A Thiền

Lượt đọc: 13071 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 98
chậu hoa của anh (2)

❊ ❊ ❊

Anh ngẩng đầu nhìn Lý Vi Ý và hỏi: “Đây là đâu? Chuyện gì xảy ra vậy?”

Chưa kịp dứt lời, Lý Vi Ý giống như một con chim non lao đến ôm chầm lấy anh, vùi mặt vào ngực anh.

Trương Tĩnh Thiền ngỡ ngàng, cúi nhìn người trong lòng: “Sao vậy?”

Trong lòng Lý Vi Ý đầy chua xót, nước mắt giàn giụa trả lời: “Anh đã trở thành người thực vật suốt tám năm.”

Trương Tĩnh Thiền sững sờ, thở dài rồi xoa đầu cô nói: “Không sao, anh chỉ ngủ một giấc là đến đây.”

Lý Vi Ý hiểu câu nói của anh, ban đầu mỗi lần xuyên không, tám năm chỉ thoáng vụt qua, che lấp lên, quả thật không khác ngủ một giấc là bao. Nhưng Lý Vi Ý lúc này đã hoàn toàn chấp nhận tất cả cảm xúc và kí ức của “Lý Vi Ý” trong kiếp này. Giống như cô đã thật sự đợi chờ tám năm dài đằng đẵng, với biết bao sự tủi hờn và tình cảm, nhưng lại không thể cất lên lời.

Bây giờ Lý Vi Ý mới hiểu được tâm trạng ngột ngạt của Trương Tĩnh Thiền ngày ấy khi đối mặt với cô. Cô đã yêu anh sâu đậm như vậy, còn anh lại chỉ ngủ say giấc.

Lý Vi Ý tức giận, dụi mạnh nước mắt, nước mũi vào ngực anh. Nhưng trong tiềm thức lại không muốn anh biết cô cũng từng làm một việc si tình ngu xuẩn như anh. Cô ngồi thẳng người, vờ như không có việc gì: “Còn không phải do em sợ anh mãi không tỉnh? Một mình em thì giải quyết chuyện sau này như nào?”

Một tay Trương Tĩnh Thiền nắm lấy vai cô, nhìn đôi mắt và chóp mũi đỏ hoe của cô, khớp ngón tay trỏ anh chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Không nỡ rời xa anh như thế sao?”

Người này lại bắt đầu rồi đấy. Lý Vi Ý xoay mặt đi, không cho anh chạm vào.

Nhưng cô lại nghe anh nhàn nhạt lên tiếng: “Anh cũng chưa kịp nhìn. Mắt còn chưa mở ra đã nghe tiếng ai đó đang đập chậu cướp hoa của anh. Chậu hoa của người thực vật 8 năm, cũng chẳng biết đã bị đập lung lay đến đâu rồi.”

Lý Vi Ý bực mình cười, đẩy anh một cái nhưng bị anh bắt được tay, Lý Vi Ý nói: “Anh thôi đi! Em đã bảo chuyện kiếp trước là ngoài ý muốn mà, kiếp này em chưa bao giờ đồng ý với anh ta. Em hoàn toàn rõ ràng rành mạch!”

Trương Tĩnh Thiền mỉm cười nắm chặt tay cô không buông, đang chuẩn bị nói thì anh bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía cánh cửa khép hờ.

“Sao vậy?” Lý Vi Ý đứng dậy, đi đến kéo cửa ra, vừa kịp nhìn thấy một góc áo khoác đen lướt qua rồi biến mất ở khúc rẽ cầu thang. Cô hơi giật mình, đóng cửa lại rồi quay về ngồi xuống bên giường.

“Hình như là Hứa Dị, không biết lúc nãy anh ta vẫn chưa rời đi hay đi nửa đường quay lại nữa. Có khả năng anh ta nghe thấy rồi, làm sao bây giờ?”

Trương Tĩnh Thiền xốc chăn lên, đặt chân rất chậm xuống giường, Lý Vi Ý thấy thế lập tức thành thạo đỡ từng chân của anh xuống đất, rồi túm chăn lại thành một khối để anh dựa lưng vào. Trương Tĩnh Thiền dõi theo động tác cô làm mà không lên tiếng.

Trương Tĩnh Thiền ngồi vững, từ từ nhấc bàn chân hơi cử động và nói: “Không sao. Anh nghi anh ta đã sớm đoán được ra rồi.”

Lý Vi Ý mở to mắt: “Ý anh là… anh ta đã đoán ra chuyện chúng ta hoán đổi?”

Một tay Trương Tĩnh Thiền nắm lấy khớp vai đối diện, bắt đầu xoay người, gật đầu trả lời: “Ngay cả Lê Duẫn Mặc cũng nhìn ra được, Hứa Dị thông minh như thế, lại theo đuổi em gắt gao đến vậy, không thể nào không phát hiện ra.”

Lý Vi Ý suy nghĩ một lúc, nhìn Trương Tĩnh Thiền và nói: “Vậy anh ta cũng khá kiên quyết đấy. Anh ta không sợ có ngày em ở bên anh ta, sau đấy lại hoán đổi với anh, đến lúc đấy anh với anh ta…”

Trương Tĩnh Thiền tuyệt nhiên không ngờ tới cô lại nghĩ đến khía cạnh vi diệu như vậy, anh im lặng một lúc rồi tức giận nói: “Em suy nghĩ cho anh ta hơi nhiều đấy.”

Lý Vi Ý cười khúc khích.

“Nếu anh ta không nhận nhầm thì sao?” Trương Tĩnh Thiền lại nói.

Lý Vi Ý ngỡ ngàng.

Bên ngoài cửa lại có tiếng bước chân, cả hai người im lặng.

Cửa được đẩy ra, Lê Duẫn Mặc đầy mồ hôi đứng ở cửa, đứng đờ người nhìn hai người đang ngồi đối diện trong phòng: “Có phải em đang nằm mơ không…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »