặn dò Bạch Mi Võ Thần, chỉ khi người thừa kế thứ hai của Ác Ma Cấm Điển thống trị một nửa Thập Nhị Vực mới có thể để Địa Ngục Huyết xuất hiện, nếu không phải phong ấn vĩnh viễn!
Bạch Mi Võ Thần rất khó hiểu, Dạ Ma chẳng phải đã bị Nam Vô Thiên giết chết rồi sao? Ác Ma Cấm Điển tung tích không rõ, sẽ có người thừa kế? Hơn nữa Ác Ma Cấm Điển chẳng phải do Minh Vương tạo ra sao? Tại sao còn phải ngăn cản? Nhưng ông ta vẫn làm theo lời dặn, một đống nghi vấn!!
Nghĩ tới đây, Lăng Vân thở dài, Bạch Mi Võ Thần chắc chắn đã xảy ra chuyện, liên lụy tới tông môn của ông ta rồi?
Lăng Vân đau đầu, day day thái dương, còn cả Võ lâm đại hội nữa? Con gái anh cũng để tâm đến nó rồi! Ẩn Môn cũng phải đi một chuyến, đều là những thứ đã hứa trước đó, gần đây phải sắp xếp hết thôi!
"Ba ơi, có bảo vật!" Cô bé quả nhiên mơ thấy bảo vật, đang nói mớ!
Lăng Vân mỉm cười xoa đầu con, điện thoại reo lên, cô bé giật mình tỉnh giấc, nhưng dưới sự vỗ về của Lăng Vân lại ngủ tiếp.
Cuộc gọi là của Liễu Chí Vân, nội dung chính là những gì Lăng Vân nói trong buổi tụ tập lần trước: ai chưa có việc làm hoặc điều kiện làm việc không tốt, có thể liên hệ Liễu Chí Vân đăng ký, Lăng Vân sẽ sắp xếp họ vào khách sạn Nguyệt Hạ ở thành phố Giang Nam, nếu là nữ thì sắp xếp vào công ty giải trí Nguyệt Hạ.