Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3902 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 222
khiêu khích..

❊ ❊ ❊

Trang Thư Tình trừng mắt nhìn, người này, là ai?

Vinh Chính thường xuất nhập các phủ, liếc mất liền nhận ra, cảm thấy bất mãn với thái độ kiêu ngạo của nàng, lúc này cũng chỉ có thể hạ giọng giới thiệu cho Trang Thư Tình, “Đây là đại tiểu thư Mễ gia.”

Vinh Chính không biết nói gì hơn, ở trước khi thanh danh của Trang tiểu thư được lan truyền đi xa, thì đại tiểu thư Mễ gia chính là nữ tử nổi tiếng nhất kinh thành.

Nhưng từ khi Trang tiểu thư vào kinh, đại tiểu thư Mễ gia liền bị mọi người lãng quên, cho dù là nàng mĩ mạo song toàn hay tính tình mạnh mẽ thì ở trước mặt Trang đại phu đều không thể so sánh.

Hôm nay đến đây, sợ là lai giả bất thiện.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng sấm, trời đổ mưa.

Trang Thư Tình đứng dậy, trên mặt mang theo ý cười, “Nguyên lai là Mễ tiểu thư thân thể có chỗ nào không thoải mái sao?”

“Mới gặp lần đầu liền nói loại lời như thế này, đây là lễ nghi của Trang tiểu thư?”

Trang Thư cảm thấy buồn cười, “Nơi này là y quán, người đến chẩn bệnh đương nhiên là bệnh nhân, nếu thân thể Mễ tiểu khỏe mạnh, vậy tiểu thư đến y quán của ta làm gì?”

“...”

Từ Giai Oánh cùng sư muội nhìn nhau, cố gắng nhịn cười, muốn khi dễ sư phụ, đúng là không hề dễ dàng.

Mễ Như Linh cắn môi, đôi môi đỏ mọng trông có vẻ càng diễm lệ, vẻ mặt nàng mang theo một tia quật cường, khiến người khác không hiểu muốn nhìn nhiều thêm một lát.

Trận mưa lớn bên ngoài cản trở những người ngoại lai, cũng vây khốn những người bệnh đang ở y quán.

Tâm lý Trang Thư Tình lớn hơn rất nhiều so với tuổi thật của thân thể này, cũng không muốn so đo với một tiểu cô nương, khiến nàng mất mặt trước mặt người khác, liền cho đối phương một bậc thang để bước xuống, “Mùa hè mau đến mau đi, không bằng Mễ tiểu thư theo ta vào trong nhà uống chén trà đợi mưa tạnh?”

Mễ Như Linh đương nhiên không muốn.

Nàng tới nơi này không phải vì muốn uống trà.

“Trà của Trang tiểu thư là loại trân phẩm, Như Linh uống không trôi, y thuật Trang tiểu thư vô cùng cao siêu, lại chỉ biết mở y quán kiếm tiền, tiểu thư có biết sau lần động đất kia đã có bao nhiêu người biến thành hai bàn tay trắng, bị bệnh cũng chỉ có thể chờ chết? Uổng cho dân chúng kinh thành khen ngợi, Trang tiểu thư ngài có cảm thấy rằng bản thân đã phụ sự ưu ái của bọ họ?”

Biết lời của nàng vẫn chưa nói xong, Trang Thư Tình yên tĩnh ngồi một chỗ, vữa xua tay ngăn lại người đang muốn thay nàng nói chuyện. “Trang tiểu thư có bản lĩnh hơn chúng ta, có thể lấy thân phận một nữ tử đứng trong triều đinh, tiểu thư có cơ hội tốt như vậy, thế ngài có từng làm việc gì có ích cho dân chúng hay chưa? Có từng tranh thủ vì nữ tử hay chưa? Hiện tại Trang tiểu thư lại muốn kiếm lợi ích từ dân chúng, Có được một thanh danh tốt, tiểu thư có nghĩ rằng nếu như tiểu thư tiếp tục ở trong triều, làm nhiều việc vì dân chúng, chẳng phải sẽ giúp đỡ cho thiên hạ rất nhiều so với việc ngài mở thêm vài cái y quán nữa hay sao? Người khác nói rằng Trang tiểu thư thức thời biết tiến thối, cầm được thì buông được, Như Linh lại cảm thấy, Trang tiểu thư ngài ích kỷ tới cực điểm.”

Trang Thư Tình thật sâu lý giải những người đột nhiên bị gán tội nhưng lại bị đối phương dùng lý do nghe có vẻ vô cùng đường hoàng chính chính hán đinh cho mình. Thật đúng là, người ngồi rong nhà, họa lại theo trời rơi xuống.

“Nếu như đổi lại là Mễ tiểu thư, tiểu thư sẽ làm như thế nào?”

Mễ Như Linh quay người qua, ảo não nhìn về phía bầu trời đang không ngừng đổ mưa, lúc trước nàng đến đã tính trước thời gian, nàng và Bạch công tử hẳn là một trước một sau tiến vào y quán, không nghĩ lại bị cơn mưa này phá hỏng việc tốt, đáng giận!

Nhưng lời đã nói đến như vậy, càng chỉ có thể tiếp tục nói tiếp, “Nếu như là ta, tất nhiên sẽ tiếp tục giám quốc, mưu chuyện thiên hạ, làm một vị nữ quan xuất sắc nhất từ trước đến giờ, khiến cho nam nhân biết, không phải nữ nhân tóc dài là kiến thức ngắn, cũng sẽ có một số người có thể mang đến lợi ích cho Đại Chu, mang đến lợi ích cho nữ tử…”

Trong màn mưa xuất hiện một chiếc xe ngựa, Mễ Như Linh kích động hô hấp đều trở nên rốt loạn, đợi khi nhìn thấy thân ảnh của Bạch công tử, càng cắn chặt đầu lưỡi khiến bản thân không thể thất thố, cằm hơi dương lên, kiêu ngạo nhưng lại tự tin một cách mất tự nhiên.

Liễu Tri Quỳnh đột nhiên liền hiểu được loại cảm giác quen thuộc này là chuyện gì xảy ra, người này, đang học thần thái của sư phụ nàng.

Lại vừa nhìn thấy người vào cửa, nàng nào còn không biết trong đầu nàng ta đang suy nghĩ cái gì.

Thật là buồn cười, người thật ở ngay trước mặt, ai còn có thể bỏ qua người thật mà coi trọng thứ đồ dỏm như nàng ta?

Trang Thư Tình lúc trước không suy nghĩ đến phương diện này, hiện tại thì, muốn cướp nam nhân của nàng sao? Chậc!

”Bạch công tử...”

Bạch Chiêm nhẹ liếc mắt nhìn qua, Mễ Như Linh nhất thời giống như bị người chặn cổ lại, muốn nói ra lời cũng không biết nên nói thế nào.

Trang Thư Tình nhìn thấy thú vị, bằng chút lá gan như vậy còn muốn cướp người?

Đi đến bên người Hữu Phong, thanh âm Bạch Chiêm tự nhiên mà ôn nhu, “Hôm nay không bận sao?”

“Không bận.” Trang Thư Tình nhìn về phía Mễ Như Linh vẫn đang duy trì kiêu ngạo của nàng như trước, nói: “Mễ tiểu thư cảm thấy lúc trước là ta làm không tốt, hiện tại cũng làm không tốt… Ta nhớ là hình như ở Hộ bộ đang thiếu nhân thủ, vậy để Mễ tiểu thư qua đó lịch lãm mấy ngày đi.”

“Được rồi, ngày mai đến Hộ bộ tìm Lâm Tri đại nhân.” Từ trong túi lấy ra một giấy thấm dầu, đem miếng bánh còn nóng để bên miệng nàng, “Có bỏ thêm vị mứt nàng thích ăn.”

Trang Thư Tình mở miệng cắn một cái, hương vị mềm mại tràn ngập trong khoang miệng khiến nàng vô cùng thỏa mãn, “Bánh nhà ai cũng giống nhau, chỉ có vị mứt này là ăn ngon nhất.”

Nói xong liền muốn cầm lấy chiếc bánh nhưng lại bị Bạch Chiêm giữ lại, đưa tới bên miệng nang, “Có dầu.”

Trang Thư Tình vẫn luôn tiếp nhận sự cưng chiều của hắn như vậy, thấy hắn nói, nàng liền thu tay, ăn bánh hắn đút cũng không cảm thấy có gì không đúng.

Mễ Như Linh ghen tị đến đỏ mắt, nam nhân khắp thiên hạ, duy chỉ có Bạch công tử mới có thể xứng đôi với nàng, ba năm trước khi nàng lần đầu nhìn thấy hắn nàng đã thề, đời này, không phải Bạch công tử sẽ không gả.

Nhưng mạc danh kỳ diệu lại xuất hiện một Trang Thư Tình, chẳng những khiến cho danh tiếng của nàng ngày càng ảm đạm, mà còn có được trái tim của Bạch công tử, sao nàng có thể cam tâm!

Nàng tới nơi này, không phải vì kết quả như vậy!

Đang muốn nói nữa để thu hút sự chú ý của Bạch công tử, Trần Nguyên đã lập tức tiến lên phía trước, “Mời Mễ tiểu thư đi trước, sáng mai sẽ có người đến Mễ phủ đón Mễ tiểu thư đến Hộ bộ, mang Mễ tiểu thư chuẩn bị sẵn sàng.”

”Ta...”

Trần Nguyên vung tay lên, lập tức liền có hai người tiến lên kép nàng ra ngoài,cũng không quản bên ngoài đang mưa to, vừa đẩy người ra khỏi y quán bọn hắn cũng không để ý.

Nha hòan một mực chờ ngoài cửa lúc này vội vàng tiến lên che mưa cho đại tiểu thư, vừa dè dặt cẩn trọng nói, “Đại tiểu thư, chúng ta trở về sao?”

Mễ Như Tình đẩy ngã nha hoàn xuống đất, để cho nước mưa xối lên người, Hộ bộ nàng phải đi, nhất định phải đi, chuyện Trang Thư Tình ngươi có thể làm được, Mễ Như Linh ta cũng nhất định có thể!

Muốn xem ta bị xấu mặt, a, từ nhỏ đã được đại sư nho giáo chỉ dạy, cũng đã học qua sử tử tạo, sao có thể không so được với một nha đầu xuất thân thôn dã.

Ngươi chờ đi! Ta sẽ khiến Bạch công tử nhìn lại, coi ai mới là cá mục, ai mới là trân châu chân chính!

Ăn xong miếng bánh cuối cùng,Trang Thư Tình nghiêng người nhìn ra ngoài cửa, người đã mất.

“Chỉ là một tiểu cô nương không hiểu chuyện, tâm sinh vọng tưởng, chàng đừng ra tay quá nặng, nàng không chịu nổi hai chúng ta đồng loạt đối phó.”

Bạch Chiêm tiếp nhận khăn tay, lau sạch sẽ, thuận tiện còn giúp Hữu Phong lau miệng, nhẹ giọng ‘Ừm’ một tiếng

Về phần có phải hắn thật sự không làm gì cả…

Bạch Chiêm nhìn ra ngoài trời mưa, không cho ngươi chịu chút giáo huấn, người khác sẽ cho rằng Hữu Phong dễ khi dễ, nàng mềm lòng, thu thập người cũng không muốn thương gân động cốt, nhưng hắn không phải người lương thiện, không cho ngươi nếm thử tư vị bị rút gân róc thịt, sao bọn họ có thể nhớ đau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »