Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 206
đi vào giấc mộng..

❊ ❊ ❊

Lưu Bác nhíu mày, “Trang tiểu thư là người thông minh, chắc cũng biết được đạo lý: tài có bao nhiêu thì cơm ăn bấy nhiêu, cho dù là đối với mình, hay là người khác đều sẽ có lợi.”

“Tôi biết, tôi nói chuyện vào công ty không phải là vào chức quản lý, mà là ở vị trí thích hợp với bọn họ, nếu học kế toán thì vào tài vụ, Nếu chỉ mới tốt nghiệp trung học, Vậy thì vào xưởng, anh Lưu cảm thấy thế nào?”

“Yêu cầu cô đương nhiên không quá đáng.” Lưu Bác sửa lại dáng ngồi, thưởng thức trong mắt không thể nào che giấu, “Tôi rất kinh ngạc, Trang tiểu thư thế nhưng có thể tận tâm đối với cô nhi viện như vậy, xã hội hiện tại, người biết tri ân cũng không nhiều.”

Trang Thư Tình nhíu mày, tiếp tục nói ra quyết định của mình, “Tôi có việc cần có sự giúp đỡ của luật sư, không biết anh có thể giới thiệu cho tôi người đáng tin cậy, tôi tính mở một tài khoản trong ngân hàng, tiền lãi hàng năm sẽ được đưa vào đó, hàng tháng cố định gửi tiền đến cô nhi viên. Sau này những đứa nhỏ trong đó lớn lên có thể làm chút buôn bán nhỏ, cũng có thể đóng góp cho cô nhi viện, cụ thể phải làm thế nào, đành phải nhờ người có chuyên môn rồi.”

Lưu Chân Chân lúc này đã ngồi xuống bên người Trang Thư Tình, muốn nói gì đó, nhưng lại bị cái liếc mắt của anh trai khiến cô chỉ có thể im lặng.

“Theo tôi được biết, hiện tại trong cô nhi viện có ba mươi hai đứa trẻ, số tiền lớn như vậy…”

“Về sau sẽ nhiều lên, Lưu tiên sinh có tin hay không?”

Anh tin, cho dù có không quan tâm đến đứa nhỏ của mình, thì điều kiện của con hắn cũng sẽ tốt hơn những đứa trẻ trong cô nhi viện rất nhiều, bản tính con người chính là như thế, không liên quan đến thiện ác.

Nhưng mà, “không biết tôi có hiểu sai ý của Trang tiểu thư không? Vì sao tôi lại cảm thấy ngữ khí của cô càng giống như ủy thác, việc này, về sau Trang tiểu thư có thể tự mình quản lí không tốt hay sao?”

“Tôi có chuyện khác cần phải làm.” ngữ khí rất nhẹ, nhưng cả hai anh em đều có thể nghe được sự nghiêm túc trong giọng nói của cô. Lưu Bác đoán, cô an bài nhiều chuyện như vậy, vì trong lòng có chuyện quan trọng muốn làm.

“Sẽ không phụ sự tín nhiệm của cô.”

Trang Thư Tình đột nhiên cười, người nghiệm chứng phương thuốc kia có thể tin được?”

“Là thuộc hạ của tôi, sau này vị trí trong công ty cũng có chỗ của bọn họ, có gì không ổn?”

“Kết quả như thế nào anh vẫn chưa nói cho tôi.”

Trong lòng Lưu Bác chuyển qua vài loại ý niệm trái với lương tâm. Nhưng lời cũng không dừng lại, “Bọn họ xác định đây là một phương thuốc dưỡng thân rất hiếm có”.

“Nếu như bọn họ thật sự được anh tín nhiệm, vậy tôi yên tâm.”

“Phương thuốc có vấn đề?” Lưu Bác lập tức phản ứng được, nhưng bọn họ đã kiểm tra qua, sau đó đều vô cùng vui mừng xác nhận đây đúng là một phương thuốc cổ truyền.

“Vấn đề lớn thì không có, chỉ là tôi đã thay đổi một phần nhỏ trong phương thuốc, nhưng sau khi dùng, sẽ có sự chênh lệch gấp mười lần so với phương thuốc thậtcó chút chênh lệch.”

Cho nên mặc dù đã cho Lưu Bác toa thuốc, nàng vẫn đề phòng, nếu anh ta nổi lên ý xấu, cô sẽ tìm một vị đối tác khác, dùng phương thuốc giống vậy để đả bạại hắn.

“Lưu tiên sinh hiểu lầm, tôi không phòng anh, chỉ là phòng những người nghiệm chứng.”

Lưu bá nhìn nàng một cái thật sâu. Cầm lấy di động ra ngoài gọi mấy cuộc điện thoại, Trang Thư Tình hiểu ý của hắn, dứt khoát nhắm mắt dưỡdưỡng thần.

Đại khái nửa giờ sau, tin tức lập tức được truyền đến.

Lưu Bác đenMặt Lưu Bácn đến độ không thể nhìn.

“May mắn nhờ có angTrang tiểu thư giúp một tay, giờ mới biết được Lưu gia thế nhưng để mắt tôi đến như vậy.”

Lưu Chân Chân giật mình, “Anh Hai,ýgì? ý anh là Lưu gia chogiacho người theo dõi anh? Ai? Là bác? Chú Ba? Hay là…”

“Chỉ cần là Lưu gia, ai cũng không có gì khác nhau, hiện tại người làm chủ Lưu giagi vẫn là ba, nếu bọn họ có hành động gì, em cho rằng ông ấy ba không biết? Ông ấyÔng biết, như không llàm gì cả. Thậm chí còn không cảnh báo cho anh. Hừ, thật đúng là cha ruột.”

“Có mẹ kế thì sẽ có ba dượng,ã sớm đoán trước.” Lưu Chân Chân cười lạnh, “Một khi đã như vậy, chúng ta cũng không cần nể tình, anh, đã đến lúc lấy đi cổ phần của mẹ, chúng ta không cần gì hết, ỉchúng không thể để người khác chiếm được tiện nghi.”

Lưu Bác hhít sâu một hơi, “AnhAnh đi một chuyến về nhà ông ngoại, thương bàn với ông ngoại một chút, Thử xem ông ngoại nói như thế nào, Còn có ba đơn thuốc cổ truyền này, khôngphải anh cảm thấy hứ chỉ có chúng tang thú với nó.”

Trang Thư Tình giống như không nghe thấy chuyện của Lưu gia, gật đầu nói: “Chỉ cần 15% cổ phần công tytôi không thiếu, nnhững chuyện kháckhác hai người cứ tùy ý.”

““Yên tâm, Từ gia theo chính trị, chỉ cần bọn họ muốn nhúng tay vào, bước v ai cũng phải suy nghĩ kỹ trước.”

Từ gia là nhà ngoại của Lưu chân chân.

Trang Thư Tình có chút đăm chiêu gật đầu, dân không đấu với quan, Ở chỗ nào cũng vậy, cô nhi viện nếu có quaan trên chống lưng, sau này sẽ không phải sợ nguwofi không có mắt đến quấy rốicần lo lắng nhiều.

Lưu bác rất để bụng chuyện nàyày, hai ngày sau, mọi chuyện cơ bản đều đã được định xong, cho dù là ườngtài chính hay là làm chỗ dựa cho cháu ngoại, Từ giagi cũng đã tham dự vào.

Trang Thư Tình mượn một số tiền lớn từ Lưu Chân Chân, thuê thuê một vị luật sư cực kỳ tài giỏi. trả lương cao Những chuyện tài sản này, ngiúp đỡ tuyển dụngếu làm tốt,Cam đoan sau này tất cả đều sẽ phát huy tác dụng.

Cònhiện tại t

Mà nàng vẫn tìm cách đi vào giấc mơ kia.

Mấy ngày liên tục không thành công,lúc này Trang Thư Tình cũng không ôm kỳ vọng quá lớn, Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, nàng giống như đi đến một nơi khác, người ở nơi đó, quen thuộc khiến nàng muốn khóc.

“Hữu Phong!”

Nghe được âm thanh đó, Trang Thư Tình lập tức nhìn qua, là hắn, người nam nhân trong giấc mơ của nàng, chỉ là thoạt nhìn như gầy hơn, sự vui mừng lộ ra từ trong mắt của hắn, chân thật như vậy, nàng sao có thể lừa dối bản thân. Đây chỉ là một giấc mơ sao?

”Chỉ Cố...”

Trang Thư Tình muốn tiến lên, nhưng cơ thể lại giống như có ngàn vạn sức nặng kéo nàng không thể bước tới nửa bước, nam nhân kia rõ ràng đã đi tới trước mặt nàng, nhưng lại không thể đụng đến nàng.

Ảnh dần dần mơ hồ,Trang Thư Tình gấp đến độ hô lớn, “Chỉỉ Cố,ta làm saota có thể tr tở về, giúp ta trở về, ta muốn ở lại bên cạnh chàng, Chỉỉ Cố…”

”Chỉ cố!” Vết Nước mắt rơi đầy khuôn mặt Thư Tình, cô lập tức ngồi dậy, đưa mắt nhìn chung quanh, nhìn rõ mọi thứ, nước mắt càng rơi nhiều, nàng nên vui mừng rốt cuộc có thể tiến vào giấc mơ kia, thấy được nam nhân kia, hay nên hay là nên khổ sở vì không thể ở lại nơi đó.

Nhưng mà, chuyện này cho thể cho nàng hi vọng, Đúng, nàng phải nhanh chóng xử lý tốt chuyện ở nơi này, không có bất kỳvướng bậ vướngn rời đi.

Mà bên kia, BạchLưu Chiêm cũng lập tức giật mình tỉnh lại.

Nhiều ngày chưa ngủ, vừa rồi không biết vì sao hắn lại ngủ, nhưng mà, ở trong giấc mơ hắn có thể gặp được HữuHữu Phong Hắn! Hắn không tin đây chỉ là giấc mơ!

“Đại Hòa Thượng,Sao lại như vậy!”

Phúc Nguyên đại sư bấm đốt tay, “Còn thiếu một chút.”

“Vừa rồi, Quả thật là hữu Phong sao?”

“àBạch thí chủ, bần tăng lúc này đã bần tăng có bảy phần nắm chắc.”

Phúc Nguyên đứng dậy rời khỏi hoa snliên trận đi về phía cửa, Ánh sáng của ngôi sao kia lúc trước vẫn chỉ le lói nhưng lúc này đã hơi tỏa sáng lấp lánh.

“Trang thíc hủủ muốn trở về nơi này, nàng đangđã nghĩ tất cả biện pháp để có thể trở về, bần tăng bần tăng không biết nàng đã làm những gì. Chỉ có thể biết là ràng buộc ở thế giới kia đối với nàng đã buông lỏng đi rất nhiều, việc trở về có lẽ sẽ là chuyện sớm muộn.”

Bạch chiên nhắm mắt lại, Lệ Thú Trong lòng hắn đang rít gào muốn hủy diệt,Lúc này con dã thú kia đã Bình ổn Rất nhiều.

“Bần tăng là người ngoài cũng có chút cảm thấy hâm mộ Bạch công tử, con người lúc sống có thể có đươc quyền quý, duy độc chân tâm là khó cầu, người tuệ chất lan tâm như Trang thí chủ càng là một vị nữ tử khó có được trên đời, về sau, mong rằng Bach công tử có thể đối xử tốt với nàng.”

Bạch Chiêm sao có thể hứa hẹn cam đoan với một hòa thượng, hắn chỉ nghĩ ở trong lòng: Mạng này của hắn cũng có thể đưa cho Hữu Phong, Hắn nguyện ý vì Hữu Phong mà tiến nhập ma đạo, cũng có thể vì nàng mà bỏ kiếm xuống, nàng muốn hắn là người như thế nào, hắn có thể trở thành người như thế đó, Hắn là Bạch Chỉ Cố của Hữu Phong, cũng nguyện vì nàng mà trở thành Bạch Chỉ Cố.

Chỉ cần nàng có thể trở về, chỉ cần nàng ở bên cạnh hắn.

Sát tinh đã dần chìm vào ngủ yên, khóe miệng Phúc Nguyên hơi cong lên, nhưng vẫn tỏ ra trang nghiêm.

Trang Thư Tình không biết nàng nếu thật có thể trở lại thế giói kia thì thân thể này sẽ như thế nào, nên nàng bắt đầu viết di thư.

Không biết đã xé bản nháp bao nhiêu lần, cuối cùng chỉ để lại một tờ giấy mỏng.

Mỗi ngày trước khi đi ngủ nàng đều đặt nó ở trên bàn, một khi không thể tỉnh lại cũng có thể giao phó cho những người còn lại.

Nàng cũng bắt đầu thúc giục Lưu Bác.

Hiện tại Lưu Bác chỉ cần nhìn thấy điện thoại của nàng hắn lập tức liền đau đầu, cho dù thủ tục liên quan hắn đều đã xử lý đầy đủ, dặt mua xong mọi thứ, nhưng chuyện sao có thể quá mức thuận lợi như vậy.

Mấy ngày qua cũng gầy đi rất nhiều.

Mỏi mệt xoa xoa mi tâm.Lưu bác Thở dài một hơi, Nói: “Thủ tục đã xong, Ta thu mua một công ty dược.Những thứ khác thì phải đợi một khoảng thời gian sau mới có thể đưa đến.”

“Ta hiểu,Chỉ cần xử lý xong những thứ cơ bản,Những chuyện khác ta sẽ không thúc giục.” Trang Thư Tình Cầm lấy một phần thủ tục Đọc lại kĩ càng, sau đó đưa cho luật sư, vừa giới thiệu cho Lưu Bác, “Đay là Trịnh Ninh, luật sư của tôi, cũng sẽ là người theo dõi số tiền trong tài khoản, về sau hai người hẳn là sẽ có không ít cơ hội tiếp xúc, Trịnh luật sư, đây là Lưu Bác, Lưu tiên sinh.”

Hai người đều đã nghe qua đại danh của đối phương, bắt tay nhau liền coi như nhận thức.

“Tôi sẽ gửi cho anh một phần hợp đồng mà Trịnh luật sư đã đề xuất, Lưu tiên sinh cứ từ từ xem thử có vấn đề gì hay không, nếu không có, chúng ta nhanh chóng ký đi.”

Lưu Bác suy nghĩ một chút, hắn không có vấn đề gì, chi tiết còn phải nhờ luật sư cân nhắc, “Hai giờ chiều ngày mai gặp ở Tân Giang lâu.”

“Được.”

Lưu Bác vừa đi, Trang Thư Tình cũng để luật sư ra về, giữ lấy Lưu Chân Chân ngồi xuống bên cạnh mình, nhẹ giọng nói: “Cậu lại mời một người.”

“Còn cần cậu nói, vào thời điểm câu hợp tác với anh trai tớ, tớ đã sớm dự liệu đến.” hốc mắt Lưu Chân Chân có chút hồng, nhưng vẫn cười, “Cậu đã hợp tác với anh trai tớ rồi, về sau sợ là sẽ ít gặp cậu hơn, đại ca của tớ rất có hảo cảm với cậu, nếu không, hai ngươi thử xem.”

Lời nói nghe như vui đùa nhưng Trang Thư Tình biết nàng nói thật, ánh mắt Lưu Bác nhìn nàng có chút thay đổi, nhưng nàng biết, trong đó có lẽ có yên mến, có thưởng thức, càng nhiều những thứ khác, nhưng duy độc lại không có tình yêu đơn thuần.

Nàng đã tự mình cảm nhận được một thế nào là tình yêu đơn thuần, làm sao còn có thể để những thứ này vào mắt, Lưu bác không phải người có thể mang đến tình yêu cho nàng, hắn là người làm ăn, lợi ích luôn đặt lên hàng đầu.

“Chân Chân, thân thể ta không tốt, sợ là không vào được cửa của Lưu gia, nhưng mà chúng ta là bằng hữu, tớ vẫn sẽ nhớ cậu.”

“Lời này sao nghe vào tai lại kỳ cục như vậy.” Chân Chân cũng biết hi vọng không lớn, lời Trang thư Tình cũng nằm trong dự đoán của nàng, chỉ là có chút đáng tiếc.”

Trang Thư Tình cười cười đứng dậy, nhìn xung quanh nơi mà nàng đã cư trú hơn hai năm, trong lòng yên lạng ghi nhớ tùng thứ.

“Nhưng mà tớ thấy gần đây sắc mặt của cậu càng ngày càng không tốt, nếu có rảnh thì nhất định phải đi làm kiểm tra, bằng không, tớ đi với cậu?”

“Bệnh viện tớ quen thuộc hơn cậu, còn cần người đi cùng sao? Yên tâm, sự tình tớ thu xếp ổn thỏa rồi lại đi.”

Nơi đó là nơi đầu tiên nàng làm việc, nhất định là muốn đi, còn bệnh viện kia, có thể cự tuyệt nàng làm bác sĩ, nhưng có thể cự tuyệt nàng làm bệnh nhân sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »