Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 9867 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 224
không muốn làm hòa thượng

❊ ❊ ❊

Chương 224: Không Muốn Làm Hòa Thượng

Vợ chồng nói chuyện với nhau còn phải gào lên, chuyện này ai mà chịu nổi.

“Mau nghĩ cách đi.” Tề Hoan nhặt một cái gối ở trên giường, không chút khách khí đập vào người Mặc Dạ. Dù sao nàng đã dùng đủ mọi cách có thể rồi, nếu Mặc Dạ vẫn không nghĩ ra được cách nào hay, vậy thì tốt rồi, từ hôm nay hai người bọn họ bắt đầu ở riêng.

“Không phải là không có cách, chỉ là......” Nói được một nửa, trên mặt Mặc Dạ lại hiện lên vài phần ảo não.

Thời gian trước Tề Hoan vẫn luôn quấn quít lấy hắn đòi sinh con, vốn tưởng rằng nàng chỉ nhất thời cao hứng, ai biết lần này nàng lại muốn thật.

Sinh đứa bé thật cũng không sao, Mặc Dạ cũng đành chấp nhận, nhưng nhìn Tề Hoan như vậy thật sự không thể nào thích hợp làm mẹ. Dù sao tu vi của nàng cũng không yếu, trong bụng có thêm một sinh mệnh nhỏ thì cũng nên cảm nhận được chứ, thế mà mãi cho đến bây giờ nàng vẫn không phát hiện được tý nào.

“Cách gì, nói mau nói mau.”

Mặc Dạ đưa tay chỉ chỉ vào bụng Tề Hoan: “Nàng tập hợp Phật hiệu trong toàn thân dồn tới đó đi.”

“Bụng?” Tề Hoan có chút không tin nổi, tập hợp Phật hiệu lại một chỗ sẽ không xảy ra vụ nổ động trời nào chứ.

Mặc Dạ im lặng thở dài, giọng nói vô cùng trầm trọng: “Tiểu Hoan, nàng có thai rồi, là một bé trai.”

“Ai?” Tề Hoan không thể tin được nháy mắt mấy cái, há mồm cả buổi vẫn không nói được lời nào, có thai? Sờ sờ cái bụng còn bằng phẳng, vẫn không có chút cảm giác nào.

“Tự nàng cảm nhận kỹ một chút sẽ biết, sau đó tập hợp Phật hiệu đến linh thai là được rồi.” Nếu như chỉ là thai nhi bình thường, đương nhiên sẽ không thể tiếp nhận được Phật hiệu dồi dào kia, nhưng ai bảo cha mẹ của đứa nhỏ này đều không phải người bình thường chứ, một tiên, một Quỷ Tiên, thai nhi sinh ra đương nhiên sẽ là linh thai Tiên Thiên.

Bình thường những đứa trẻ vừa sinh ra ở Tiên Giới đều có sẵn tu vị, đây cũng là chỗ tốt mà cha mẹ mang lại cho bọn chúng, những hài tử này lúc còn bên trong cơ thể mẹ đều được gọi là linh thai. Còn linh thai Tiên Thiên, tình huống này rất ít khi xuất hiện, nghe nói sau khi linh thai Tiên Thiên xuất thế, tu vị của hài tử đã có thể đủ cho bọn chúng trực tiếp thăng tiên. Cái này cũng giống như ngồi lên tên lửa bay thẳng lên trời vậy, là loại người trời sinh đã bị người ta ghen ghét hâm mộ căm hận.

Tề Hoan nghe lời đưa thần thức vào sâu trong cơ thể, chậm rãi vận chuyển Phật hiệu trong người, tinh thần dần dần nặng nề, rốt cục cũng nhận ra hơi thở của một sinh mệnh khác tồn tại trong bụng mình.

Đây chắc là của con mình đây, đáng tiếc bây giờ nó còn quá yếu, Tề Hoan không dám tùy tiện dùng thần thức dò xét, sợ hài tử bị dọa thành bệnh, tuy rằng bây giờ cục cưng nhà nàng thực chất vẫn chỉ là một đám ánh sáng ngưng tụ lại mà thôi.

“Làm như vậy sẽ không có chuyện gì xảy ra chứ?” Sau khi thăm dò bên trong, Tề Hoan vẫn còn đang hưng phấn, nhưng nhớ tới những lời Mặc Dạ nói ban nãy, nàng có chút lo lắng.

“Sẽ không, vấn đề duy nhất đại khái chính là sau này nó sẽ trở thành một vị Phật.” Con trai của Quỷ Tiên vậy mà lại thành Phật, theo dự đoán còn không phải một vị Phật bình thường, trong lòng Mặc Dạ khó chịu giống như đang ăn nuốt phải ruồi. Cho dù là Ma con cũng được mà, nếu không thì cùng làm Quỷ Tiên với hắn cũng không tồi a.

Hắn quyết định, đứa con trai này không được rồi, sau này lại bắt Tề Hoan sinh một đứa nữa.

Thật ra cho dù không đẩy Phật hiệu vào thai nhi, thì chỉ sợ đứa bé kia cũng sẽ là một Phật tu. Lấy số mệnh của Tề Hoan, có thể có được một chữ Chân Ngôn đã là không tệ rồi, lần này vậy mà lại cùng lúc hấp thụ đến ba chữ, chắc chắn là có quan hệ với cái vị đang ở trong bụng nàng kia.

Chỉ e chính thằng nhóc này mới là người thừa kế của Lục Tự Chân Ngôn. Còn suy đoán của Mặc Dạ có chính xác hay không, thì phải đợi hài tử sinh ra rồi xem xét lại.

“Ta không muốn con ta làm hoà thượng đâu!” Tề Hoan vừa nghe xong đã nóng nảy, đùa gì vậy, khó khăn lắm mới thuyết phục được Mặc Dạ để cho nàng sinh một cục cưng ra chơi đùa, kết quả hài tử còn chưa sinh ra đã bị định sẵn chức nghiệp tương lai rồi.

Làm cái gì cũng được, nhưng làm hòa thượng thì không được. Đầu trọc lóc, buổi tối nhà nàng không thiếu bóng đèn.

“Không phải hòa thượng, là Phật!” Nếu Tề Hoan không đồng ý, thì chuyện này có nghĩa là phương pháp hắn nghĩ ra để buổi tối ôm vợ ngủ đã sụp đổ rồi, chuyện này đã xảy ra vài ngày, Mặc Dạ thật sự đã sắp không chịu được nữa rồi.

“Cũng không có gì khác nhau.” Tề Hoan hừ một tiếng, bất mãn cong miệng.

“Khác nhau rất lớn đấy, hơn nữa sau khi hài tử được sinh ra, thân mang Phật hiệu tuyệt thế, không cần nàng dạy đạo thì người khác cũng không thể tùy tiện bắt nạt nó, đây không phải là rất tốt sao.” Đây mới là hài tử lý tưởng nhất trong lòng Mặc Dạ, hắn đã tính toán sẵn rồi, đợi sau khi đứa nhỏ này ra đời, hắn sẽ ném nó đến Phật môn, tránh khỏi chướng mắt.

“Thật không?” Tề Hoan nửa tin nửa ngờ, nàng cảm thấy Mặc Dạ dường như đang có âm mưu gì đó.

“Tất nhiên là thật rồi, nàng làm như vậy không chỉ tốt với thai nhi, còn tốt cho nàng nữa. Bây giờ lực lôi điện trong cơ nàng chưa bị tiêu trừ, nhưng nàng vốn không phải Phật tu, nếu để lâu thì Phật quang đó chỉ có hại mà không có lợi cho nàng, thậm chí còn có thể gây ảnh hưởng tới thân thể.” Giọng Mặc Dạ vô cùng nghiêm túc, hắn lo lắng nhất vẫn là thân thể của Tề Hoan, cho dù thế nào hắn cũng không dám mạo hiểm.

“Thế nhưng mà…” Tình huống này trước kia Mặc Dạ cũng chưa từng nhìn thấy, Tề Hoan vẫn lo lắng sẽ xảy ra rủi ro ngoài ý muốn. Lúc không biết mình mang bầu, Tề Hoan cũng không có cảm giác gì. Nhưng bây giờ, nàng cảm giác, cảm thấy bản thân mình đã thành mẫu thân, suy nghĩ đương nhiên cũng đã thay đổi rất nhiều.

“Tiểu Hoan, ta cam đoan, tuyệt đối sẽ không có việc gì đâu.”

“Được rồi.” Tề Hoan cũng biết Mặc Dạ đang lo lắng ình, huống hồ cho dù Mặc Dạ không thích hài tử, thì đây dù sao cũng là cốt nhục của bọn họ, hắn cũng không thể làm gì con được.

Tề Hoan dựa theo chỉ dẫn của Mặc Dạ, chậm rãi thu nạp Phật hiệu trên người mình, sau đó cẩn thận từng chút một dẫn Phật hiệu vào trong bụng. Vượt quá dự kiến của nàng, thai nhi trong bụng chẳng những không hề kháng cự Phật lực dồi dào kia, mà còn chủ động đến để hấp thu.

Phật hiệu trong cơ thể nàng giống như tìm được nơi để xông vào, không đến nửa canh giờ, ngoại trừ bốn chữ Chân Ngôn vẫn còn tồn tại trong đầu ra, thì trên người nàng không chập chờn một tia Phật hiệu nào nữa.

Qua thời gian, lực lôi điện vẫn luôn trong trạng thái bị áp chế đã dần sống dậy, Lôi đan trong cơ thể Tề Hoan rốt cục bắt đầu xoay tròn. Lực lượng thuộc về mình trở lại, cảm giác này thật sự rất tốt.

Đã xong, kết thúc công việc! Tề Hoan nhẹ nhàng thở ra, duỗi lưng một cái, không đợi nàng có thêm hoạt động gì thì bị ôm vào trong ngực Mặc Dạ. “Sau này nàng thành thật một chút cho ta, đừng có cái gì cũng lộn xộn.” Mặc Dạ hung dữ nhéo nhéo khuôn mặt Tề Hoan, có lẽ cảm thấy véo chưa đủ, còn há mồm cắn một cái, nhẹ nhàng để lại trên khuôn mặt Tề Hoan một dấu răng.

“Đừng nóng giận, không phải là không có chuyện gì rồi sao.” Tề Hoan cười hì hì ôm lấy đầu Mặc Dạ, nặng nề hôn lên môi hắn một cái.

Mặc Dạ ôm Tề Hoan không nói gì, trong lòng cũng âm thầm cảm thấy may mắn.

“Đúng rồi, ta mang bầu lúc nào vậy, sao chàng không nói cho ta biết hả?”

“Lúc nàng trở lại Tiên Giới.” Mặc Dạ cười như không cười trả lời.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tề Hoan lập tức đỏ lên, nàng nghĩ tới, bên trong cái xe kia...

—————-

TNN: Chương sau lại oánh nhau rồi:)) rất là đẫm máu, rất là dã man *hơ hơ hơ* Chương sau chúng ta sẽ đc gặp lại Thương và bạn ‘song sinh áo trắng’ hí hí.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »