Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3776 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 207
tìm bùa hộ mệnh..

❊ ❊ ❊

ngày Tiếp theo, Hai người cùng mang luật sư đến Tân Giang lâu Để ký hợp đồng.

“Hợp tác vui vẻ.”

“Hợp tác vui vẻ,Tôi khẳng định sẽ là một đối tác khiến anh có thể yên tâm nhất Từ trước đến giờ.”Trang thơ tình đùa giỡn nói, chợt sửa lại đề tài, “ không biết từ trưởng phòng có thể cho tôi thời gian nửa giờ hay không?”

tươi cười trên mặt lưu Bác cứng lại, “nếu là vì hợp tác của chúng ta…”

“phải, nhưng cũng không phải.” Trang Thư Tình đứng dậy kéo cửa sổ lên, hơi nóng từ bên ngoài truyền vào, át đi cái lạnh của máy điều hòa, khiến cho nàng cảm thấy thoải mái hơn một chút, “Tôi có một phần lễ vật muốn tặng cho từ bộ trưởng,Nhưng mà, nế như từ bô trưởng không có thời gian,Tôi cũng không bắt buộc.”

Là một phương thuốc nữa!

Lưu bát cơ Hồ có thể lập tức đoán được,Nàng có thể lấy ra 3 phương thuốc cổ truyền, chưa chắc sẽ không có phương thuốc thứ tư.

Chỉ là nếu như lấy một phương thuốc cổ truyền để mang đi tặng lễ, hồ đồ rồi sao?

Nhưng mà, bất kể là vì lý do nào, thì hắn cũng không có đạo lý sẽ đem đồ tốt như vậy đẩy ra bên ngoài.

“ chờ một lát.”

Cửa đóng lại, trang thư tình cũng không quay đầu.

Rất nhanh, Cửa lại một lần nữa được mở ra, “ông ngoại nói, Đang chờ cô ở trong phòng.”

hiểu được câu trả lời ở bên trong, Trang thư tình quay đầu nói, “Trịnh luật sư, Chuyện tôi nhờ luật sư làm, tôi hi vọng có thể xong trong vòng 2 ngày.”

Trịnh Ninh gật đầu, không nói hai lời, là tức đứng dậy rồi đi, lúc đóng cửa hắn không khỏi nhìn vị nữ tử đang đứng ở bên cạnh cửa sổ nhiều hơn mấy lần, tóc cô ấy bị gió thổi bay.

Tính của hắn trước giờ luôn luôn ôn hòa, không phủng cao đạp thấp, ỷ thế bức người, cho dù, nghề nghiệp của hắn là luật sư.

Hắn cảm thấy may mắn bản thân không vì nàng tuổi trẻ nên khinh mạn, hoặc là nới, từ khi nàng vừa mới xuất hiện trước mặt hắn, hắn liền không thể sinh ra nửa điểm tâm tư khinh mạn, cứ như vậy biểu đạt sự tôn trọng, hơn nữa là toàn tâm toàn ý, tận tâm hết sức có thể để đạt đến yêu cầu của nàng.

Hắn cũng nhận được sự hồi báo vô cùng lớn, hơn nữa còn vẫn luôn nhân đươc sự hồi báo,.

Nơi Từ gia ở là một nơi rất bình thường.

Sau khi được thông báo, tầng tầng kiểm tra mới được phép bước vào.

Từ trưởng phòng cundg không có làm khso nàng, khi nàng vào nhà, hắn đã từ trên thư phòng đi xuống.

Tầm mắt hai người chống lại, trang Thư Tình không hề né tranh, nàng chầm chậm đến gần tựa như nhà mình vậy, vươn tay về phía đối phương, “Xin chào Từ trưởng phòng, tôi là Trang Tình.”

Ánh mắt từ trưởng phòng khẽ nhúc nhích, tư thái này, hoàn toàn đem nàng đặt ở vị trí ngàng hàng.

Đưa tay bắt lấy tay nàng, sau đó buông ra, “Trang tiểu thư, mời ngồi.”

Dáng ngồi của Trang Thư Tình rất tự nhiên, hai chân khép lại, bài tay xếp lại đặt lên đùi, ánh mắt bình hòa, không có bất kì ý công kích, nhưng cảm giác tồn tại vô cùng mạnh mẽ khiến không ai có thể bỏ qua.

Lưu Bác vừa nhìn, trong lòng liền sáng tỏ. Mấy lần trước ở chung, Trang Tình chứa lần nào đặt hắn ở vị trí ngang hàng, cho nên tư thái như vậy chưa từng xuất hiện.

Trong lòng cảm thấy có chút khó chịu.

“Thời gian của Từ trưởng phòng vô cùng quý giá, ta cũng không nói nhiều lời vô nghĩa, phiền ngài đưa giấy bút cho ta.”

Bảo vệ lập tức tiếp được ánh mắt của Từ trưởng phòng, laajo tức lấy giấy bút ra.

“Những người khác đi ra ngoài.”

Thái độ hoàn toàn đảo khách thành chủ! Hơn nữa còn làm vô cùng tự nhiên.

Mà bảo vệ thậm chí giống như bản năng nghe theo lời của nàng, đi tới cửa mới phản ứng lại, nhất thời ai nấy vẻ mặt đỏ bừng.

Thú vị. Từ trưởng phòng cười, “Đi ra ngoài, canh giữ cửa.”

Trang thư Tình lưu loát viết ra từng phương thuốc, buông bút xuống, nhưng chưa đưa qua, “Đây là một loại phương thuốc dùng để điều trị cho hoàng đế, ta dùng thứ này, giao dịch với trưởng phòng.”

“Nếu ta thật sự tặng không, sợ là Từ trưởng phòng cũng không dám lấy.”

Quả thật như thếm ở vị trí này của hắn, giao dịch so với lễ vật càng khiến hắn dêc tiếp thu hơn, Từ trưởng phòng dựa người ra sau, “Cô muốn lấy được thứ gì từ chỗ của ta.”

“Tôi nhất định sẽ không khiến trưởng phòng phải khó xử.” Đem phương thuốc đặt trên bàn trà, Trang Thư Tình nâng chung trà lên uống một ngụm, không tự giác toái ra tư thái không phải tuổi hiện tại của nàng sẽ có.

“Xuất thân của ta như thế nào chắc là Từ trưởng phòng đã sớm điều ta xog, yêu cầu của ta chính là, chỉ cần một ngày từ gia chưa rơi khỏi đài, thì ngài sẽ phải bảo vệ cho cô nhi viện, không phải thứ gì cũng có thể đưa người vào cô nhi viện, viện trưởng sau này phải là người hưu ái, có tâm nhẫn nại, nhũng thứ khác, quỹ của ta dành cho cô nhi viện cũng mong rằng Từ gia có thể bảo vệ, không được phép để bất cứa người nào nhúng tay vào, quỹ này, về sau có thể sẽ khuếch đại rất lớn, sẽ không chỉ là của mỗi cô nhi viện của ta, nhưng ta hi vọng quỹ này có thể bảo vì sự sạch sẽ và tương đối độc lập, bất kì là ai, cũng không được phép nhúng tay vào.”

Chuyện này đói với từ gia thật sự là quá mức đơn giản, đơn giản khiến cho Từ trưởng phòng không thể tin được, nhưng rõ ràng là hắn có thể nhìn rõ, đó là tất cả những yếu cầu của nàng.

“Sao ta lai cảm thấy Trang tiểu thư vì muốn ta dễ dàng tiếp nhận phần lễ vật này nên mói đề ra yêu cầu đơn giản như vậy.”

Đơn giả sao? Đối với Từ gia đương nhiên là đơn giản, nhưng đây là một cuộc buôn bán lâu dài, là việc nàng dùng một phương thuốc hết sức bình thường đối với nàng để đổi lấy sự yên ổn ít nhất là trong hơn hai mươi năm cho cô nhi viện.

Cô nhi viện nuôi nàng trưởng thành, đây là việc nàng nên làm.

“Vậy từ trưởng phòng ó đồng ý hay không?”

“Ta không có lý do để cự tuyệt.”

Trang Thư Tình cầm bút lên một lần nữa, hoàn thiện phương thuốc, ghi rõ ràng từng tác dụng và cách phối phương của từng loại nguyên liệu, sau đó mới đẩy về phía đối diện.

Từ trưởng phòng cầm lên xem, cho dù hắn ngồi ở vị trí này nhiều năm thì bàn tay cũng không nhịn được run rẩy.

“Nói như vậy, Từ trưởng phòng nhận thức không ý nguwoif có quyền trong giói Trung y, toa thuốc này có tác dụng hay không, bọn họ chắc chắn sẽ biết.”

Từ trưởng phòng nắm chặt tờ giấy trong tay, ý tứ hắn thể hiện đã rất rõ ràng, cũng bởi vì phần lễ vật này quá nặng, thái độ của hắn hòa hoãn hơn, “Xem ra, trong cuộc giao dịch này, ta là người chiếm tiện nghi.”

“Đó cũng là ta cam nguyện,.” Từ Trăn là cán bộ cao cấp, một nguwofi bình thường như nàng không là thứ gì trong mắt hắn, nhưng sau khi tiếp xúc hắn mới cảm thấy nàng không đơn giản.

Yêu cầu của nàng không coi là chuyện lớn, cho dù đối phương là loại người nào thì chắc chắn đều sẽ đáp ứng, mà nếu như hắn là một người có lòng tham không đáy, vậy nàng chưa chắc đã có thể đưa ra một phương thuốc có ích tuyệt đối, mà sẽ tùy tiện viết ra một bản để qua loa tắc trách.

Mà Từ Trăn này, hắn cho nàng cảm quan rất tốt.

Một người không tùy tiện nhận hết thứ tốt về mình, cố kị là diều đương nhiên, cũng luôn có một giới hạn cuối cùng.

Tác dụng của phương thuốc này không phải ở chính bản thân một người dùng, mà phải cùng chung, về phần người nào muốn cùng chung, trong lòng hắn hiện tại đã sớm biết.

Về phần có phải thực sực giúp hắn nâng cao một bước hay không…

Khóe miệng Trang Thư Tình câu lên, nàng đã làm tất cả nhũng thứ nàng có thê, sau này mọi chuyện đều vô can đến nàng.

Trang Thư Tình đứng dậy, chủ động vươn tay như khi nàng tiến vào, “Nguyện con đường làm quan của Từ trưởng phòng sẽ có thể trải dài bằng phẳng, cũng mong rằng Từ trưởng phòng có thể ghi nhớ lời mà ngài nói ngày hôm nay.”

Từ Trăn cũng đứng dậy cùng bắt tay với nàng, dáng người cao lớn, vẻ ngoài đã trải qua gió sương khiến hắn thoart nhìn càng lộ vẻ uy nghiêm, “Nếu có thể được như lời của Tảng tiểu thư thì âu cũng là nhờ phúc của Trang tiểu thư, Bác Nhi, con thay ta đưa Trang tiểu thư ra ngoài.”

Lưu Bác vẫn một mực đứng bên cạnh lúc này mới lên tiếng, Từ Trăn đưa người tới cửa, nhìn xe đi xa rồi mới trở lại phòng, mở phương thuốc ra nhìn một lú lâu, sau đó lập tức đi gọi điện thoại.

“Lão viên, ông đến đây một chuyến, tôi có thứ tốt muốn cho ông xem.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »