Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 9901 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 245
tư cách rất quan trọng

❊ ❊ ❊

Chương 245: Tư Cách Rất Quan Trọng

“Quả thật là tiên khí đỉnh cấp, nhưng theo ta được biết, ngay cả thiên tướng cũng không thể phá vỡ thứ này, không biết con trai ba tuổi nhà ta đã dùng tuyệt thế thần công gì mà có thể phá vỡ nó đây?” Tề Hoan cười như không cười, nhẹ nhàng hỏi thăm.

“Là do tiểu hắc long này dùng long giác (sừng rồng) đánh vỡ đấy, tiểu hắc long này nghe con ngài sai bảo.” Kẻ cầm đầu lạnh lùng nói.

Tề Hoan cầm tiên khí lên cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới, đây là một cái chuông vàng lớn cỡ bàn tay, bên trên đỉnh chuông quả thực bị thủng một lỗ, nhưng nói là Tiểu Long đụng vỡ thì hiển nhiên là nói sai sự thật rồi.

Tề Hoan dùng tay thử qua, thứ này cho dù là nàng ra tay cũng không thể khiến nó bị hư, long giác của Tiểu Nghiệt Long dù lợi hại hơn nữa thì e rằng cũng không thể làm hỏng được cái chuông này.

“Vậy ngươi muốn thế nào?” Giờ vấn đề không phải thật sự do ai đánh vỡ mà là Tề Hoan muốn biết bọn họ rốt cuộc muốn làm gì.

“Chúng ta có thể bỏ qua cho con trai của ngài, nhưng Tiểu Long này làm sai phải để ta mang nó về thỉnh tội với cha ta.” Rốt cuộc đã nói đến trọng điểm rồi, khóe miệng Tề Hoan khẽ nhếch lên, ném cái Chuông vàng cho kẻ từ đầu đến giờ chỉ đứng im bên cạnh là Mặc Dạ.

“Dựa vào cái gì mà ta phải đáp ứng ngươi? Con của ta mới ba tuổi ngươi cũng không đối phó được, tài nghệ không bằng người còn dám tìm tới tận cửa gây sự. Ta thật ngạc nhiên, làm sao ngươi có thể vô sỉ như vậy, thời điểm ngươi sinh ra không bị thiên lôi đánh xuống sao?” Đi một vòng quanh người cầm đầu, Tề Hoan mới chậm rãi mở miệng châm chọc.

Những người bị nàng mắng lập tức mặt mày khi đỏ khi trắng, bọn họ trước đây chưa từng gặp loại người như Tề Hoan, trước khi động thủ còn cố ý châm chọc một chầu cho thoải mái, quả nhiên không nên đắc tội với nữ nhân.

“Ngươi… Nữ nhân này thật sự không biết phân biệt tốt xấu… Hừ, chúng ta đi.”

“Giác Khôi đại nhân, tộc trưởng đã dặn không thể…” Thấy người dẫn đầu muốn đi, kẻ phía sau hắn vội vàng đứng ra ngăn cản, nhưng cũng không có nhiều tác dụng, Giác Khôi hung dữ trừng mắt liếc người nọ.

“Cứ việc đi, nhưng để Tiểu Long nhà ta lại.” Tính toán của mấy người này quả là không tê, ném Mặc Tích lại còn muốn bắt tiểu Nghiệt Long đi.

“Ta cho ngươi biết, Tiểu Long này là tộc nhân của ta, ngươi không có tư cách lưu nó lại.” Bị Tề Hoan nhục nhã một trận, còn bị giữ lại, kẻ tâm cao khí ngạo như Giác Khôi làm sao có thể nhịn được, đã sớm quên hết nhiệm vụ chính của mình.

“Tộc nhân? Đừng nói ta xem thường ngươi, với cái đức hạnh này của ngươi thì kiếp sau cũng không thể thành được Nghiệt Long đâu.”

Cái kẻ không có khả năng này chỉ là một con hắc long mà thôi, đừng nói là hắn nghĩ Hắc Long và Nghiệt long có cùng màu thì sẽ thuộc về một tộc nhé?

“Ngươi…” Giác Khôi hiển nhiên không ngờ Tề Hoan biết rõ chủng tộc của tiểu Nghiệt Long, kể cả ở Long tộc cũng không có mấy người biết rõ về sứ mệnh của Nghiệt Long này.

“Tướng công, trả tiên khí lại cho bọn hắn, đừng để họ nói là chúng ta khi dễ người.” Tề Hoan nói xong, Mặc Dạ nghe lời vươn tay, người nọ thật sự thò tay đón lấy.

Nhưng thứ hắn đón được là ‘chất lỏng màu vàng’, cái chuông đã bị nung chảy thành nước, Tiên khí đỉnh cấp lại bị luyện chế thành nước dễ dàng như vậy, mấy tộc nhân từ nãy đến giờ vẫn im lặng đều nhìn Mặc Dạ bằng ánh mắt tràn đầy hoảng sợ.

Giác Khôi nghe lệnh cha đến tìm Nghiệt Long, kỳ thật hắn hoàn toàn có thể mang tiểu Nghiệt Long đi luôn, nhưng hắn phát hiện Nghiệt Long và đứa bé có khế ước linh hồn. Vốn hắn định mang cả tiểu Nghiệt Long và Mặc Tích trở về, nhưng Nghiệt Long nói phải đem đứa nhỏ này về nhà nó mới cam tâm tình nguyện đi theo bọn họ.

Giác Khôi đưa Tiểu Mặc trở về là vì để tiểu Nghiệt Long có thể cam tâm tình nguyện, dù sao nếu đăc tội với Nghiệt Long thì cho dù mang được nó về hắn cũng sẽ không thể trải qua những ngày tốt lành.

Nhưng ai có thể nghĩ tới, cha của tiểu hài tử này tu vi lại khủng bố đến vậy. Tiên khí đỉnh cấp bị hắn ta dùng tay không luyện hóa, mà bọn họ không hề có chút cảm giác nào.

“Ngươi muốn thả Tiểu Long mà nhà ta đã khó khăn nuôi lớn xuống, hay muốn ở lại đây luôn?” Không để bọn họ khiếp sợ quá lâu, Tề Hoan liền cho bọn họ hai con đường lựa chọn, nhưng con đường ‘ở lại’ mà nàng nói chỉ sợ cũng có nghĩa là mạng nhỏ không dễ giữ.

“Ngươi dám… Cha ta chính là Hắc Long vương”.

“Mẹ ta còn là thần tướng đây này!” Bạn nhỏ Mặc Tích đang vắt vẻo cười trên cổ lão cha mình, vẻ mặt kích động khoe. Tề Hoan tức giận trừng mắt lườm con trai, còn nhỏ như vậy đã biết dùng tên tuổi của mẹ để đàn áp người khác, hôm nào nàng phải giáo dục lại nó thật tốt mới được.

Kỳ thật điều Tề Hoan lo lắng chính là nếu đứa con trai ngu ngốc này gặp phải cao thủ mà báo tên mình ra chỉ sợ sẽ chết đến cả xương cốt cũng không chừa, lật lật mấy ngón tay tính toán, ở trong Lục Đạo số người nàng đắc tội cũng không ít đâu.

Người trước mắt cũng không khác con mình bao nhiêu, Tề Hoan không đành lòng tiếp tục khi dễ tiểu bối, khoát tay áo nói: “Cha ngươi đã lợi hại như vậy, thì ta đây chờ hắn đến đón ngươi trở về.” Nói xong, năm ngón tay Tề Hoan hơi cong lại, mười tia sét màu bạc từ không trung đánh xuống tạo thành một nhà tù xinh xắn, mấy người kia ngay cơ hội chạy trốn cũng không có đã bị giam giữ trước cửa.

“Mẹ ơi, Long Long…”

Thuận tay kéo tiểu Nghiệt Long ra, nhìn con trai từ trên người cha mình bò lên thân rồng, lúc này Tề Hoan mới kéo Mặc Dạ trở về tiểu lâu.

Nàng không hề lo lắng vị Hắc Long Vương kia sẽ không biết tin tức mà đến. Cái này gọi là tiếng xấu truyền xa, tuy không ai dám tới quá gần nơi nàng ở, nhưng có vô số ánh mắt của Tiên giới đều chú ý đến mỗi sự việc nhỏ ở nơi này, không riêng gì Tiên giới, chỉ bằng Mặc Dạ ở đây đã khiến lão đại các nơi khẳn trương nhìn chằm chằm vào từng động tác của hắn rồi.

Hơn nữa hiện tại có người tìm tới, chỉ sợ không bao lâu Long tộc liền biết Nghiệt Long đang ở chỗ nàng, khi đó không chỉ Hắc Long vương đích thân tới mà còn có Long Ẩn… Nếu biết trứng Nghiệt Long lúc trước bị nàng giữ, sợ là sẽ có trận chiến lớn xảy ra.

Trước sau đều có phiền toái, chi bằng giải quyết dứt điểm một lần là được rồi.

“Mẹ, bọn họ muốn bắt Long Long đi, mẹ diệt khẩu hết đi nha.” Con trai ở phía sau phát biểu ý kiến khiến Tề Hoan lảo đảo một cái suýt chút nữa ngã sấp mặt xuống đất.

Con trai nàng mới ba tuổi đã biết giết người diệt khẩu rồi? Không khoa trương như vậy chứ?

“Có phải chàng dạy con hay không?” Tề Hoan hung dữ trừng mắt hỏi tướng công nhà mình.

Mặc Dạ mười phần vô tội, không phải nương tử vẫn lo lắng an nguy của con sao, hắn chỉ dạy cho con trai một vài quy tắc sinh tồn thôi, không nhiều lắm, ví dụ như giết người hay bị người giết mà thôi. Ở phương diện này, tiểu tử kia quả thật học rất nhanh.

Dùng sức nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Tiểu Mặc, vẻ mặt Tề Hoan tươi cười nhưng trong lòng không cười nói: “Tiểu Mặc Mặc, nếu con còn dám chạy loạn, ta sẽ đem con diệt khẩu trước.”

Đưa mắt nhìn mẹ đang rời đi, Tiểu Mặc mới vô cùng nhỏ giọng nói thầm với tiểu Nghiệt Long: “Lão già nói sai rồi, mẹ so với Dạ Xoa còn đáng sợ hơn nhiều.”

Tiểu Nghiệt Long gật gật đầu, nó cũng cảm thấy như vậy, cho nên tiểu chủ nhân chỉ dám khi dễ cha mình chứ không dám khiến mẹ tức giận nha. Hiện tại nó quyết định, cha của tiểu chủ nhân sẽ là người nó bội phục nhất, thật vĩ đại, có thể cưới người như nữ chủ nhân về nhà cần bao nhiêu dũng khí a.

Lúc Hắc Long Vương chạy tới liền phát hiện con trai và thủ hạ nhà mình cùng mấy vị bằng hữu Tiên giới đều vô cùng chật vật, bị nhốt trong một lồng giam xinh xắn tinh xảo trước tiểu viện.

Hắn ở cửa tiểu viện đợi nửa canh giờ vậy mà không có ai ra đón, ngược lại “bạn cũ” của hắn cũng chạy đến đây.

Một người toàn thân đen xì, một người toàn thân lập lòe kim quang, hai người đứng chung một chỗ lại rất xứng đôi, con mắt màu đen của Hắc Long Vương – Giác Dã ánh lên tia sáng lạnh, sắc mặt âm trầm nhìn người được công nhận là Long Vương – Long Ẩn đang đi về phía hắn.

Cái gọi là cừu nhân gặp mặt vô cùng đỏ mắt, ngay cả Long Ân bình thường đã rèn luyện được vẻ mặt bất biến cũng trở lên âm lãnh.

Giác Dã không khách khí mở miệng hỏi: “Các ngươi tới nơi này làm gì?”

“Nghiệt long xuất thế, đây là đại sự của Long tộc, ta tới nơi này tất nhiên là vì Long tộc.” Long Ẩn không khách khí mở miệng nói.

“Lúc trước trứng Nghiệt Long luôn do Hắc Long tộc giữ, Nghiệt Long xuất thế đương nhiên cũng chính là chuyện của Hắc Long tộc chúng ta.” Giác Dã mặc kệ người trước mắt là ai, quan hệ của Hắc long tộc và Long tộc cũng như giao tình của bọn họ đã sớm không còn gì hết, hôm nay ngoại trừ thù hận ra thì không còn gì khác.

“Từ sau khi Yên nhi gả cho ta, Nghiệt Long đã không thuộc về Hắc Long tộc rồi.”

“Từ khi Yên nhi chết, tất cả đều đã thay đổi.” Hai người vừa nhắc tới Yên nhi liền có chút không khống chế nổi tâm tình của mình. Trong mắt Long Ẩn hiện lên một tia đau đớn, Giác Dã thì là lửa giận ngút trời. Long Yên là muội muội mà hắn đặt trong lòng bàn tay mà yêu thương, sau khi gả đến Long tộc lại chết không rõ ràng, ngay cả thi thể Long Ẩn cũng không cho hắn nhìn, từ lúc đó trở đi, Hắc Long tộc mới hoàn toàn quyết tuyệt với Long tộc.

“Hai vị, muốn cãi nhau xin mời đến chỗ khác, con của ta còn đang ngủ trưa.” Cửa lớn đình viện mở ra, Tề Hoan từ bên trong đi tới, ánh mắt đảo qua cả hai người, ngữ khí cực kỳ không khách khí.

“Chính ngươi đã bắt con của ta?” Giác Dã trông thấy Tề Hoan cũng bực tức hỏi.

“Con của ta mới ba tuổi hắn còn không buông tha, ta không giết hắn đã xem như tích đức rồi.”

Người nên đến đều đã đến, Tề Hoan cũng không định khách khí với bọn họ. Nhưng hai vị này đều là lão đại của Long tộc, mà hình như lại là kẻ thù, nếu như không phải ở đây không thích hợp thì chỉ sợ hai người bọn họ đã quyết đấu sinh tử rồi.

“Ngươi có ý tứ gì?”

“Phụ thân, nữ nhân này lợi dụng lúc chúng con không chú ý ra tay ám toán.” Vì muốn bảo vệ chút mặt mũi, Giác Khôi liền cất tiếng chặn trước khiến khuôn mặt Tề Hoan hiện lên vẻ giễu cợt, đối phó với loại này còn cần ám toán? Thật đúng là biết tự sơn son thiếp vàng vào mặt mình.

Trái lại Long Ẩn có vẻ thân thiện hơn nhiều, cho dù biết rõ lúc trước trứng Nghiệt Long bị Tề Hoan cầm đi, nhưng Long Ẩn cũng không có ý định nói ra. Trong lòng hắn hiểu rõ, nếu khiến Tề Hoan bực mình thì cho dù hắn dốc hết sức lực toàn tộc cũng chưa chắc đã có thể chiếm được lợi thế.

“Ngươi câm miệng!” Hiểu con không ai ngoài cha, Giác Dã cũng biết rõ con mình, nhưng ở trước mặt người ngoài hắn đương nhiên không thể chất vấn con trai, tiếp tục bảo trì thái độ cứng rắn: “Thế thì xin hỏi lệnh công tử có bị tổn thương gì hay không?”

“Nếu như nó bị thương, hiện tại con ngươi chỉ là người chết.”

“Đã không bị thương, vậy mời thả con của ta ra.” Thái độ Tề Hoan thật sự quá hung hăng càn quấy, Hắc Long vương này cũng không phải quả hồng mềm, muốn hắn mấy câu liền chịu thua là tuyệt đối không thể.

“Xin mời.” Tê Hoan cũng dễ nói chuyện, trực tiếp thu lồng giam lại, trở tay muốn đóng cửa.

“Khoan đã…” Thấy Tề Hoan muốn rời đi, Giác Dã quýnh lên thò tay kéo lại cửa lớn, “Còn một chuyện.”

“Ngươi cảm thấy mình có tư cách bàn bạc điều kiện với ta sao? Cút xa một chút cho ta!” Tề Hoan hừ lạnh một tiếng, một bàn tay lớn chừng một trăm trượng đập về phía Giác Dã đang đứng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »