"Đừng nói nhảm nhiều với tôi, nếu các người không thả người, tôi sẽ tự mình đến đòi, đến lúc đó... hắc hắc." Dạ Phi cười đầy vẻ lưu manh vào điện thoại.
"Ha ha, có bản lĩnh thì ngươi cứ việc đến!" Lão già này đã nhìn thấy những dòng chữ mà người khác viết trên bàn, lập tức nhớ ra Dạ Phi là ai, nên không còn sợ hãi nữa.
Dù cho kẻ đó có khiến Giáo hoàng phải nhượng bộ, cũng không có nghĩa là tầng lớp cao cấp của bọn họ dễ bị bắt nạt.
"Bản lĩnh sao? Cũng có chút ít, vừa hay tối qua ở đảo quốc chưa chơi đã, tối nay chơi đùa ở Kinh Thành chút vậy!" Dạ Phi mạnh mẽ ra oai.
"Khụ khụ!!!"
"Tiểu hữu Dạ Phi, khoan đã, bình tĩnh chút, để tôi thương lượng với những người khác." Lão già nghe thấy lời Dạ Phi nói thì sắc mặt trắng bệch.
Bọn họ vừa nghe thấy cái gì? Đảo quốc tối qua? Gia tộc Ma Sinh? Là do Dạ Phi làm? Mọi người đều nuốt khan, việc Ma Sinh Thái Cát chưa chết bọn họ với tư cách là tầng lớp cao cấp đều biết, không ngờ giờ hắn cũng đã chết, làm sao không kinh hãi cho được.
Dạ Phi đang ngồi trong nhà vệ sinh, cũng chẳng vội vã, cứ chờ thôi.
"Chúng ta có nên tin hắn không?"
"Tôi thấy không giống đang nói dối!"
"Tốt nhất là bảo hắn đưa ra bằng chứng!"
"Đúng!"
"Tôi thấy được!"
Sau khi đám người cao cấp bàn bạc xong, lão già mới cầm lại điện thoại gọi cho Dạ Phi.
"Tiểu hữu, còn đó không?"
"Đừng nói lời thừa thãi nữa." Dạ Phi đầy vạch đen trên trán.
"Có thể cho chúng tôi xem cảnh ngươi đại triển hùng phong tối qua không?" Lão già hỏi theo như đã thỏa thuận.
"Được thôi, đừng có sợ là được." Dạ Phi biết ngay bọn họ sẽ yêu cầu như vậy, may là tối qua hắn có quay lại một đoạn.
Tiếp đó, Dạ Phi gửi video qua. Sau khi kết nối với màn hình lớn, bàn tay run rẩy của lão già bấm vào đoạn video trong điện thoại.
Một người toàn thân bị làm mờ đang không ngừng dùng một sợi roi đỏ như máu quất vào một lão già. Bọn họ vẫn nhận ra, đó chính là lão tổ gia tộc Ma Sinh, Ma Sinh Thái Cát. Cái vẻ đau đớn tột cùng đó khiến người xem cũng thấy đau thay.
"Lão huynh, giờ phải làm sao?"
"Khụ khụ!"
"Ai, nói thật đi thôi."
Mọi người lại đau đầu, Long Hành Thiên này đã không còn ở Kinh Thành nữa rồi.
"Tiểu hữu Dạ Phi, ha ha!!"
"Các người kiểm tra video chưa? Cũng có thể là giả đấy." Dạ Phi thản nhiên đáp.
"Sao có thể chứ, chúng tôi đều tin, nhưng mà..." Lão già ấp a ấp úng, không nói nên lời.
Dạ Phi nhíu mày: "Còn vấn đề gì nữa?"
"Không phải, Long Hành Thiên không còn ở Kinh Thành nữa." Lão già nói xong, cả trái tim như treo ngược lên, chờ đợi câu trả lời của Dạ Phi.
"Ừm? Hắn ở đâu?"
"Ở Côn Luân bí cảnh!"
"Các người muốn chết à? Côn Luân bí cảnh? Bây giờ đi vào đó chẳng phải là tìm chết sao? Giai đoạn đầu là nguy hiểm nhất, các người đang tính toán quỷ kế gì thế?" Dạ Phi nổi giận, mắng xối xả vào điện thoại.
"Cái này, thứ nhất là chúng tôi..." Lão già muốn giải thích, nhưng mà...
"Dừng, lão tử không nghe các người nói nhảm, tóm lại các người mau vào đó lôi người ra cho tôi, nếu không tôi sẽ cho các người biết tay."
Mọi người nghe thấy lời lẽ cuồng vọng như vậy, thế mà không ai lên tiếng, từng người cúi đầu. Đi vào ư? Họ tuổi tác đã cao, có hạn chế, lớp trẻ thì cũng chẳng có mấy ai tình nguyện.
Cuối cùng, Dạ Phi buông lời đe dọa đủ kiểu, vẫn không khiến đám lão già tầng lớp cao cấp nghĩ ra cách nào tốt hơn. Xem ra Long Hành Thiên lành ít dữ nhiều rồi.
Tại biệt thự Lăng Vân, Tần Hương Liên và Bối Bối ở lại một lúc rồi rời đi, Dạ Phi bảo cô về đợi tin tức!
"Ba ba, chúng ta đi xem cá heo đi."
"Để sau đi, giờ đi vẽ tranh đã, nếu vẽ tốt, tối nay ba dẫn con đi chơi."
"Hay quá, hay quá!" Cô bé tuy vui sướng vô cùng, nhưng con bé biết yêu cầu của Lăng Vân rất cao, sau đó kéo Bối Bối thì thầm to nhỏ.
Lăng Vân chợt nhớ ra một chuyện, căn biệt thự bên cạnh nhà hắn có diện tích lớn hơn nhà hắn, hình như không có người ở!
Hắn muốn mua lại căn đó, đào sân trước của nó lên để làm một thủy cung quy mô nhỏ.
Sau đó hắn cầm điện thoại gọi cho Tần Lam, hỏi rõ căn biệt thự bên cạnh là của ai. Tần Lam không hiểu hắn muốn làm gì, nhưng vẫn giúp hắn hỏi.
Căn biệt thự này là của một ông trùm siêu thị, mua đã hơn một năm rồi mà vẫn không vào ở, cũng không biết xảy ra chuyện gì.
Lăng Vân bảo cô giúp chuẩn bị hợp đồng chuyển nhượng, hắn sẽ tự mình nói chuyện với ông trùm đó. Tần Lam lại nói ông ta có thể sẽ không chuyển nhượng đâu. Không chuyển? Trong mắt Lăng Vân thì không có chuyện đó, căn biệt thự đó hắn lấy chắc rồi.
Dựa vào Tần Lam không bằng dựa vào chính mình. Lăng Vân cạn lời, chờ rất lâu Tần Lam cũng không đưa số điện thoại của ông trùm đó. Thần thức mở ra, toàn bộ tư liệu về Tử Vân Đế Quận đều nằm trong đầu Lăng Vân, lọc đi lọc lại vài lần, cuối cùng cũng tìm thấy.
"Alo!" Giọng nói lười biếng ở đầu dây bên kia.
"Kim béo, có một vụ làm ăn muốn bàn với ông!"
"Vụ làm ăn gì?" Kim béo lập tức tỉnh cả người.
"Căn biệt thự của ông ở khu biệt thự Lâm Giang có bán không?"
"Không bán." Kim béo nói xong, cả người lại ỉu xìu.
"Ông chắc chứ?" Lăng Vân cười cười, khiến Hứa Lạc nhìn mà thấy lạnh sống lưng.
"Chắc."
"Ông có hai cô bồ nhí..."
"Khoan đã!"
"Cân nhắc kỹ chưa?"
"Đại ca, anh không phải là thám tử tư đấy chứ?"
"Tôi không rảnh rỗi đến mức đó." Lăng Vân đầy vạch đen trên trán.
"Anh trả bao nhiêu tiền?"
"Tôi trả ông gấp đôi!"
"Gấp đôi? Được!" Kim béo do dự một chút rồi đồng ý ngay. Căn nhà này ông ta mua để chờ tăng giá, hiện tại tăng gấp đôi là được rồi, thấy đủ là dừng.
Sau đó Lăng Vân dặn ông ta rảnh thì mang hợp đồng đến ký. Còn tiền ư? Lăng Vân chuyển khoản ngay lập tức, việc này coi như xong.
An Tình đứng bên cạnh nhìn, không hiểu hắn mua thêm biệt thự làm gì, ở đây là đủ rồi mà.
Lăng Vân cũng không giải thích nhiều với cô, hắn còn muốn xây cả một khu vui chơi nữa, nhưng nghĩ lại thì thôi. Muốn chơi ư? Đến Thập Nhị Vực chẳng phải tốt hơn sao?
Biệt thự đã mua xong, tiếp theo tất nhiên là đập thông qua, cứ tìm đại một công ty trang trí là làm được.
"Ba ba."
"Mau lại đây." Lăng Vân vẫy vẫy tay, đang định tìm con bé đây.
Cô bé cầm một bức tranh chạy lại, mà Lăng Vân nhìn xong, lại đầy vạch đen trên trán. Vẽ là cá heo, nhưng cá heo lại mọc cánh đang bay...
"Ha ha, bảo bối nói cho mẹ nghe xem, sao con lại vẽ như thế?" An Tình đi tới nhìn thấy, cười đau cả bụng.
Hứa Lạc và Long Yên Nhiên cũng lại xem, kết quả là cười không dứt theo An Tình. Cô bé nín nhịn đến đỏ bừng cả mặt.
"Nói xem nào, sao lại vẽ như vậy?" Lăng Vân cạn lời thật rồi.
"Con dùng phép thuật biến nó thành có cánh đấy ạ." Cô bé đỏ mặt cúi đầu, không dám nhìn Lăng Vân, ngón tay nhỏ bé túm lấy gấu áo.
"Phụt, ha ha." Long Yên Nhiên bắt đầu cười lớn, tiếp đó ngoài Lăng Vân nghiêm túc ra, ba người bọn họ đều không nhịn được.
Khóe miệng Lăng Vân giật giật, gió thổi bay tâm hồn, rồi hơi giận: "Mau đi vẽ lại đi, nếu không đạt yêu cầu, tối nay đừng đi đâu hết."
"Dạ biết rồi." Cô bé thất vọng tràn trề, cảm thấy rất ủy khuất, ngoài việc mọc thêm đôi cánh ra thì những chỗ khác đều đẹp mà, sao lại không hài lòng chứ.
Bối Bối cũng không hiểu, rõ ràng là rất đẹp mà, tại sao mọi người đều cười, còn nữa, tại sao chú đẹp trai của cô bé lại đột nhiên nổi giận.