Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3784 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 201
đại hòa thượng..

❊ ❊ ❊

Lật người qua, lộ ra gương mặt ửng đỏ của Trang Thư Tình, hơi thở bình thường, đưa tay lên trán, nhiệt độ cơ thể cũng bình thường.

Bạch Chiêm thoáng yên tâm một chút.

“Hữu Phong, nên dậy, nếu không buổi tối sẽ không ngủ được.”

Người ngủ cũng không có động tĩnh gì.

Trong lòng Bạch Chiêm không biết sao lại cảm tháy vô cùng khẩn trương, khẽ đẩy nhẹ nàng, “hữu Phong, Hữu Phong? tỉnh, Tỉnh.”

“Hữu Phong, buổi tối lại ngủ tiếp.”

“Hữu Phong?!”

“Người đâu!”

Bảo Châu và Nam Châu vội đẩy cửa tiến vào, “Công…”

“Mời đại phu, đi mời ngự y trong cung đến đây, mau!”

Sáu vị ngự y dẫn đầu là Vinh Chính rất nhanh liền tiến vào, người bước đến đầu tiên là Ôn Đức.

“Công tử,, hoàng thượng bảo lão phu hỏi ngài chuyện này là sao?”

Bạch Chiêm cũng không nhấc mắt lên nhìn hắn, chỉ nhìn chằm chằm vào người đang xem mạch là Vinh chính, thấy hắn nhăn mày lại, lòng Bạch Chiêm liền trầm xuống.

”Như thế nào.”

“Thỉnh công tử chờ một chút, các ngươi lên đây xem thử.”

Đám người Chu Tề lục tục tiến lên phía trước xem mạch, chốc lát liền hiểu tại sao hắn lại nhíu mày, mạch tượng Trang tiểu thư rõ ràng là…

Mấy người liếc mắt nhìn nhau, Vinh Chính liền biết hắn không đoán sai, nhanh chóng trả lời, “Công tử, mạch tượng của Trang tiểu thư vẫn bình thường, không giống như sinh bệnh.”

Trước khi đợi ngự y đến, Bạch Chiêm đã xem kĩ mạch tượng của nàng, hắn không phải đại phu, nhưng hắn là người tập võ, về phương diện này không phải là không biết gì, cho nên hắn chắc chắn là mạch của Hữu Phong vẫn bình thường.

Nhưng mà, “Vậy vì sao nàng vẫn không tỉnh?”

Vinh Chính lắc đầu, “Thần cũng cảm thấy nghi hoặc.”

Cả người Bạch chiêm như đang bị thiêu đốt, “Ta gọi các ngươi đến đây không phải vì để nghe các ngươi nói các ngươi không biết, không biết cũng phải tìm cho ra, bằng không còn cần các ngươi để làm gì!”

Da đầu Vinh Chính run lên, vội vàng kéo chúng thái y qua một bên để thương lượng.

Đừng nói Bạch công tử, Trang tiểu thu đối với bọn họ giống như nửa sư phụ, bằng tình nghĩa đó, bọn họ chắc chắn sẽ dốc hết toàn lực cứu nàng.

“Các ngươi có phát hiện gì khác hay không?”

Chu Tề thay mọi người đáp lời. “Không có, thân thể Trang dại phu rất tốt, không có nửa điểm khác thường.”

Mạch tất cả bọn họ xem dược cũng là như thế. Mà nếu quả không có vấn đề, Trang đại phu bây giờ sẽ không bất tỉnh như vậy, nhất định là bọn họ có sơ sót chỗ nào.

Giương mắt đảo qua mấy người bọn họ, ánh mắt dừng lại trên người Khang Hoa, mặt hắn từ nãy đến giờ vẫn luôn đăm chiêu.

“Ngươi có phát hiện gì?”

Khang Hoa do dự một chút, “Hạ quan là cảm thấy khí huyết của Trang đại phu dường như có vẻ quá tốt.”

Rất tốt, nhìn vô cùng tốt. Vinh Chính đi đến bên giường quan sát, quả thật như thế, trên gương mặt trắng nõn phiến lên màu đỏ ửng. Khí sắc của những nữ tử bình thường sẽ không thể tốt như vậy.

Nhưng khí sắc tốt lại là bệnh… Chuyện này nói ra ai tin? Có bệnh gì lại khiến khí sắc tốt?

Hướng Tả vội vàng từ bên ngoài tiến vào, đi đến bên người công tử nhẹ giọng nói: “Công tử, đại sư Phúc Nguyên của Tăng Trí tự cầu kiến.”

“Không gặp.”

Hướng Tả biết lúc này không thể chọc đến công tử, vội vàng nói hết, “Phúc Nguyên dại sư nói hắn đến vì Trang tiểu thư.”

Lúc này Bạch Chiêm mới nhìn qua phía hắn, ánh mắt lạnh như băng, phảng phất như muốn cắt lưỡi của hắn, “Mời vào đây.”

”Vâng.”

Phúc Nguyên vẫn chưa tới, nhưng Chu Tri Tiếu và Trang thư Hàn đã xông tới. Chu Tri Tiếu có chút cố kỵ, nhưng Trang Thu Hàn đã trực tiếp chạy vội tới bên giường, thấy sắc mặt tốt đến không thể tốt hơn của tỷ tỷ hắn có chút mờ mịt ngẩng đầu, “bạch đại ca, tỷ tỷ làm sao vậy? Bị bệnh gì?”

Bạc chiêm đối với người khác đều là dáng vẻ lạnh nhạt, cho dù là Đổng gia, hắn cũng chỉ nhàn nhạt tiếp xúc, duy độc vị đệ đệ này của Trang Thư Tình là có mấy phần quan tâm.

Hắn biết rõ Hữu Phong vô cùng quan tâm đến hắn, đã từng có một đoạn thời gian rất dài địa vị của hắn trong lòng Hữu Phong cũng không thể nào sánh bằng Thư hàn, hiện tại…

Nhìn về phía người đang ngủ, Bạch Chiêm nghĩ, bây giờ không nhắc đến, chỉ cần nàng tỉnh lại, hắn sẽ không so đo.

Không nhận được cu6 trả lời chắc chắn, Trang Thư Hàn vẫn cố chấp hỏi, “Bạch đại ca, tỷ tỷ sẽ không có chuyện gì có phải hay không?”

Bạch Chiêm cúi đầu nhìn về phía hắn, dùng ngữ khí vô cùng khẳng định nói cho hắn, “Tỷ tỷ ngươi đương nhiên sẽ không có chuyện gì, nàng chỉ có chút mệt mỏi, nên muốn ngủ lâu một chút mà thôi.”

Trang Thư hàn dùng sức gật đầu, “Ta biết, tỷ tỷ bận việc lâu như vậy, nhất định là mệt mỏi.”

Lừa mình dối người, chu Tri Tiếu làm sao có thể tin, nhưng mà hắn cũng không truy vấn Bạch Chiêm, mà đi đến chỗ của ngự y để hỏi tình huống.

Không hỏi cho ra, lòng hắn sẽ không yên.

Phiền chán trầm mặt xuống, “Nhanh chóng nghĩ biện pháp.”

Vinh Chính cười khổ, “Vâng.”

Lúc này Hướng Tả đã dẫn Phúc Nguyên đại sư đi vào.

Tăng Trí tự đã có mấy năm truyền thừa, ở nơi đó có rất nhiều vị hòa thượng có tiếng, Phúc Nguyên cũng là một trong số đó.

Bạch Chiêm nguyên bản cũng không ôm quá nhiêu kì vọng với hắn, nhưng chỉ nhìn thoáng qua, hắn liền coi trọng người này.

Người đã luyện võ đến trình độ này như hắn, nhìn người đã không phải chỉ dùng ánh mắt, mà là cảm quan, cảm giác vị hòa thượng này mang đến cho hắn rất không bình thường.

Hắn cũng đã gặp qua không ít hòa thượng, chuyến đi Tây Vực lần này hắn cũng từng động thủ với vài vị hòa thượng nhưng không người nào có thể khiến hắn có loại cảm giác này, nhất là đôi tai có vẻ vô cùng to bản kia, bình sinh hiếm thấy.

Mệnh tướng nói, tài dài là tượng trưng cho trí tuệ, quả thật như vậy, người này sâu không lường được.

Bạch chiêm bình thường không nghĩ nhiều như vậy, nhưng hôm này lại khác, người này nói rằng hắn đến là vì Hữu Phong.

“Bần tăng Phúc Nguyên, kính chào công tử.”

“Ngươi nói rằng ngươi đến là vì Hữu Phong, có ý gì?”

Lời này thật sự rất không khách khí, nhưng Phúc Nguyên đại sư lại làm như không để ý đến, hai tay chắp thành chữ thập cúi đầu, “Mệnh cách của Trang thí chủ khác với những người khác, là một người lạc đường tìm đến nơi này, trong lúc vô ý lại tìm thấy đường về…”

“Đại hòa thượng, ngươi tới nơi này chỉ vì nói những lời nhảm nhí này thôi sao? Hướng Tả, tiển khách.”

Hướng Tả tiến lên một bước, nhưng lại cảm thấy bản thân không thể nhúc nhích.

Bạch Chiêm cảm quan linh mẫn, lập tức phát hiện, lệ khí khắc người như bị mở nút, ào ào thoát ra, một chưởng nhìn như nhẽ bẫng đánh tới Phúc Nguyên.

Phúc Nguyên phỉ lui về sau một bước mới có thể đứng vũng, không quá thoải mái tiếp lấy một chưởng này, trên mặt lộ rõ kinh ngạc, “Bạch công tử quả nhiên phi phàm.”

Bạch Chiêm cũng xem trọng liếc mắt nhìn Phúc Nguyên, vừa rồi bởi vì quá tức giận, hắn đã dùng tám phần công lực, vì không để phòng ở trở nên đổ nát hắn đã nén công lực lại một chỗ để đánh ra, hắn muốn dùng một kích này để ném Phúc Nguyên ra khỏi phòng, nhưng không ngờ người này lại có thể tiếp được.

Tám phần công lực hiện tại của hắn, cho dù là Mộc hạ bộ tộc cũng không có người dám tiếp.

“Lời này phải là ta nói mới đúng, đại hòa thượng quả nhiên bất phàm.”

Tâm Phúc Nguyên như một cái giếng cạn không nhấc lên một chút gợn sống, lần đầu tiên phải hắn phải mở to mắt nhìn chính là khi một ngôi sao kì lạ xuất hiện tư hai năm trước.

Nguyên bản hắn vốn không nên đến nơi này, trong hai năm qua vì sự xuất hiện của ngôi sao kia mà đã xảy ra không biết bao nhiêu chuyện, khiến cho một quốc gia sắp bên bờ sụp đổ lại một lần nữa có thể khôi phục, tuy rằng hắn sớm đã tính ra được long mạch của Đại Chu đã đến hồi sắp đứt nhưng vì ngôi sao đó mà lại hiện ra điềm lành, khi đó hắn liền biết, ngôi sao đó đột ngột xuất hiện, tất cả là do thiên ý.

Mà bây giờ, ngôi sao này phải rời đi, cũng là vì thiên ý.

Chỉ là vào thời điểm ngôi sao này rời đi lại hiện ra một sát tinh, nơi nơi đều là dấu hiệu bất ổn, cho dù không muốn tham dự đến thế sự nhưng hắn vẫn không thể tạm dừng tu hành để đến Bạch phủ.

Thiên hạ. Không thể loạn.

Mà vị Bạch công tử, chính là ngọn nguồn.

Không, phải nói là từ khi Bạch công tử ra đời thiên hạ này đã gieo xuống một mầm vạ. Trước kia có mẫu tính dùng thân tình để ràng buộc hắn, dùng dương thọ trói chặt hắn, nhưng và lúc hắn sắp thoát khỏi sự trói buộc ấy, Trang tiểu thư lại xuất hiện một cách kịp thời, đây mới là cái khóa chân chính, khóa chặt lấy Bach công tử.

Có cái khóa này khóa hắn lại thì Bạch công tử mới là bạch công tử, chứ không phải là một sát tinh.

Nếu hiện tại thiên hạ rối loạn, tiếp theo sẽ là một trận náo động vô cùng lớn từ trước tới giờ, sau đó phải qua hơn mấy trăm năm thì thiên hạ mới có thể bình ổn, đây chính là kết quả hắn tính ra được.

Nếu muốn tránh khỏi sát tinh, nhất định phải tìm lại chiếc khóa kia.

“Bạch công tử bớt giận, bần tăng đến đây chính là vì giúp công tử mang trang thí chủ trở về.”

Hô hấp của Bạch chiêm cứng lại, lẳng lặng nhìn hắn. Một hồi lâu sau cũng không quay đầu lại, chỉ phân phó, “Mang những người khác ra ngoài.”

Không cần đề cao âm điệu, cũng không có ai dám cản lại, cho dù là Trang Thư Hàn cố gắng níu lấy không tha cũng bị Chu Tri Tiếu kép ra ngoài.

Hướng tả đi cuối cùng, nhẹ nhàng đóng cửa lại, canh gác ngoài cửa.

Bạch chiêm không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm Phúc Nguyên.

Phúc Nguyên cũng không thèm để ý, tiến lên xem mạch cho Trang Thư Tình, tâm liền hiểu rõ, quả nhiên như thế.

“Trang thí chủ vốn là người dị giới, nếu muốn dẫn nàng về phải có hai điều kiện, không, một thôi cũng có thể.” Phúc Nguyên nhìn về phía Bạch Chiêm, “Nếu muốn nàng không còn gì lưu luyến ở thế giới kia, vậy thì thế giới này phải có thứ gì đủ lớn để có thể níu nàng ở lại, hoặc là người, chỉ có chính bản thân nàng muốn trở về nơi này th2i nàng mới có thể trở về, bạch công tử có nắm chắc không?”

“Có, vì ta, nàng sẽ trở về.” Thanh âm Bạch Chiêm vô cùng lạnh lẽo nhưng lại cực kì thành khẩn, thân thể cũng đang buộc chặt,

“Ngươi nắm chắc mấy phần?”

”Một nửa.” Đáp án của hắn không ngoài suy đoán của Phúc Nguyên, bằng động tĩnh từ sau khi Trang tiểu thư đến đây, có thể nói ràng dị tinh không phải là người có dã tâm nàng chỉ muốn yên ổn sinh sống, nhưng cuối cùng nàng lại ngồi lên vị trí giám quốc, xét cho cùng, là bởi vì Bạch Chiêm không thể không rời khỏi kinh đô, từ đó cũng có thể thấy được cảm tình của bọn họ có bao nhiêu sâu nặng.

Nhưng phần tình cảm này cũng không phải là mấu chốt có thể mang nàng trở về, nếu như ở thế giới kia có người hoặc có vật gì đó có quan trọng hơn Bạch Chiêm, như vậy, thế giới này sẽ phải hứng lấy đại nạn, thiên ý chính là như thế.

“Phải làm thế nào?”

Phúc Nguyên đánh giá phòng ở một chút, “Bần tăng xin hỏi, đây có phải là phòng ở Trag thí chủ thường ở?”

Đúng vậy, từ khi vào kinh nàng đều vẫn ở tại đây.”

“Miễn cưỡng cũng có thể được, tất cả những thứ dư thừa đều phải chuyển ra ngoài, bần tăng muốn lập một hoa sen trận.”

Bạch chiêm không nói hai lời, tự động mở cửa mang những thứ dư thừa tất cả ném ra ngoài, những thứ đó cho dù trân quý, ở trong mắt hắn cũng không đáng một đồng.

“Những thứ mà Bạch công tử thường xuyên sử dụng nhiều đều đưa tới đây, hoa sen trận không cần những thứ khác, chỉ cần vật có khí tức của Bạch công tử là đủ rồi, mặt khác, Bạch công tử và Trang tiểu thư hai người có tín vật đính ước hay không?”

Tín vật đính ước… Bạch Chiêm nhanh chóng đi đến bàn trang điểm, lật lật trong một đống tráp đựng trang sức, không có tìm thấy, lại mở ra mấy cái khác, rốt cuộc tìm được ở trong một cái hộp nhỏ, bên trong chỉ dựng một cây trâm cài.

“Đây là vật ta đưa Hữu Phong trong ngày nàng ấy cập kê, là do ta tự tay chế tạo, có thể dùng được không?”

Phúc Nguyên tiếp nhận, nhắm mắt cảm thụ một lát, giữa chiếc trâm cài và Trang tiểu thư có một sự ràng buộc nhè nhẹ khiến trên mặt hắn hiện lên ý cười, “Bây giờ bần tăng đã có sáu phần năm chắc.”

Bạch Chiêm vẫn luôn biểu hiện rất bình tĩnh, hắn quả thật cũng rất bình tĩnh, loại bình tĩnh này giống như đã đem tất cả cảm xúc dư thừa bài trư ra bên ngoài, chỉ duy nhất còn lại bình tĩnh.

Bởi vì hắn buộc phải bình tĩnh, không thể để bản thân không thể không chế được chính mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »