A Thiền

Lượt đọc: 12990 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 53
nguời hùng của tôi (1)

❊ ❊ ❊

Chu Chí Hạo có ba người chị gái, người mà Lý Vi Ý nhìn thấy là chị thứ ba của anh ta, tên là Chu Chí Hồng. Lý Vi Ý nhớ là Chu Chí Hồng và chồng chị ta mở quán ăn, nhưng cô chưa từng ghé qua, hóa ra là ở đây.

Trương Tĩnh Thiền nhíu mày: “Sáng nay trong điện thoại chị em nói, Chu Chí Hạo đã quấy rầy cô ấy trong vài ngày, nhưng nhà em vừa xảy ra chuyện thì anh ta bỗng nhiên không tới nữa?”

Một luồng gió lạnh như tràn vào trong lồng ngực của Lý Vi Ý: “Ý anh là…?”

Anh dựa lưng vào ghế, một tay gõ nhẹ vào lưng ghế của cô: “Có lẽ không phải là ngẫu nhiên.”

Lý Vi Ý quay đầu lại nhìn nhà hàng vắng như chùa bà đanh đó, cô nhớ lại vào năm 2022, chị gái cũng từng nhắc đến việc Chu Chí Hạo đột nhiên biến mất trong khoảng thời gian này, cũng không bao giờ xuất hiện nữa. Lúc đó, cô chỉ nghĩ rằng nhà Chu đã sa sút, do Trương Tĩnh Thiền và Chung Nghị âm thầm nhúng tay vào.

“Chúng ta đi vào thăm dò không?” Lý Vi Ý gần như không thể ngồi yên được nữa.

Trương Tĩnh Thiền giơ tay đè vai cô lại và nói: “Nếu thực sự là anh ta, con người điên khùng đó gây ra chuyện này, thì chúng ta càng không nên hành động tùy tiện. Trước tiên gọi cho chị gái em, bảo cô ấy thăm dò gọi Chu Chí Hạo đến giúp tìm bố, xem phản ứng của anh ta thế nào.”

Trương Tĩnh Thiền gọi điện cho Lý Hiểu Ý, dặn dò vài điều. Lý Hiểu Ý nhanh chóng gọi lại, bảo rằng cô đã gọi hai cuộc điện thoại nhưng đều bị ngắt máy, đến cuộc gọi thứ ba thì điện thoại của Chu Chí Hạo đã tắt máy rồi.

Trương Tĩnh Thiền: “Chuông của hai cuộc gọi đó kêu lên mấy tiếng?”

Lý Hiểu Ý: “Cuộc gọi đầu tiên kêu khoảng 10 tiếng đổ lại; cuộc gọi thứ hai thì chỉ kêu 1 tiếng đã bị ngắt máy.”

Lý Vi Ý: “Anh ta chắc chắn có vấn đề!”

Trương Tĩnh Thiền gật đầu: “Gọi cho Đinh Trầm Mặc.”

Vốn dĩ Đinh Trầm Mặc đang ở gần đó gần đó, chỉ vài phút sau, ông cùng với hai cảnh sát trẻ chạy đến quán hoành thánh. Vì vụ việc của Lý Trung Hằng, họ cũng đã làm việc cả ngày chưa ăn gì. Thấy vậy, Trương Tĩnh Thiền ra hiệu cho Lý Vi Ý đừng nóng vội, anh gọi cho sáu bát hoành thánh lớn, mỗi người ăn sạch hai bát, Đinh Trầm Mặc còn ăn thêm hai cái quẩy và một cái bánh rán mới kết thúc.

Sau khi nghe Trương Tĩnh Thiền và Lý Vi Ý kể lại sự việc, Đinh Trầm Mặc cũng chìm vào suy tư. Ông đứng dậy đi ra ngoài đường, hút một điếu thuốc rồi quay lại, ra lệnh: “Tiểu Vương, cậu lập tức liên hệ ngay với Trung tâm xổ số tỉnh, xác minh xem có ai ở thành phố này hai ngày trước đến Tương Thành, nhận giải nhất của Song Sắc Cầu không.”

Ông gãi mái tóc vừa ngắn vừa bết của mình, nói: “Nhưng ngay cả khi xác minh được Chu Chí Hạo đã nhận giải thưởng, thì cũng rất khó giải quyết. Mọi người nhìn xem con đường này, không có camera, cũng không tìm thấy nhân chứng. Làm sao chứng minh được Chu Chí Hạo đã cướp vé số của bố cô? Quầy vé số đó cũng không có camera, nếu Chu Chí Hạo nói là hắn ta tự mua, hoặc là nhặt được trên đường thì sao?”

Cả Trương Tĩnh Thiền và Lý Vi Ý đều không hiểu về công tác điều tra hình sự, nghe vậy Trương Tĩnh Thiền bắt đầu trầm tư, còn Lý Vi ý nói: “Gia đình anh ta có cửa hàng, nhà cửa, cộng thêm cái nhà hàng này, các chú có thể vào lục soát một lượt xem có dấu vân tay, vết máu hay dấu vết gì khác được không?”

Đinh Trầm Mặc lắc đầu nói với cô: “Cậu nhóc, cậu nghĩ quá đơn giản rồi. Mấy năm gần đây đều coi trọng chấp hành pháp luật văn minh, cho dù là vé số hay Chú Chí Hạo, tất cả đều chỉ là suy đoán của hai đứa. Không có bất kì bằng chứng gì cả, cảnh sát cũng không thể tự tiện khám xét nhà cửa đâu! Để tôi suy nghĩ tiếp xem còn cách nào khác không…”

Lúc này, Trương Tĩnh Thiền ngẩng đầu lên nói: “Vậy nếu như ngăn chặn tệ nạn mua bán dâm thì sao?”

Đinh Trầm Mặc: “Cái gì?”

Trương Tĩnh Thiền và Lý Vi Ý trao đổi ánh mắt với nhau, nói: “Tôi nghe nói gần đây Chu Chí Hạo bị điều tra vì hành vi mua bán dâm, anh ta cũng từng phải vào đồn cảnh sát. Có lẽ do bộ phận khác của các chú phụ trách chuyện này.”

Đinh Trầm Mặc: “Có thật vậy không? Sao cô biết chuyện này?”

Lý Vi Ý kìm nén sự kích động trong lòng, ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Là tôi nói với cô ấy, bố tôi là Trương Mặc Vân, từ trước tới nay tôi nắm bắt thông tin rất nhanh.”

Đinh Trầm Mặc sững sờ nhìn cô vài lần rồi gật đầu nói: “Đây cũng là một cách, tôi đi gọi điện thoại.”

Hiệu suất làm việc của Đinh Trầm Mặc rất cao, rất nhanh sau đó đã gọi điện thoại xong, ông quay lại nói: “Trên Cục đã đồng ý rồi, hiện tại đã có hai đội, đồng thời lấy lý do là “ngăn chặn tệ nạn mua bán dâm” để khám xét nhà và cửa hàng của nhà Chu. Tôi sẽ dẫn đội đi khám xét nhà hàng này. Mấy đứa về trước đi, chờ tin tức của bọn tôi.”

Lý Vi Ý nào chịu đi về, nhưng Đinh Trầm Mặc không cho họ đi theo. Không lâu sau, một chiếc xe cảnh sát khác tới, hai người đi xuống, tổng cộng có năm cảnh sát gõ cửa đi vào bên trong nhà hàng.

“Nếu em không yên tâm thì chúng ta chờ ở đây.” Trương Tĩnh Thiền nói.

“Được!”

Cửa hàng này được cải tạo lại từ nhà dân, sân rộng khoảng 70-80 mét vuông, uốn lượn liền nhau. Có hai tòa nhà đều là hai tầng, có hơn 20 gian phòng, bên cạnh còn có vài nhà kho đựng củi. Chỉ là không có người, không có khách hàng cũng không có nhân viên phục vụ, họ vừa mở cửa ra đã nhìn thấy tờ giấy dán trên tường “Sang nhượng cửa hàng”.

Chu Chí Hồng nhìn thấy cảnh sát đi vào, hoảng sợ hỏi: “Mấy người là ai?”

Đinh Trầm Mặc lấy ra biên bản khám xét nhà: “Ngăn chặn tệ nạn buôn bán dâm, em trai Chu Chí Hạo của cô đâu?”

“Tôi không biết, đây là quán của chồng tôi, các người đến đây làm gì?”

Đinh Trầm Mặc cười lạnh: “Đừng giấu diếm cho anh ta nữa! Anh ta liên quan đến một vụ án buôn bán dâm lớn! Lục soát!”

“Ơ, ơ…”

Chu Chí Hồng không chặn được họ, vội vàng đứng sang bên cạnh gọi điện thoại. Kết quả bị Tiểu Vương – cấp dưới của Đinh Trầm Mặc cười hì hì giật lấy điện thoại của cô ta, rồi nhẹ nhàng thuyết phục cô ta hợp tác điều tra, nói rằng chuyện này không liên quan đến cô ta. Chu Chí Hồng hoang mang lo sợ, đành không làm gì nữua.

Kinh nghiệm Đinh Trầm Mặc rất phong phú, linh tính ông mách bảo nếu Chu Chí Hạo thực sự là hung thủ, nhất định sẽ sớm có manh mối. Mặc dù đã lục soát hai tòa nhà nhưng vẫn không tìm thấy gì, nhưng họ đã nhanh chóng phát hiện một số dấu chân đáng ngờ ở sân sau.

Đinh Trầm Mặc ngồi xổm xuống đất xem xét: Vết chân dính bùn đất lộn xộn trên mặt đất, thuộc về hai người đàn ông, còn có dấu vết kéo lê, ông âm thầm tính toán chiều cao cân nặng. Sau đó ông nhìn thấy lớp đất có dấu hiệu mới vừa bị đào xới gần đó, trong lòng ngày càng nặng nề.

Đinh Trầm Mặc đứng dậy nói với cấp dưới, lập tức gọi người giám định và pháp y tới.

Họ lại lục soát từng ngóc ngách, cuối cùng phát hiện ra vết máu bất thường trên đống củi trong nhà kho. Trái tim Đinh Trầm Mặc bỗng đập “thịch” một tiếng, bởi vì gian nhà kho cách khu vực bị đào xới đất 40-50 mét, nhưng suốt đoạn đường đó lại không hề có vết máu.

Ông đứng trong gian nhà kho đựng củi, từ từ quan sát xung quanh, gương mặt cứng rắn như sắt đá. Cuối cùng, tầm mắt ông dừng lại trên cửa sổ gian nhà kho, tại đó có thể nhìn thấy một bức tường thấp cũ kĩ, ố vàng, trên tường đầy những lỗ hổng mục nát.

Đinh Trầm Mặc: “Dẫn Chu Chí Hồng lại đây.”

Chu Chí Hồng hoàn toàn mù mờ đi đến.

Đinh Trầm Mặc hỏi: “Phía đối diện có người ở không?”

“Không, không có người…Ban đầu có một ông lão sống ở đó, nhưng đã chết cách đây hai năm trước, con trai ông ta đi nước ngoài vẫn chưa về, nhà đã bỏ hoang từ lâu rồi.”

Đinh Trầm Mặc và cấp dưới trao đổi ánh mắt với nhau, bước ra khỏi gian nhà kho. Trong sân có cửa sau, họ có thể mở ra từ bên trong, vài người đi ra ngoài, nhìn thấy một cái sân nhỏ sát vách, bức tường rào thấp đến mức bọn họ có thể trèo qua.

Đinh Trầm Mặc đi vòng ra cửa chính, nhưng không đẩy được vào, bên trong đã bị khóa. Lúc này, Trương Tĩnh Thiền và Lý Vi Ý cũng chú ý tới, lập tức chạy đến, Đinh Trầm Mặc ra hiệu cho họ im lặng. Ông ra hiệu bằng mắt cho tiểu Vương, Vương lùi lại vài bước, lấy đà rồi bật nhảy qua bức tường, một lúc sau cửa được mở.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »