Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 9868 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 244
ăn cướp

❊ ❊ ❊

Chương 244: Ăn Cướp

Mặc Tích được mẹ giải cứu từ tay lão cha liền quấn quýt ôm chặt mẹ mình. Tuy người mẹ này của nó tính tình không tệ, cũng thích ôm nó, nhưng lão cha căn bản không cho phép bất luận kẻ nào dùng bất kỳ cớ gì tiếp cận mẹ nó nha…

Cho nên bạn nhỏ Mặc Tích một lần nữa bị ném ra khỏi cửa tiểu viện.

Chậc chậc… nhìn con trai mới ba tuổi của mình bị ném tạo thành một hố sâu ngay ngoài cửa viện, khẳng định rất đau nha… Tề Hoan không tim không phổi nghĩ.

Bị ngã lộn nhào cắm đầu xuống đất, Mặc Tích phải mất khí lực thật lớn mới có thể rút cái đầu nhỏ lên… Cha nó chính là loại quan báo tư thù lợi dụng việc chung để trả thù riêng, không phải đêm qua nó chỉ lỡ ôm mẹ ngủ quên mất thôi sao, mà nửa đêm cha nó đã kéo mẹ trở về rồi còn gì. Thật sự là nam nhân lòng dạ hẹp hòi.

Chu miệng tỏ vẻ ủy khuất cả buổi nhưng không thấy ai tới an ủi, Mặc Tích bĩu môi tự mình đứng lên, thuận tiện búng tay, bùn đất trên người lập tức biến mất không thấy nữa.

Hiện tại toàn bộ mọi người trong nhà ngoại trừ Mặc Dạ ra đều có tâm tư đố kị với bạn nhỏ Mặc Tích, đã bao giờ gặp tiên nhân nào mới sinh ra ba năm đã đạt tu vi Thất trọng thiên chưa? Chính nó nha.

Hơn nữa Mặc Tích tu luyện không cần người chỉ điểm, giống như trời sinh đã thông hiểu, khiến ỗi lần Tề Hoan nhớ tới con đường tu luyện vất vả lúc trước của mình liền bất giác nghiến răng nghiến lợi ghen tị với con trai.

Quay đầu nhìn vào trong sân, cha lại đang ôm mẹ giở trò, căn bản không quan tâm tới tâm lý yếu ớt của con trẻ, Mặc Tích cân nhắc cả buổi, cảm thấy tốt nhất vẫn không nên đi quấy rầy, dù sao lúc cha ở cùng với mẹ mà có người xuất hiện phá đám thì tính tình sẽ vô cùng tệ.

Huýt sáo một tiếng, Nghiệt Long từ dưới chân Mặc Tích chui ra, một em bé còn bụ sữa và một Nghiệt Long cùng bay về phía ngược lại bờ Vô Nhai Hải.

Đây không phải lần đầu tiên Mặc Tích tự rời khỏi nhà, nên Tề Hoan cũng không để ý nhiều. Từ một năm trước con trai bảo bối nhà nàng đã bắt đầu không an phận rồi, hơn nữa sau khi nó ấp nở được trứng Tiểu Nghiệt Long thì hai kẻ không an phận này liền khiến trong nhà huyên náo không có một ngày bình an.

Vốn Tề Hoan còn có vài phần lo lắng khi con trai rời nhà bỏ đi chơi xa, dù sao nó cũng mới chỉ ba tuổi, cho dù trưởng thành sớm lại thông minh lanh lợi nhưng vẫn khó tránh khỏi gặp phải chút chuyện phiền toái khi ra ngoài. Tiên giới vốn không phải nơi an bình như vẻ bề ngoài, cho dù chỉ là một tiểu oa nhi trên người không có bảo bối gì thì vẫn có thể bị người theo dõi hoặc kiếm chuyện vì nhiều nguyên do. Ở Tiên giới, thấy người không thuận mắt liền giết chết cũng không phải chuyện mới lạ gì.

Nhưng Mặc Dạ lại không hề để ý, hắn từ lúc bắt đầu hiểu chuyện đã bị cha mẹ ném ra ngoài, trên đường đi trưởng thành nhờ chém chém giết giết rồi sống tới tận bây giờ, hơn nữa Tu tiên vốn đã là chuyện nghịch thiên, nếu có thể dễ dàng chết như thế thì tương lai cũng không có tiền đồ.

Nhưng bị Tề Hoan dùng hết các biện pháp từ nhõng nhẽo đến uy hiếp rồi giận dỗi, Mặc Dạ không chống đỡ được đành đưa cho con trai không ít vật phòng thân, cuối cùng còn hao phí tâm lực vẽ lên người nó một đạo huyết phù, thời khắc mấu chốt có thể bảo vệ tính mạng.

Nhưng thời điểm có thể dùng đến Huyết phù chắc chắn phải là khi chọc nhầm thần tướng, thiên tướng a.

Tu vi của Mặc Tích đã đến Thất trọng thiên, tiểu Nghiệt Long từ khi sinh ra càng nghịch thiên hơn, dựa theo sự suy đoán của Mặc Dạ thì tu vi của nó hẳn đã ở khoảng Bát Trọng thiên, hai kẻ đi với nhau bình thường chỉ có chúng hành hạ người khác mà thôi.

Nhưng lần này thời gian Mặc Tích rời nhà hơi dài hơn bình thường, đã quá ba ngày rồi, thật sự khiến Tề Hoan đứng ngồi không yên. Bình thường chỉ cần nó đi ra ngoài chơi đùa quá hai ngày nhất định sẽ trở về gặp nàng, hiện tại lâu như vậy còn chưa về, nhất định đã xảy ra chuyện.

“Mặc Dạ!” Sau khi đi qua đi lại mấy chục vòng, Tề Hoan trừng mắt nhìn Mặc Dạ đang nửa nằm nửa ngồi trên ghế tiêu diêu tự tại, chăm chú say mê xem một cuốn sách lụa, cảm thấy không thể để yên được.

“Hửm?” Nương tử đã lên tiếng, Mặc Dạ rất biết điều ném sách qua một bên, ngẩng đầu nhìn Tề Hoan.

Con cũng đã sinh mà tính tình nàng đến nay vẫn hề không thay đổi, thời điểm tức giận khuôn mặt liền phụng phịu hồng hồng thật đáng yêu. Mặc Dạ một tay chống cằm, mê muội nhìn nương tử đang tức giận.

“Con của chàng biến mất, chàng một chút cũng không lo lắng?” Nhìn ánh mắt mê mẩn của Mặc Dạ, Tề Hoan nhịn không được lườm một cái, cùng lúc bước lùi lại bảo trì khoảng cách an toàn. Nếu như bị hắn bắt được, mục đích cuộc nói chuyện của nàng sẽ không duy trì được, sự tình sau đó sẽ dựa theo mong muốn của Mặc Dạ mà phát triển ở trên giường.

“Nó không sao.” Huyết phù còn chưa bị mở ra nghĩa là người chưa có chuyện gì, đã không có việc gì thì sao hắn phải lo lắng.

“… Nhưng con mất tích!!!”

“Không phải còn chưa chết sao?” Kể cả chết rồi hắn cũng có cách cứu trở về, cho nên Mặc Dạ mười phần không hiểu tâm tình lúc này của nương tử thân yêu. Hơn nữa, khi hắn còn bé cũng lớn lên như vậy, hoàn cảnh cuộc sống của hắn khi bé mà nói còn khốn khó hơn nhiều so với con trai bây giờ, nhưng vẫn sống được rất nhiều năm như vậy đấy thôi.

“Ngươi rốt cuộc có phải cha nó hay không?” Tề Hoan rốt cuộc phát điên, nhịn không được thét lên.

Mặc Dạ thay đổi một tư thế thoải mái, vẻ mặt trêu tức nhìn Tề Hoan nói: “Việc này không phải nương tử nên biết rõ hơn ta à?”

“Ta trước tiên bóp chết ngươi rồi nói sau.” Tề Hoan bị kích thích, hung dữ xông thẳng lên người Mặc Dạ, mười ngón tay non mịn bò lên bóp cổ hắn.

“Ha ha ha, nàng đừng nóng giận, con trai mất tích thì mất tích, không bằng chúng ta lại sinh thêm một đứa?” Ôm thật chặt Tề Hoan vào lòng, Mặc Dạ cười tủm tỉm đưa ra ý kiến của mình.

“Chàng tự đi mà sinh.” Dấm véo cả buổi cũng không thấy hắn có chút nhăn mày còn khiến cho ngón tay mình bị đau, Tề Hoan cuối cùng cũng buông tha cho nhiệm vụ ‘mưu sát chồng’ gian khổ. Không phải nàng không nghĩ tới việc sinh thêm một đứa, nhưng quá trình sinh con quả thật khiến nàng vừa nghĩ tới đã sợ, hơn nữa nhìn tính cách con trai nàng bây giờ, nếu nàng sinh thêm một đứa tính tình giống vậy thì về sau nhà nàng còn có thời gian an bình sao?

“Chuyện này… độ khó quá lớn…” Mặc Dạ cười khẽ, thừa dịp Tề Hoan không chú ý, lột bỏ đai lưng bên hông nàng ném ra ngoài, một tay không thành thật nhẹ xoa nắn bờ mông tròn trịa.

“Hừ, mới chỉ một đứa chàng đã hận không thể bóp chết nó đem chôn, còn đòi sinh thêm một đứa, nhị thúc sẽ bị mệt chết”. Mấy năm nay may mà có Thiên Lôi, Tề Hoan không ngờ tính cách Thiên Lôi lại tốt như vậy, có thể ở chung hòa thuận với con trai bảo bối nhà nàng.

Trên thực tế, tiểu tử Mặc Tích chính là một nhân vật không an phận, chỉ một phút lơ là không nhìn tới nó liền có thể tạo ra một đống phiền toái, nhưng nó lại nghe lời Thiên Lôi. Kỳ thật, người nó nghe lời nhất vẫn là Mặc Dạ, tuy nhiên hai người này vẫn không có cách nào hoà bình ở chung.

“Làm sao có thể, cho dù không nể mặt nương tử, thì ta cũng phải để nó còn sống mà đi gây tai họa uôn dân trăm họ chứ.” Bị người ta lột áo ngoài mà Tề Hoan vẫn không hề phát giác, tiếp tục dựa vào trên người Mặc Dạ, vuốt tóc hắn, chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể trên khuôn mặt nam nhân này ngày càng lên cao?

“Cũng không biết tiểu hồ ly chạy đi đâu, đã đi hơn ba năm rồi…” bàn tay Mặc Dạ nóng bỏng truyền đến độ ấm, Tề Hoan thở nhẹ một tiếng, thân thể mềm mại thêm vài phần, thật thoải mái nha, kỹ thuật mát xa của Mặc Dạ ngày càng thuần thục. Nàng thật tình không biết, mình bây giờ đúng là dê bên miệng sói, sắp bị nuốt cả xương.

“Có Tiểu Ngân và Lôi Thần ở cùng nó, nàng lo lắng cái gì?”

“Chàng thật đúng là vô tình.” Tề Hoan ngẩng đầu, bất mãn gặm một cái lên sống mũi thẳng tắp của Mặc Dạ, lưu lại hai dấu răng không tương xứng chút nào với cái mũi của hắn.

“Ừ…” Xoay người đặt Tề Hoan xuống dưới, Mặc Dạ vùi mặt vào bên cổ nàng, hít sâu một hơi. Mùi thơm nhàn nhạt trên người Tề Hoan vừa truyền vào mũi, bụng dưới của hắn cơ hồ lập tức có dấu hiệu. Với hắn mà nói, tốt nhất tất cả những người có thể quấy rầy đều mất tích hết đi, chỉ còn lại hai người là hắn và Tề Hoan thì hắn có thể mỗi ngày muốn làm gì thì làm nấy rồi.

“Ê, chàng đứng lên cho ta.” Rốt cuộc Tề Hoan cũng phát giác xiêm y của mình đã bị lột sạch, nàng dùng cả tay chân định đạp nam nhân vừa biến thân thành sói đói trên người mình xuống, đáng tiếc càng giãy dụa hắn lại càng chiếm được nhiều tiện nghi.

Phát hiện vật thể nguy hiểm nóng bỏng đang áp sát bên đùi, Tề Hoan chột dạ.

“Đừng mơ, vài ngày qua nàng đều không cho ta chạm vào.” Mặc Dạ vừa phàn nàn vừa gặm cắn cái cổ mẫn cảm của nàng, cảm giác được nàng run rẩy liền thấp giọng cười, tiếng cười trầm thấp khêu gợi khiến cánh tay Tề Hoan vừa vươn ra định đẩy hắn trở nên mềm nhũn vô lực.

Nam nhân này luôn biết phải dùng biện pháp gì hành động gì để hấp dẫn nàng, mà nàng nhiều năm như vậy vẫn không tiến bộ, luôn bị hắn câu dẫn, thật muốn tự đánh mình nha.

“Sắc quỷ…”

“Ừ…. Ta thừa nhận.” Phản kháng bị trấn áp, cuối cùng Tề Hoan dứt khoát thỏa hiệp, dù sao từ lúc bắt đầu nàng đều chưa từng thắng được, bắp đùi thon dài vòng chặt quanh eo nam nhân, mặc hắn bài bố.

Mặc Dạ đang đắm chìm trong dục vọng bỗng nhổm nửa người dậy, sắc mặt âm trầm… Có người xâm nhập, hơn nữa, còn dẫn theo con trai mất tích của hắn trở về.

“Làm sao vậy?” Hai mắt Tề Hoan vẫn còn trong trạng thái mông lung động tình, phát hiện Mặc Dạ ngừng lại, nàng có chút không rõ ràng khẽ hỏi.

“Chúng ta có khách.” Mặc Dạ xoay người bế Tề Hoan ngồi trên đùi, đưa tay ra, quần áo vừa bị văng đi lúc nãy lần lượt trở lại tay hắn, hắn cẩn thận mặc xiêm y cho nàng, sau đó mới sửa sang lại quần áo của mình.

Thời điểm hai người rời khỏi tiểu lầu, bên ngoài đã loạn thành một đoàn. “Thiên tướng, còn có ba con rồng? Từ lúc nào thì tiên nhân và Long tộc đã cấu kết với nhau rồi?” Đứng tại cửa ra vào, Tề Hoan khẽ nhếch lông mày hỏi.

“Từ ba năm trước.” Mặc Dạ ôm Tề Hoan đi về phía mấy người kia, con mình vẫn nguyên vẹn, bị người ta dùng dây thừng trói chặt như bánh chưng mà vẫn không thể không yên tĩnh một chút, còn Tiểu Nghiệt Long thì không bị trói, thái độ người trong Long tộc đối với nó có chút quỷ dị, hẳn là vừa kính vừa sợ.

“Mấy vị đến chỗ ta có chuyện gì?”

“Đại nhân, chúng ta chỉ là tiễn quý công tử trở về.” Người cầm đầu hiển nhiên là Long tộc, nhưng hắn có chút khác biệt so với những người Long tộc mà Tề Hoan từng gặp. Trong nhận thức của Tề Hoan, toàn thân Long tộc dường như đều có bảo quang sáng lạn, còn vị này có vẻ âm lãnh hơn nhiều, không phải do cách ăn mặc mà là cảm giác gây ra cho người đối diện.

Tề Hoan không tỏ vẻ gì, “Đa tạ mấy vị, vậy thì đặt tiểu nhi của ta xuống đi.”

“Đại nhân, còn có một chuyện.”

“Mời nói.”

“Lệnh công tử hủy đi một bảo vật cấp tiên khí của chúng ta.”

“…” Tề Hoan liếc mắt nhìn con trai, rồi giống như cười mà không phải cười nhìn về phía người nọ, nhiều năm qua luôn là nàng đi cướp của người khác, đây là lần đầu có người đến định cướp của nàng, thật sự là một thể nghiệm mới lạ.

Người nọ nhận ra Tề Hoan có vẻ không tin liền đem tiên khí đã bị hủy diệt ra cho nàng xem: “Phu nhân, người xem, tiên khí này là gia phụ ta ban cho, một khi bị gia phụ biết thì…” Câu cuối còn dùng đến ngữ khí uy hiếp.

Tề Hoan nhận lấy tiên khí đã bị phá hỏng kia nhìn, thật sự là đồ tốt, nếu như nguyên vẹn e là có thể so sánh với thần khí hạ phẩm, nhưng mà, nàng giống người dễ bị lừa gạt như vậy sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »