A Thiền

Lượt đọc: 12870 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 10
cuộc sống thường ngày của a thiền (2)

❊ ❊ ❊

Lý Vi Ý nghĩ bụng mối quan hệ hai người họ gần gũi như vậy, cô giơ nắm đấm đấm mạnh vào cậu ta một cú. Cậu ta làm lố hét lên thảm thiết, có vẻ rất thích thú.

Được rồi, Lý Vi Ý nghĩ cô đã biết nên cư xử với cậu ta như nào rồi.

Lê Duẫn Mặc hỏi: “Thật sự không sao chứ?”

Lý Vi Ý: “Có thể có chuyện gì được?” cô cứ phủ nhận là được.

Lê Duẫn Mặc quan tâm đến người anh em này một chút cho có lệ, rồi mắt lại dán vào chiếc Ferrari. Bố cậu là cánh tay trái đắc lực của chú Trương, nhưng cũng không tùy tiện mua cho cậu một chiếc Ferrari như này được.

“Anh Thiền, lái đi!”

Lý Vi Ý đứng bất động như núi.

Trương Tĩnh Thiền 19 tuổi đã thi đậu bằng lái. Còn cô thì không.

Nhưng Lý Vi Ý đang vội về nhà gặp chị gái, xét thấy Lê Duẫn Mặc âu yếm vuốt ve chiếc Ferrari, trong lòng chợt nảy ra một ý, cô xoa xoa thái dương, nói: “Tôi vẫn hơi nhức đầu, không muốn lái. Cậu có lái được không?”

Lê Duẫn Mặc sửng sốt: “Lần đầu tiên của bé xe đáng yêu này… anh muốn tặng cho em sao?”

Lý Vi Ý: “… Cho, cho, cho, cậu nói xem có thể lái được không đã?”

“Có thể lái được! Sao mà không lái được chứ, hai chúng ta đều lấy bằng lái cùng lúc mà. Anh Thiền, lên xe đi, em sẽ cho anh thấy em lái giỏi cỡ nào.”

Hai người lên xe, lúc đầu Lê Duẫn Mặc lái xe rất phô trương, nhấn mạnh chân ga, tiếng động cơ ồn ào cùng với độ giật của ghế. Cậu còn ra vẻ, cua vài vòng, làm Lý Vi Ý choáng váng. Nhưng để duy trì hình tượng, cô mặt tái mét vẫn phải giả vờ hét lên vài tiếng thích thú với Lê Duẫn Mặc.

Giả làm thiếu niên nổi loạn thật sự khó quá!

May là sau khi lái loạn vài vòng, Lê Duẫn Mặc cũng bị chóng mặt, dần dần lái xe ổn định lại. Trên đường còn gặp cảnh sát giao thông kiểm tra bằng lái, buổi sáng Lê Duẫn Mặc tự lái xe của mình đến nên mang theo bằng lái. Lý Vi Ý nhân cơ hội này liếc nhanh một cái, mới biết được tên của người này.

Nhà Lý mua một căn nhà cũ ở tầng 1, trong một khu nhà tập thể cũ của một đơn vị. Lê Duẫn Mặc đỗ xe bên ngoài sân nhà cô, ngạc nhiên nói: “Đây không phải là nhà cô gái hôm qua anh cứu sao? Chúng ta còn giúp họ đưa cô ấy về đây.” Cậu nhìn Lý Vi Ý cười xấu xa: “À…”

Lý Vi Ý xuống xe, ngơ ngác nhìn ngôi nhà cũ trong ký ức.

Người mà Trương Tĩnh Thiền cứu hôm qua, lại chính là cô sao? Nói vậy, cô cũng nhớ ra, hồi học lớp 11 quả thật có một lần cô không cẩn thận bị rơi xuống ao, được người khác cứu lên. Nhưng lúc đó mơ màng, cô chỉ nhớ mình được một chàng trai trẻ cứu, căn bản không nhìn kĩ khuôn mặt người đó. Sau đó bố mẹ cô nói đối phương đã lặng lẽ rời đi, không xuất hiện nữa, họ muốn cảm ơn cũng không tìm được

Vậy mà người đó lại là Trương Tĩnh Thiền, hóa ra bọn cô sớm đã gặp nhau. Cô còn nợ anh một mạng từ lâu mà không hề hay biết.

Lý Vi Ý từ nhỏ đã sống trong căn nhà này, sau này bố mẹ cô vẫn luôn sống ở đây. Tòa nhà này đã có hơn 10 năm, bức tường xám trắng, mái nhà nâu đen. Nhà cô không rộng, chỉ có 2 phòng ngủ, 1 phòng khách, cách bố trí các phòng vuông vắn, thoáng đãng. Trước cửa là một cái sân nhỏ, bố Lý xây hàng rào bằng tre nứa ngay ngắn, đẹp mắt. Mẹ Lý trồng ít rau, cây ớt, mướp đắng vừa tươi sạch vừa ngon miệng ở trong sân. Chỉ là bây giờ mùa đông, rau trong sân chưa mọc được.

Lý Vi Ý đứng ngoài hàng rào, cách cửa sổ nhìn thấy bên trong có bóng người.

Lê Duẫn Mặc đứng bên cạnh thiếu tự nhiên: “Vào trong không, anh lo lắng cho cô gái đó, hay là thích người ta rồi? Nói thật, em còn không ngờ hôm qua anh đột nhiên nhảy xuống ao.”

Lời nói của cậu ta nhắc nhở Lý Vi Ý, bây giờ cô đang trong cơ thể của Trương Tĩnh Thiền, tùy tiện đi vào trong sẽ dọa bố mẹ. Đến thăm người được cứu, có vẻ là một cái cớ hay.

Lý Vi Ý móc từ ví ra 100 đồng đưa cho Lê Duẫn Mặc: “Đừng nói vớ vẩn, tôi không có ý gì với cô ấy, chỉ là muốn tới thăm thôi, đã giúp thì giúp cho trót. Tòa nhà phía trước rẽ phải tầm 50m có một tiệm tạp hóa nhỏ, cậu đi mua ít sữa và hoa quả, chúng ta không thể đến tay không được.”

Lê Duẫn Mặc cũng nghĩ Trương Tĩnh Thiền không thể thích cô bé đó được, anh ấy rõ ràng đã có bạn gái rồi.

Chỉ là Lê Duẫn Mặc ghét bỏ nhìn tờ 100 tệ: “Ít như thế thôi á?” Cậu cũng ngại cầm.

Lý Vi Ý: “Đủ rồi.” Lúc quay về cô còn phải trả lại cho Trương Tĩnh Thiền nữa.

Lê Duẫn Mặc nhận lấy, nhíu mày: ” Hôm nay anh làm sao đấy? Hành xử như con gái, lại còn keo kiệt.”

Lý Vi Ý: “…”

Khi đứng đợi Lê Duẫn Mặc, Lý Vi Ý cúi đầu nhìn lại thân thể này. Chiều cao ít nhất 1m8, tầm nhìn cách mặt đất rất xa làm cô vẫn chưa thích ứng nổi, dù sao thì trước đây cô chỉ cao 1m60. Cô mặc áo khoác đen, áo hoodie trắng, quần thể thao màu xám, phía dưới đi đôi giày thể thao Jordan hình dạng kì lạ.

Cô vừa tỉnh dậy đã vội vàng đến cứu chị gái, nhiều việc chưa kịp suy nghĩ kỹ. Ví dụ sau này cô có thể quay trở lại thân thể mình không? Cô có thể trở về 8 năm sau không? Nói cách khác, cô sẽ ở lại năm 2014 trong bao lâu?

Nếu một thời gian vẫn không thể quay về, cô nên diễn sao cho giống anh hơn, như vậy mới tiện sau này hành động.

Trương Tĩnh Thiền 19 tuổi, là người như nào đây?

Trong đầu Lý Vi Ý hiện lên hai khuôn mặt, một mặt là Tổng giám đốc doanh nghiệp lạnh lùng, nghiêm nghị 27 tuổi, một mặt là thiếu niên trẻ kiêu ngạo mà cô thấy trong gương sáng nay. Cô đánh giá kĩ lại khí chất trẻ trung, mạnh mẽ của thiếu niên và khí chất trưởng thành, điềm tĩnh của người đàn ông 8 năm sau, dường như nghĩ ra được một điều gì đó… A, mặt cô dần đỏ lên.

Khi Lê Duẫn Mặc xách đồ trở lại, cậu thấy anh Thiền đứng tựa vào tường, hai tay đút túi quần, một chân đứng chống lên tường, vẻ mặt vừa cáu kỉnh vừa kiêu ngạo. Nhưng từ nhỏ Lê Duẫn Mặc đã quen với điều này, cậu cảm thấy anh Thiền của cậu rất đẹp trai ngầu lòi, nên rất tình nguyện đi theo anh.

Lê Duẫn Mặc tung tăng lại gần: “Anh, em mua xong rồi.”

Lý Vi Ý “ừ” một tiếng, nhận lấy đồ, dẫn cậu đi gõ cửa.

Cửa mở ra.

Một người đàn ông bốn mươi mấy tuổi xuất hiện, chiều cao trung bình, khuôn mặt ngay thẳng, giữa hai lông mày có chút lo âu. Ông nhìn hai người, do dự nói: “Các cháu là…”

Hôm qua Trương Tĩnh Thiên đưa Lý Vi Ý bị rơi xuống nước về nhà, giao cô cho họ rồi đi luôn, bố Lý chỉ vội vàng nhìn lướt qua, chưa nhìn kĩ mặt anh.

Lý Vi Ý nhìn bố mình trẻ hơn 7,8 tuổi, mắt rưng rưng, cô cố gắng kìm lại, nói: “Chú, hôm qua cháu là người cứu Lý Vi Ý, hôm nay bọn cháu muốn đến thăm, cô ấy không sao chứ ạ?”

Đi phía sau bố Lý là người phụ nữ ngoài 40 tuổi, chính là mẹ của Lý Vi Ý. Dáng vẻ bà trước giờ vẫn luôn gầy gò, mảnh khảnh. Mắt bà đỏ hoe, nói: “Là các cháu à! Hôm qua các cháu đi nhanh quá, bác còn chưa kịp cảm ơn. Thật ngại quá, hôm nay các cháu đến thăm Vi Ý sao?” Vừa nói xong, bà bắt đầu khóc.

Lý Vi Ý nhìn thấy bà khóc, nước mắt cô cũng sắp rơi ra, hỏi bố Lý: “Bác ấy… sao lại khóc?”

Bố Lý: “Ôi, các cháu vào trong đi.”

Lý Vi Ý và Lê Duẫn Mặc đi vào trong nhà với bố Lý, đầu cô chợt nảy một ý nghĩ vô cùng hoang đường: Chẳng lẽ, Trương Tĩnh Thiền bị hoán đổi vào trong cơ thể cô, anh không chấp nhận được hiện thực rồi phát điên sao? Không muốn nhìn mặt ai?

Không đến mức đấy chứ, cô còn có nhanh chóng chấp nhận hiện thực và tích cực thay đổi vận mệnh. Trương Tĩnh Thiền con người đó còn thông minh, quyết đoán hơn cô, bố mẹ cô rất hiền lành, lừa họ chẳng phải rất dễ sao?

Lý Vi Ý hồi còn nhỏ, vẫn luôn ngủ chung với chị gái trong phòng có 2 giường đơn. Lúc này, giường của chị không có ai, chỉ thấy Lý Vi Ý 17 tuổi đang nằm trên giường. Hai mắt cô nhắm chặt, khuôn mặt nhợt nhạt, hai má đỏ ửng không bình thường, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.

Lý Vi Ý ngây người, cảm giác bản thân tự nhìn bản thân mình rất kì quái. Cô hỏi: “Cô ấy bị sao vậy?”

Bố Lý đáp: “Hôm qua đi đến bệnh viện kiểm tra, họ nói con bé không có vấn đề gì, chúng ta liền trở về nhà. Nhưng hôm nay Vi Ý ngủ đến tận bây giờ vẫn chưa tỉnh, gọi như nào con bé cũng không dậy, cũng không ăn gì. Lúc nãy bác gọi bác sĩ phòng khám bên cạnh qua kiểm tra, họ nói con bé sốt nhẹ, có thể do quá hoảng sợ, nên ngủ mãi không tỉnh. Bác sĩ đã tiêm thuốc hạ sốt cho rồi, vẫn phải tiếp tục kiểm tra. Còn mẹ con bé cứ nghĩ đông nghĩ tây, lo lắng không yên.”

Lý Vi ý quen thuộc kéo ghế ở bàn học ra bên cạnh giường ngồi, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt không thể quen thuộc hơn.

Cô lúc 17 tuổi có cặp má phúng phính, hồng hào trắng trẻo, chưa hết vẻ ngây thơ. Lông mi không động đậy, ngủ say không biết gì.

Trương Tĩnh Thiền vẫn chưa hoán đổi vào cơ thể này sao?

Hay là, chỉ có một mình cô trở về được? Trước mắt vẫn là Lý Vi Ý 17 tuổi. Có phải việc cô đến đây đã khiến cô ấy hôn mê không?

Lý Vi Ý nhẹ nhàng cầm bàn tay nhỏ của người trước mặt, hai tay nắm lấy. Cô dịu dàng mà lo lắng nhìn đối phương, chìm vào suy nghĩ lo âu.

Ba người phía sau: “…”

Mẹ Lý lập tức đẩy nhẹ vào người bố Lý, Lê Duẫn Mặc hắng giọng một tiếng.

Sắc mặt bố Lý vừa xanh vừa đỏ: “Cậu nhóc kia, cháu bỏ tay con bé ra!”

(Lời tác giả Đinh Mặc: Tôi muốn giải thích chút, hôm qua nữ chính vào toilet chỉ là để đi tiểu, cô ấy không cầm chắc mà thôi, không có gì nghiêm trọng. Mọi người đừng suy nghĩ sâu xa, không làm bậy gì đâu.)

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »