Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 9972 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 229
nàng, không thể lưu!

❊ ❊ ❊

Chương 229: Nàng, Không Thể Lưu!

Gần đây dường như nhiệt độ của Tiên Giới hơi cao. Ngay cả bên trong Lôi Thần Điện cũng như lồng hấp, Tề Hoan mềm nhũn nằm trên phiến đá hàn ngọc bên cạnh hồ, một đôi chân nhỏ trắng nõn đung đưa trong nước, quấy đến con cá cũng phải chìm xuống tận đáy hồ.

Tiểu hồ ly bị con rắn vạn ác kia bắt cóc rồi, thứ duy nhất có thể chống nóng trong nhà đã chạy, nàng chỉ có thể ở ven hồ hóng chút gió mát thôi, ai, ngay cả nước trong hồ cũng nóng đấy. Càng ngày càng nhớ Mặc Dạ rồi, loại thời tiết này ôm hắn ngủ mới là hạnh phúc nhất, nàng có một tướng công đông ấm hè mát nha.

Hình như trời càng ngày càng nóng. Thở dài thật dài, Tề Hoan đưa tay lên đỉnh đầu sờ cây quạt vừa bị mình ném đi, không sờ đến quạt, ngược lại mò tới một cánh tay cứng rắn.

Ngẩng đầu lên nhìn, Tề Hoan bất mãn hừ hai tiếng, “Đừng tưởng rằng làm như vậy thì ta sẽ tha thứ cho ngươi.”

“Nương tử nói đều đúng.” Nam nhân cụp mắt xuống, giọng nói ôn nhu dị thường. Trong tay hắn cầm cây quạt, ngồi ở bên cạnh Tề Hoan quạt mát cho nàng.

“Nhẹ quá, dùng thêm chút sức đi.”

“Nương tử nói đều đúng.”

“Ngươi không thể nói câu gì khác sao?” Cảm xúc bất mãn của Tề Hoan lại bốc lên.

“Nương tử nói đều đúng.”

“Mặc Dạ, ngươi là một tên khốn kiếp!”

“Nương tử, không được nói xấu sau lưng vi phu.” Lần này, rốt cục đã đổi câu rồi, tên nam nhân gian trá này.

Trước khi Mặc Dạ rời đi, Tề Hoan bảo hắn làm con rối ình chơi đùa, về sau, Tề Hoan lại khuyến khích Mặc Dạ làm con rối thành bộ dáng của hắn, nói là lúc nhớ hắn thì có thể tùy thời nhìn thấy, trên thực tế Tề Hoan là muốn khi tâm tình không tốt còn có thể khi dễ một chút, người trong cuộc lại không biết, đúng là hạnh phúc mà.

Kết quả, ‘Mặc Dạ’ này căn bản chính là bà mụ già. Sáng sớm nàng dậy chậm một chút liền có người vo ve bên tai giống như con ruồi. Một buổi sáng ngày nào đó, cuối cùng đã thực sự chọc giận Tề Hoan, nàng đánh tới một đạo sét, thế mà con rối kia lại sững sững không bị sét bổ đôi.

Hoá ra, Mặc Dạ vì tra tấn nàng đã đem tất cả nguyên liệu dùng để chế tạo hình nhân biến thành Kinh Lôi Mộc – loại gỗ mấy vạn năm cũng không mọc ra được một tấc, chuyên môn hấp thu lôi điện. Thứ quý ra như vậy mà hắn lại dùng để luyện chế hình nhân, đúng là nam nhân phá sản mà. Tề Hoan rốt cục hiểu ra, vì sao lúc ấy Mặc Dạ lại sảng khoái đáp ứng yêu cầu cố tình gây sự của nàng, hắn đây là muốn khiến mình không thoải mái thì có.

Cây quạt mang đến gió mát khiến Tề Hoan hơi buồn ngủ, nhưng không đợi nàng hoàn toàn ngủ say, không khí chung quanh hình như còn nóng hơn vài phần.

Không đầy một lát, mồ hôi trên trán Tề Hoan đã rơi xuống, nàng chịu đựng trong chốc lát rốt cục không nhịn được từ phiến đá ngồi dậy.

Vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy một nam nhân đứng cách đó không xa. Không tính là người thật, chỉ là hư thể ngưng tụ mà thôi. Nhưng trên đời này người có thể làm được như thế thì thật đúng là không nhiều lắm.

“Tiểu Hoan, chúc mừng nàng đã đứng hàng thần tướng.”

Khuôn mặt tươi cười cùng với mái tóc dài màu đỏ khiến Tề Hoan hơi híp híp mắt, trách không được trong Lôi Thần Điện lại đột nhiên trở nên nóng như vậy, nhiệt độ Tiên Giới biến hóa chắc là có liên quan đến hắn. Minh Hỏa dường như có chút khác với lần gặp mặt trước, cho dù chỉ là hư thể nhưng Tề Hoan vẫn có thể cảm giác được sự tinh khiết của nguyên lực hỏa kia.

Tề Hoan ngay cả nói cũng không thèm nói với hắn, một đạo sét trực tiếp đánh tới, hư thể được ngưng tụ thành rất nhanh bị đánh tan. Chỉ có điều một hư thể bị đánh tan, cái khác lại xuất hiện. Hắn dường như có ý thề không bỏ qua.

“Bằng hữu cũ gặp mặt, làm gì tức giận như vậy.” Nụ cười trên mặt Minh Hỏa vẫn như trước, không hề bởi vì hành động của Tề Hoan mà tức giận.

“Ta không muốn nhìn thấy ngươi.”

“Lời này, thật làm ta thương tâm.” Minh Hỏa cười khẽ, nguyên tố hệ hoả xung quanh thân thể ngày càng dày đặc, thậm chí khiến cho cây cỏ xung quanh bắt đầu chậm rãi biến thành màu đen, giống như muốn bốc cháy.

“Ngươi tới làm gì?” Bởi vì bản thể không vào được đây, cho nên dùng loại biện pháp này sao? Như vậy, hắn hao tổn tâm cơ rốt cuộc là muốn làm cái gì?

“Tông Lão Hội tìm rất nhiều cao nhân Tiên Giới đang chạy đến đây.”

“Mắc mớ gì tới ngươi.” Chỉ cần không đi ra ngoài, người của Tông Lão Hội sẽ không vào được, Tề Hoan cũng không lo lắng. Nhưng nàng không nghĩ tới tên Đại trưởng lão kia vẫn không chịu buông tha, xem ra là chịu kích thích chưa đủ lớn.

“Mặc Dạ bố trí Tà Linh Tru Tiên Trận rất lợi hại, ta không phá được, nhưng không có nghĩa là bọn họ cũng không phá được. Nàng quá coi thường thực lực của Tông Lão Hội rồi.”

“Thật không, ta lại muốn nhìn một chút xem bọn hắn phá trận như thế nào đấy.” Tề Hoan cười lạnh, rũ mắt xuống nhìn dưới chân Minh Hỏa, chẳng biết từ lúc nào mà địa võng đã rải đầy trên đất, lôi điện từ phía trên toát ra. Minh Hỏa dường như đã nhận ra có chuyện không ổn, hắn cúi đầu nhìn lôi ti màu đỏ gắt gao cuốn dưới chân mình, mặt tràn đầy vẻ cười khổ.

“Không đến mức đó chứ.”

“Ta chán ghét người khác xâm nhập vào địa bàn của ta.” Đối với nàng mà nói, Minh Hỏa đã sớm là người khác.

“Tạm thời ta còn chưa muốn đi.”

“Không sao, vậy ngươi cứ ở đây chậm rãi chơi.” Tề Hoan trừng mắt nhìn hắn một cái, biết rõ cho dù đánh tan hư thể cũng vô dụng, trừ phi giết chết bản thể của hắn, hoặc là khiến nguyên lực hệ hoả nồng đậm trong Lôi Thần Điện biến mất.

Nhìn bóng lưng của Tề Hoan, Minh Hỏa nghiêng đầu, mắt nhìn hình nhân ‘Mặc Dạ’ vẫn còn cầm cây quạt thẳng tắp đứng ở một bên, khóe miệng hơi cong lên: “Ta còn chưa chết tâm, nàng nói đi, phải làm sao bây giờ?”

Đám người của Tông Lão Hội đến cực kì nhanh, hơn nữa không chỉ bọn hắn mà còn có rất nhiều người lạ hoắc Tề Hoan chưa từng gặp. Sau khi bọn hắn đến, chuyện đầu tiên bọn hắn làm quả thật như Minh Hỏa nói – phá trận.

Trận pháp mà Mặc Dạ bố trí ngay cả thần tướng cũng có thể ngăn cản, bọn hắn có hơn mười người liên thủ cũng không chiếm được chỗ tốt, ngược lại bảy kiện bảo vật cổ xưa thiếu chút nữa bị số oan hồn trong trận pháp làm bẩn.

Tề Hoan ở trong phòng cũng không nhẹ nhõm chút nào, trận pháp không phải là dạng đã hình thành thì không thay đổi, nó cần phát triển thì mới có thể biến ảo liên tục, đảm bảo không bị phá vỡ một cách dễ dàng. Nhưng một mình nàng biến ảo trận pháp đối kháng với hơn mười người bên ngoài cũng không hề thoải mái.

Sau khi giằng co một lúc, nguyên tố hệ hoả trong sân đột nhiên tụ tập hướng về phía Minh Hỏa, sau đó ngưng tụ thành một hạt châu màu đỏ lớn cỡ nắm tay vọt lên trời.

Hạt châu kia nổ tung trên không, hoả hoa phóng ra y hệt pháo hoa. Tề Hoan đang biến ảo trận pháp đột nhiên phát hiện mình không thể nào khống chế được đại trận nữa, hơn nữa, trận pháp này dường như có dấu hiệu sụp đổ.

Nàng đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vã đẩy cửa muốn đi ra ngoài.

Minh Hỏa đứng ở ngoài cửa cười nhìn nàng, lần này, không phải hư thể, mà bản thân hắn.

“Vì phá trận, ngươi thật đúng là hi sinh khá lớn đấy.” Nếu Minh Hỏa đã ở đây, rốt cuộc Tề Hoan cũng suy nghĩ cẩn thận việc gần đây tại sao khí trời lại phải nóng như vậy rồi.

“Ta cảm thấy đáng giá là tốt rồi.” Vì phá trận, hắn đem hỏa nguyên linh tinh khiết trong cơ thể mình dung nhập vào đại trận, chậm rãi rót vào Lôi Thần Điện, theo như Tề Hoan nói, sự hi sinh của hắn đúng là không nhỏ, dùng xong chút hỏa nguyên linh tinh khiết kia chỉ sợ phải tu luyện ít nhất trăm năm mới có thể bổ sung trở về, hơn nữa, hắn còn tổn thất một giọt máu tinh, vĩnh viễn không có biện pháp lấy lại.

Nhưng không sao, đã được đứng ở trước mặt Tề Hoan thì không có gì đáng kể. Lúc này, hắn sẽ không thất bại nữa.

Trận pháp bị Minh Hỏa phá vỡ từ bên trong, rất nhanh đám người của Tông Lão Hội đã hoàn toàn phá vỡ được đại trận.

Cảm giác được hơi thở lạ lẫm của từng người từng người, trong mắt Tề Hoan hiện lên một tia lo lắng.

Tiểu Ngân bế quan, tiểu hồ ly tự hộ pháp cho hắn, tiểu tử Thuần Vũ có lẽ cũng ở cùng một chỗ với tiểu hồ ly, tạm thời đám người này sẽ không tìm thấy bọn họ. Nàng không nghĩ tới Tông Lão Hội sẽ mang đến nhiều người như vậy, một mình nàng căn bản không ngăn được, huống chi bây giờ còn có thêm một Minh Hỏa phá rối.

“Bái kiến Minh Hỏa thần tướng.” Ngoại trừ Lâu La, sau khi tất cả mọi người nhìn thấy Minh Hỏa đều dùng lễ nửa quỳ, đây là lễ tiết đối với thần tướng.

Nhưng thần tướng Tề Hoan này đã trực tiếp bị tất cả mọi người bỏ qua.

“Đại trưởng lão, ngươi tới đây là có chuyện gì phải làm sao.” Nếu không biết tình huống còn tưởng rằng Minh Hỏa mới là chủ nhân của Lôi Thần Điện đây này.

“Minh Hỏa đại nhân, nàng...... không thể lưu.” Đại trưởng lão duỗi tay chỉ Tề Hoan, ánh mắt nhìn về phía Minh Hỏa có thêm vài phần lợi hại. Lão biết rõ, Minh Hỏa khẳng định rõ ràng mọi chuyện, nhưng vì sao hắn vẫn luôn không chịu ra tay với Tề Hoan, đây mới là vấn đề cần phải cân nhắc.

Minh Hỏa nhướn mày: “Cho nên, ngươi định làm thế nào?”

“Dựa theo quy củ của Tiên Giới, câu hồn nhiếp phách vĩnh viễn không được siêu sinh.”

Đây là đang ở trước mặt mình tuyên bố phương thức chết của mình sao? Tề Hoan cảm thấy có chút buồn cười.

Câu hồn nhiếp phách, một biện pháp không tệ, nhưng mà, bọn hắn có năng lực này sao?

“Đại trưởng lão, đừng quên thân phận của mình.” Nụ cười trên mặt Minh Hỏa càng sâu, thoạt nhìn càng làm cho người ta cả kinh. Vẻ kinh hoàng chợt lóe trên mặt Đại trưởng lão, thật sự là lão đã đắc ý quá độ nên quên mất, có Minh Hỏa ở đây, lời này còn chưa tới phiên lão nói.

“Minh Hỏa, đừng khiến ọi chuyện phức tạp như vậy, ta nghe nói nữ nhân này có chút quan hệ với Quỷ Tiên. Không bằng để ta tới xử lý nàng, thế nào?” Nhắc tới Mặc Dạ, trong lòng Lâu La tràn đầy oán hận không sao phát tiết được, Mặc Dạ dám ném mình tới mười tám tầng địa ngục, làm hại một thân tiên khí tinh thuần của hắn bị những ác quỷ làm bẩn mất hơn phân nửa, nếu không kịp thời rời khỏi chỗ đó, chỉ e hắn đã sớm bị đồng hóa rồi.

“Xin cứ tự nhiên.” Minh Hỏa cong khóe miệng lên, quay đầu nhìn về phía Tề Hoan.

Tề Hoan nhìn lướt qua Minh Hỏa, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Lâu la, trên mặt mang theo vài phần mỉa mai. “Khí sắc của Lâu La thần tướng không tệ, thoạt nhìn mười tám tầng địa ngục không khiến ngươi ăn đủ đau khổ nhỉ.”

“Hừ, miệng lưỡi bén nhọn, Mặc Dạ dám dùng mười tám tầng địa ngục đối phó ta, ta sẽ dùng thủ đoạn đồng dạng như vậy để tra tấn ngươi, cho ngươi cũng nếm thử tư vị đó xem thế nào!” Lâu La hừ lạnh nói, hắn và Đại trưởng lão đều chưa thấy Tề Hoan ra tay nên bọn hắn căn bản không cho rằng Tề Hoan có năng lực chạy ra khỏi nơi này, vì thế giọng điệu đương nhiên không hề cố kỵ.

Trên thực tế, Tề Hoan thật sự không nắm chắc sẽ chạy đi được, nhưng không sao, ai khiến nàng sống không vui thì nàng cũng sẽ không để hắn sống tốt, chút tự tin này nàng vẫn phải có.

Sau khi nói xong, Lâu La đưa tay chộp tới Tề Hoan. Một lực hút đan xen một loại linh lực quỷ dị từ tay Lâu La truyền đến, Tề Hoan vung tay phóng ra hai luồng lôi trụ.

Lôi trụ rất nhỏ, chỉ nhỏ bằng ngón cái mà thôi, Lâu La cũng không để tâm tới, định dùng tay đón lấy, đầu năm nay dốt đặc quả nhiên rất đáng sợ. Đợi đến khi hai đạo lôi trụ lớn bằng ngón cái khiến tay Lâu La tản ra mùi thơm của thịt nướng, lúc này hắn muốn buông tay ra thì đã chậm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »