An Quốc Dân không thấy con trai mình đâu liền hỏi An Tình: "Tiểu Tình, con có thấy em trai con không?"
"Vừa nãy còn ở đây mà!" An Tình thấy lạ, cả buổi sáng nay An Thế Trạch cứ hỏi cô Lăng Vân đâu, giờ người về rồi thì cậu ta lại chạy đi đâu mất.
"Chú Hứa Lạc cũng không thấy đâu cả." Bối Bối liếc nhìn bàn ăn.
"Đừng quản họ nữa." An Kiến Nghiệp nhìn mâm cơm đã không nhịn được nữa rồi.
"Được thôi!"
An Quốc Dân cũng không nói nhiều thêm, có lẽ Long Tổ có việc gấp cũng nên, như vậy lại tốt, đỡ cho con trai ông thấy ngứa mắt lại đi dạy dỗ Lăng Vân. Sáng nay ông vừa mới tra cứu lại tư liệu về Lăng Vân, kết quả lại tự vả vào mặt mình. Không ngờ cậu ta lại là thiếu gia của Lăng phủ ở kinh thành, tuy Lăng phủ không còn là thế gia nữa, nhưng cũng là gia đình mà họ phải với cao mới tới.
Còn nữa, miếng phỉ thúy và khối Đế Vương mà con gái An Tình đưa cho ông đều cho thấy Lăng Vân hiện tại còn giàu hơn ông. Người con rể này ông cũng nhận rồi, dù sao cũng đã là chuyện ván đã đóng thuyền.
An Thế Trạch đang được Hứa Lạc đỡ, tay chân run rẩy, đến cả dũng khí quay lại phòng khách cũng không có, đành ngồi nghỉ dưới gốc cây bên ngoài.
"Đại An, sau này đừng có bốc đồng như vậy nữa!" Hứa Lạc vỗ vỗ cánh tay cậu ta.
"Có thể nói cho tôi biết, có phải anh ta là..." An Thế Trạch suy nghĩ kỹ lại mọi chuyện rồi nghiêm túc hỏi Hứa Lạc.
Hứa Lạc gật đầu, nhìn tình hình này thì sớm muộn gì An Thế Trạch cũng sẽ phát hiện ra, chi bằng thừa nhận luôn cho xong, nếu không lần sau cậu ta lại đi tìm khổ?
Đây cũng là do Hứa Lạc nghĩ nhiều rồi, An Thế Trạch giờ này chắc chỉ cần nhìn thấy Lăng Vân thôi cũng đủ biến sắc.
"Hứa Lạc, sao anh không nói sớm với tôi, nếu không tôi đã không..."
"Đại An, chuyện này phải giữ bí mật, nếu không anh ta sẽ nổi giận đấy. Trách cậu không đủ thông minh thôi, tôi đã khuyên cậu rồi mà."
"Được rồi, tôi nhận thua."
"Đừng có không phục, anh ta đã nương tay lắm rồi, đôi tay của cậu cũng là anh ta trả lại cho cậu đấy, nói thật tôi còn thấy ghen tị với cậu." Hứa Lạc cười khổ.
"Khụ khụ, được rồi, sau này thấy anh ta, tôi sẽ tránh xa một chút."
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, An Thế Trạch lại thấy vui mừng, Ẩn Môn chặt đứt đôi tay của cậu, chắc chắn cậu sẽ có cơ hội báo thù!
An Thế Trạch và Hứa Lạc vừa hút thuốc vừa trò chuyện, dáng vẻ nhếch nhác đó cậu ta cũng chẳng buồn chỉnh đốn lại, cứ để mặc như vậy.
An Quốc Dân cuối cùng cũng giám định xong bức tranh kia, đó là chân tích của họa thánh đời Đường, một trong số ít những quốc bảo, giá trị không thể đong đếm được. Ông thấy đau lòng quá, giờ nó không còn thuộc về ông nữa rồi!
"Ba ba, lát nữa chúng ta về nhà ạ?"
"Đúng vậy, Thiến Thiến mau đi thu dọn đồ đạc của con đi."
"Em gái, chị giúp em!"
Hai đứa nhỏ lại đi thì thầm to nhỏ, mắt sáng rực nhìn mấy món cổ vật ở tầng một. Giờ bình hoa đã lấy lại được rồi, cũng nên cân nhắc xem đựng cái gì bên trong, Thiến Thiến đem mấy bộ quần áo vừa mua nhét hết vào đó.
"Ba ba, có thể biến nó thành hồ lô của Hồ Lô Oa không ạ?" Thiến Thiến kéo tay Lăng Vân trong phòng, đưa bình hoa cho anh.
"Soái thúc thúc, Hồ Lô Oa là gì ạ?" Bối Bối không hiểu.
"Đó là một câu chuyện về sự đoàn kết, lát nữa để Thiến Thiến kể cho cháu nghe nhé!"
"Dạ."
"Ba ba? Biến đi ạ."
"Nghĩ kỹ chưa? Chỉ được biến một lần thôi đấy!"
Cô bé suy nghĩ một lúc, cuối cùng gật đầu.
"Chị ơi, bình hoa của chị có biến không? Em nói cho chị biết nhé, hồ lô mới đẹp, ba ba từng vẽ cho em rồi."
"Có đựng được đồ không?"
Lăng Vân cạn lời, thấp nhất cũng phải là đựng đồ chứ. Thế mà chúng lại dùng thần khí khiến Tiên Đế cũng phải ngưỡng mộ để đựng đồ, chuyện này mà truyền đến Thập Nhị Vực chắc chắn sẽ khiến họ hộc máu.
Thấy Lăng Vân gật đầu, Bối Bối cũng gật đầu, đưa bình hoa cho Lăng Vân.
Lăng Vân đặt bình hoa lên bàn, sau đó xoay vài vòng trên mặt bàn.
Hai đứa nhỏ mở to mắt nhìn chằm chằm, chúng thích nhất là xem Lăng Vân làm ảo thuật.
Chỉ xoay vài vòng, hai chiếc hồ lô ngọc đã xuất hiện, tinh xảo hơn bình hoa lúc nãy rất nhiều.
"Oa!"
"Lợi hại quá!"
Hai đứa ở với nhau lâu, rất có ăn ý, đồng thanh thốt lên kinh ngạc.
Mỗi đứa cầm một chiếc hồ lô, còn có thêm một cái nút đậy, hai chữ "hoàn hảo", biến thành phiên bản hồ lô mini rồi!
Thiến Thiến cầm hồ lô hát: "Hồ Lô Oa, Hồ Lô Oa, một dây leo bảy đóa hoa!"
"Trời không sợ, đất không sợ..."
Bối Bối nghe lần đầu tiên, thấy hay quá, cứ bắt chước theo Thiến Thiến.
"Được rồi, chuẩn bị kỹ càng đi, phải về Giang Bắc rồi!" Lăng Vân xoa đầu hai đứa, anh thật không hiểu sao chúng lại thích mấy thứ này đến thế...
Trước lúc đi, Lăng Vân gặp riêng An Thế Trạch một lần, dọa cho cậu ta mặt cắt không còn giọt máu. Anh cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ cảnh cáo cậu ta đừng có nói bậy bạ, câu cuối cùng lại khiến cậu ta mừng rỡ không thôi!!
An Quốc Dân có thái độ rất tốt với Lăng Vân, xe cộ sắp xếp đều là xe của ông, nhưng Lăng Vân vẫn không thèm đếm xỉa tới.
Giang Bắc.
Chiều hôm đó Lăng Vân đã về đến biệt thự của mình. Thiến Thiến và Bối Bối chơi đùa ở sân trước, An Tình rất bận rộn, cô còn phải xử lý việc của công ty mới, ngồi trong phòng khách vừa gõ máy tính vừa gọi điện thoại, bận không ngừng nghỉ.
Hứa Lạc và Long Yên Nhiên lặng lẽ xem tivi, cũng không giúp được gì cho An Tình. Thiến Thiến vừa về đến nơi không thấy cún con đâu, tâm trạng không tốt lắm, Lăng Vân đã bảo với con bé là gửi nó về quê chơi mấy ngày rồi.
Sau khi về phòng, Lăng Vân lôi cổ thi từ trong bóng của mình ra. Anh không dây dưa, loại này anh ghét nhất, nằm ngoài lục đạo.
"Để ngươi đau đớn mãi mãi đi!" Lăng Vân lấy ra một viên ngọc to bằng viên bi rồi hút nó vào, vĩnh viễn phong ấn nó bên trong.
Vẫn có thể nhìn thấy rõ cổ thi bên trong từ bên ngoài viên ngọc, lúc nào cũng đang giãy giụa.
Xử lý xong cổ thi, anh lại lôi "giả chính kinh" ra. Tên này vừa ra ngoài còn tưởng mình được cứu rồi, kết quả Lăng Vân đang giận dữ tát cho một cái hộc máu mồm.
Linh hồn tên ngốc này bị hút ra, cũng bị phong ấn vào trong viên ngọc đó, còn thân xác để lại thì bị Lăng Vân hấp thụ, trở thành phân bón cho cây ăn quả trong không gian của anh.
Viễn cổ Minh Vương đã chết, Thần giới giới chủ cũng đã chết, tranh chấp ở Thập Nhị Vực chẳng liên quan gì đến anh. Chỉ cần không làm phiền đến quỹ đạo cuộc sống của anh, anh có thể mỉm cười thản nhiên. Anh không ngừng tự nhủ với bản thân, người còn sống chỉ là ông bố bỉm sữa Lăng Vân, còn Minh Vương của Lam Tinh chỉ là một chỗ dựa mà thôi, nhưng cũng đừng coi sự nhượng bộ của anh là yếu đuối.
Vốn dĩ Lăng Vân định đi Thần giới một chuyến để giải quyết hết những đầu đuôi trước kia, nhưng không ngờ An Tình lại tìm anh, nhờ anh giúp trả lời tin nhắn của người hâm mộ. Nhìn ánh mắt mong chờ của cô, Lăng Vân nhớ tới lời của Dạ Lăng Vân nên gật đầu đồng ý.
Anh lặng lẽ trả lời ở tầng một, hai đứa nhỏ chơi mệt rồi liền ngồi bên cạnh xem, thỉnh thoảng còn chỉ trỏ. Lăng Vân cạn lời, Thiến Thiến còn chưa biết mấy mặt chữ mà cứ theo Bối Bối làm loạn.
"Thiến Thiến, ra tủ lạnh lấy trái cây cho ba đi." Lăng Vân vừa gõ phím bằng một tay vừa uống trà.
Anh cảm thấy con gái mình bây giờ rất thông minh, không biết mấy chữ mà cứ làm như biết hết vậy.
"Ba ba, làm ảo thuật đi ạ." Cô bé nhìn xung quanh thấy An Tình đang tập trung viết lách, không nhìn sang đây, Hứa Lạc và Long Yên Nhiên cũng không để ý tới phía này.
"Khụ!" Lăng Vân phun nhẹ ra một chút, vội vàng lau khóe miệng.
"Thiến Thiến, nhìn ba này."
Hai đứa nhỏ nhìn một cái liền sợ hãi, sắc mặt Lăng Vân trắng bệch.
"Ba ba?"
"Ảo thuật này không được tùy tiện biến, biến nhiều sẽ thành thế này đấy." Lăng Vân thấy không được, cái gì cũng biến? Thế chẳng phải lười quá sao? Trẻ con không được dạy như thế, thỉnh thoảng một lần thì được, nhưng nhìn ánh mắt của con bé rõ ràng là muốn dựa dẫm vào anh mọi thứ.