A Thiền

Lượt đọc: 12866 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 13
thiếu niên trà xanh (3)

❊ ❊ ❊

Sau một hồi cãi vã ầm ĩ, Chu Chí Hạo lại chửi rủa vài câu, kéo Lý Hiểu Ý ra nói chuyện một lúc, không ăn mà bỏ đi luôn.

Lý Vi Ý nói: “Chị, em có vài điều muốn nói với chị.”

Cả hai đi vào trong phòng, ngay cả Lê Duẫn Mặc còn bị nhốt bên ngoài, Lý Vi Ý nói: “Chị ngồi xuống đi.”

Thành thật mà nói, đây là lần đầu tiên Lý Hiểu Ý gặp một em trai đẹp trai, khí chất ngời ngời như vậy. Lần đầu gặp mặt, vừa mở miệng đã gọi cô ấy là chị một cách rất thân thiết. Tuy rằng cô ấy vẫn chưa hoàn toàn thích ứng được, nhưng không biết vì sao, cô ấy cảm thấy người này rất chân thành, quấn quít người khác như một đứa trẻ, như thể cậu ấy thật lòng coi cô ấy như chị gái của mình.

“Tiểu Trương, em muốn nói chuyện gì với chị?”

Lý Vi Ý nói: “Chu Chí Hạo này không phải người tốt, trước đây em đã từng gặp anh ta, mà anh ta không nhớ. Tòa nhà có mấy cửa hàng của nhà anh ta là do gia đình em xây. Em nghe nói anh ta trước đây là một gã chơi bời, đánh nhau hút thuốc, quan hệ nam nữ lung tung, thậm chí còn đánh cả bạn gái. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, bây giờ anh ta dỗ ngọt chị, đợi khi chị đồng ý, anh ta chắc chắn sẽ lộ rõ bản chất thật, rồi cũng sẽ đánh chị, lừa lọc chị. Vì hạnh phúc của cả đời chị, nhất định không được ở bên anh ta.”

Lý Hiểu Ý trầm mặc không nói.

Lý Vi Ý sốt ruột: “Những gì em nói đều là sự thật! Em xin thề!”

Lý Hiểu Ý khẽ mỉm cười, nhưng sắc mặt hơi tái: “Cảm ơn em, nhưng đây là chuyện giữa chị và anh ấy, chị sẽ cân nhắc.”

Lý Vi Ý nắm chặt tay chị: “Chị phải tin em! Tất cả đều vì hạnh phúc của chị, em không muốn thấy chị bị anh ta hại cả đời.”

Bất kể là lời nói hay hành động, cô đều đã dọa đến Lý Hiểu Ý. Lý Hiểu Ý nhanh chóng rút khỏi tay cô, nói: “Chị mới quen em ngày hôm nay, tại sao em lại quan tâm đến chuyện giữa chị và anh ấy?”

Lý Vi Ý hít một hơi thật sâu, nói: “Em là người ngay thẳng, thấy chuyện bất bình rút dao tương trợ! Khi thấy tên rác rưởi này lừa cưới chị, em không thể nhắm mắt làm ngơ được. Hơn nữa, em là bạn của Lý Vi Ý, vì vậy đương nhiên em cũng để ý đến vụ việc này.”

Lời giải thích này cũng coi như tạm chấp nhận được, Lý Hiểu Ý cũng không biết người trước mặt có phải là bạn của em gái mình hay không. Cô ấy nhìn em gái vẫn đang nằm hôn mê trên giường, cặp lông mày thanh tú nhíu lại, nói: “Bác sĩ kiểm tra nói Lý Vi Ý vẫn khỏe, không bị vấn đề gì. Nếu mãi vẫn không tỉnh, chị sẽ bảo bố mẹ đưa con bé đi bệnh viện.” Cô quay đầu nhìn Lý Vi Ý cười: “Em với con bé rất giống nhau, thông minh, lanh lợi, rất ngang bướng nhưng cũng rất lương thiện.”

Lý Vi Ý nghe những điều cô ấy nói, cô thấy ấm áp trong lòng: ” Chị, chị nhất định phải nghe lời em nói.”

“Được, chị sẽ suy nghĩ kỹ.”

Trước khi rời khỏi nhà Lý, Lý Vi Ý lén lút nói với Lý Hiểu Ý rằng nếu em gái tỉnh dậy, cô ấy nhất định phải thông báo ngay cho mình đầu tiên. Lý Hiểu Ý đồng ý với cô.

Trên đường trở về, Lý Vi Ý trở nên im lặng hơn.

Lê Duẫn Mặc lén nhìn cô một cái, rồi lại nhìn thêm cái nữa, khẽ ho một tiếng nói: “Cái đó anh Thiền… em hỏi anh chuyện này.”

“Hỏi đi.”

“Nếu anh thật sự có ý định theo đuổi Lý Vi Ý thì chắc chắn phải chia tay với Trình Duệ Nghiên. Vậy sau khi hai người chia tay, em có thể theo đuổi Trình Duệ Nghiên được không? Cô ấy thật sự rất xinh đẹp, dáng người tốt và tính cách cũng được.” Khuôn mặt Lê Duẫn Mặc tràn đầy khao khát nhìn về phía cô.

Lý Vi Ý nghĩ, cô không biết mình có thể ở đây bao lâu, nhỡ đâu ngày mai đã phải trở về thì Trương Tĩnh Thiền 19 tuổi sẽ quay trở lại. Cô không thể phá hỏng mối quan hệ với bạn gái người ta được.

Vì vậy cô nói: “Không được, cậu không được theo đuổi.”

“Tại sao?”

Lý Vi Ý liếc nhìn cậu: “Tôi cũng thích cả Trình Duệ Nghiên.”

Lê Duẫn Mặc: “… Vãi, bỉ ổi!”

Vừa đến nhà họ Trương, Lê Duẫn Mặc – người vừa chịu đựng sự hủy hoại tam quan, đã bị Lý Vi Ý đuổi đi. Bà Ngô Hinh Tuệ vẫn đang ngồi chơi mạt chược, nghe nói Trương Mặc Vẫn đi công tác vẫn chưa về. Lý Vi Ý về phòng ngồi trước bàn học, cô đẩy một đống tai nghe và bàn phím ra chỗ khác, tìm một quyển vở ghi chép mới và bút.

Ngày đầu tiên đến đây giống như đi đánh trận vậy. Hiện giờ cô đã gặp được chị như mong muốn, vẫn cần phải làm một kế hoạch dự phòng, tuy không biết có tác dụng không. Nhưng vẫn còn thời gian.

Bây giờ, cô cảm thấy nhất định phải ngồi xuống, chỉnh sửa rõ ràng, lên kế hoạch tiếp theo phải làm gì và làm như thế nào.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »