A Mạch Tòng Quân

Lượt đọc: 4976 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 70
ván cờ..

❊ ❊ ❊

Mười chín tháng tám, Đường Thiệu Nghĩa rời khỏi đại doanh Giang Bắc, chuẩn bị “Đại lễ” cho người Bắc Mạt. Vết thương của A Mạch vẫn chưa lành, nhưng vẫn một thân nhung trang đến tiễn anh ta. Đường Thiệu Nghĩa thong thả vượt qua Thương Dịch Chi và Từ Tĩnh, ánh mắt chỉ nhìn lướt qua trên người A Mạch rồi xoay người lên ngựa, giật dây cương bước đi, đã thấy A Mạch đi lên theo. Trong lòng Đường Thiệu Nghĩa trào dâng đủ loại cảm xúc nhưng trên mặt cũng không dám mảy may thể hiện, chỉ lẳng lặng nhìn A Mạch chăm chú.

“Đại ca,” A Mạch ngửa mặt, nhìn Đường Thiệu Nghĩa rồi vươn tay ra.

Đường Thiệu Nghĩa hiểu ý, ở trên ngựa cúi người xuống nắm lấy tay nàng.

A Mạch nắm tay thật chặt, dặn dò: “Hãy bảo trọng!”

Đường Thiệu Nghĩa nặng nề gật đầu, khóe miệng khẽ mím lại, trong mắt lại để lộ ra nỗi vui mừng khó nén.

A Mạch dừng lại quay đầu nhìn ông ta, thản nhiên nói: “Vốn là vô tư, trong sáng, hà tất phải ám muội, khuất tất.”

Từ Tĩnh bị nàng nói thế thì nghẹn giọng sửng sốt, đến khi muốn nói tiếp thì A Mạch đã đi xa rồi, đành phải lẩm bẩm: “A Mạch ơi A Mạch, ngươi làm tướng quân mới được vài ngày, mà đã có được khí thế này rồi, thật là có ý tứ a.”

Ngày 29/8, Thương Dịch Chi rời khỏi dãy núi Ô Lan, Trương Sinh lĩnh một ngàn kỵ binh hộ tống cho đến thượng du sông Uyển, Thương Dịch Chi bỏ ngựa lên thuyền theo sông Uyển xuôi về hướng Đông.

Khi bắt đầu đi vào lưu vực sông Uyển, mọi người mới có thể thả lỏng tâm lý một chút, Thương Dịch Chi cũng cởi nhung trang thay bằng cẩm bào, thỉnh thoảng đứng ở đầu thuyền thưởng thức cảnh sắc hai bên bờ sông Uyển. A Mạch đã đổi lại phục sức của thân vệ, nhìn bộ hắc y nhuyễn giáp quen thuộc này, A Mạch không khỏi thở dài, bản thân mình vốn liều chết liều sống tránh né thiên tướng doanh quan, ai ngờ Thương Dịch Chi chỉ nói câu nói đầu tiên đã đem nàng đánh trở về nguyên hình. Vốn không muốn cùng Thương Dịch Chi đối mặt nhiều, nên A Mạch ngoài những lúc trực ra, còn lại rất ít khi lộ diện, mỗi ngày chỉ ở trong khoang thuyền lật xem bản Tĩnh quốc công Bắc chinh thật lục, cũng coi như hưởng thụ lạc thú.

A Mạch nghe vậy thì ngẩn ra, theo tầm mắt của Thương Dịch Chi nhìn lại, quả nhiên thấy trong sương mù mờ ảo là bóng dáng thành Thái Hưng như ẩn như hiện.

Thành Thái Hưng, thuộc bình nguyên Nam Đoan, cùng Phụ Bình Nam giáp phía bắc sông Uyển, cả hai nương tựa vào nhau cùng tồn tại, vượt qua hai châu Túc, Tương, khống chế nam bắc, từ xưa đến nay đều là vùng giao tranh của binh gia. Một khi Bắc Mạc đánh hạ được thành Thái Hưng, chẳng những sẽ mất hết cả vùng Giang Bắc, mà người Bắc Mạt còn có thể thuận theo đường sông mà tiến xuống phía Đông, đánh thẳng đến kinh thành Nam Hạ. Khó trách tiểu hoàng đế Bắc Mạc lại không kiềm chế được, bỏ qua ý kiến phản đối của triều thần mà tự mình chỉ huy việc tấn công Nam Hạ, A Mạch thầm nghĩ.

“Cũng không biết thuỷ quân của Chu Chí Nhẫn như thế nào ?” A Mạch không khỏi hỏi ra thành tiếng.

“Nhưng Chu Chí Nhẫn lần này cũng không sốt ruột.” A Mạch nói, lúc này đây, Chu Chí Nhẫn rất kiên nhẫn, siết chặt vòng vây, thậm chí còn bắt đầu lập kế hoạch kiến lập thuỷ quân, cắt đứt liên lạc của thành Thái Hưng.

Thương Dịch Chi cũng không nói nữa, quay đầu đi tiếp tục nhìn sông nước đến xuất thần. A Mạch đoán không ra tâm tư của anh ta, nên cũng không lên tiếng nữa, chỉ yên lặng đứng bên cạnh anh ta nhìn về phía thành Thái Hưng xa xa, đây là thành lớn nhất của vùng Giang Bắc, đã bị người Bắc Mạt vây khốn gần một năm nay.

Thân vệ lại đến mời Thương Dịch Chi trở lại khoang thuyền ăn điểm tâm, A Mạch tự biết thân phận hiện tại của mình không thể cùng Thương Dịch Chi ăn chung một bàn, liền tự mình xuống phòng bếp lấy đồ ăn. Đợi lúc dùng xong điểm tâm, khi A Mạch vừa trở lại phòng, Thương Dịch Chi lại cho thân vệ mang một tập sách đến, A Mạch nhất nhất lật xem, thấy có Binh pháp Tôn Tử, Ngô tử, Lục thao, đều là những cuốn binh thư thông thường, vẫn thấy ở trong thư phòng của phụ thân, chẳng qua khi ấy đều cùng Trần Khởi đọc, nhưng nàng lại chưa bao giờ nhìn kỹ.

A Mạch cười hỏi: “Nguyên soái có truyền đạt gì không?”

Tên thân vệ kia vội vàng khom người đáp: “Không có, nguyên soái chỉ phân phó tiểu nhân đưa đến đây cho Mạch tướng quân.”

Thân vệ kia ngay cả nói cũng không dám, A Mạch chỉ cười cười, cũng không nói thêm nữa.

Tự đó về sau, A Mạch càng ít lộ diện, mỗi ngày đều ở trong phòng đọc binh thư. Khi nàng còn bé, nhìn thấy mấy thứ này chỉ cảm thấy buồn tẻ vô vị, lại càng không hiểu nổi vì sao Trần Khởi lại xem chuyên chú như vậy, nhưng nay tòng quân đã được một năm, giờ cầm lên đọc mới cảm nhận được tư vị ở trong đó.

Chưa được mấy ngày thuyền đã đến Hằng Châu, đi vào Thanh Hồ, mặt nước càng rộng, sức nước càng chậm hơn, Thương Dịch Chi cũng không sốt ruột, chỉ phân phó cho thuyền đi chậm lại, gặp nơi phồn hoa còn có thể dừng thuyền tới du ngoạn một, hai ngày. Viên quan bộ Lễ kia vẫn đi theo phía sau cũng không thúc giục, ngược lại, lại thường xuyên sang thuyền nói chuyện phiếm cùng Thương Dịch Chi, hai người đối đáp thi phẩm qua lại, A Mạch ngồi nghe mà choáng váng đầu óc, không khác gì chịu cực hình.

Một hôm, đến phiên trực của A Mạch, thấy viên quan kia lại sang thuyền tới tìm Thương Dịch Chi, sau khi dâng trà xong, A Mạch đang muốn tìm cớ để trốn ra ngoài, lại nghe Thương Dịch Chi yêu cầu người nọ đánh cờ, trong mắt A Mạch không khỏi sáng lên, không tiếp tục kiếm cớ nữa, lẳng lặng đứng ở một bên xem.

Thương Dịch Chi cùng viên quan kia kì nghệ tương đương nhau, hai người ở trên bàn cờ chém giết kịch liệt, A Mạch cũng xem đến mê mẩn, đúng lúc đó Thương Dịch Chi gọi A Mạch thêm trà, phải gọi đến hai, ba câu mới khiến A Mạch hoàn hồn. A Mạch vội vàng đổi bình trà khác, nàng thấy Thương Dịch Chi có chút không vui, liền không dám xem tiếp, lại luyến tiếc ván cờ đầy phấn khích này, nhưng cũng đành lui lại phía sau.

A Mạch thành thực đáp: “Có biết một chút.”

A Mạch không ngờ Thương Dịch Chi sẽ yêu cầu nàng chơi cờ, bất giác có chút ngây ngốc. Thương Dịch Chi đã ở ngồi xuống chiếu, khẽ nghếch đầu lên nhìn A Mạch. A Mạch vừa mới xem bọn họ chơi cờ, tay chân đã ngứa ngáy khó nhịn, hiện nghe Thương Dịch Chi yêu cầu nàng như vậy, không biết ma xui quỷ khiến thế nào liền ngồi xuống bàn cờ đối diện với anh ta, cùng anh ta đánh tiếp ván cờ.

A Mạch đặt cả tâm tư lên bàn cờ, hoàn toàn không ý thức được vừa rồi mình đã vô tình để lộ ra tư thái của tiểu nữ nhi, thấy Thương Dịch Chi cho nàng đi lại, vội vàng nhấc quân trắng vừa đặt xuống lên, lấy tay ôm má một phen suy nghĩ khổ sở.

Thương Dịch Chi cũng không sốt ruột, chỉ lẳng lặng chờ nàng, đợi A Mạch đi lại rồi mới ra quân cờ tiếp theo. Lại là nước cờ chết, A Mạch lại đòi đi lại, Thương Dịch Chi cũng không cảm thấy phiền, mặc cho A Mạch đi lại, cho dù như vậy, đến cuối cùng A Mạch vẫn thua thêm mấy ván.

Từ hôm đó trở đi, mỗi khi đến phiên trực của A Mạch, Thương Dịch Chi sẽ lại bảo nàng chơi cờ, A Mạch kì nghệ thấp kém, tất nhiên là bại nhiều, thắng ít, mỗi khi thua lại vô cùng không phục, khi trở về sẽ cẩn thận khảo cứu lại ván cờ, không tìm ra đối sách để thắng thì không chịu ngừng lại. A Mạch kì nghệ không cao, nhưng trí nhớ lại vô cùng tốt, ngày thứ hai vẫn có thể đem ván cờ đã thua ngày hôm trước ra bày lại, khiến cho Thương Dịch Chi cũng không thể không cảm thấy sợ hãi mà cam bái hạ phong.

Kể từ đó, thời gian trên thuyền trôi đi nhanh hơn, cứ như vậy mà đã được bảy, tám ngày, thuyền đã đi tới ngoại thành Thịnh Đô. Thịnh Đô, kinh đô của Nam Hạ, là một kinh đô cổ kính. Tên gọi là Thịnh Đô, tất nhiên là một nơi vô cùng phồn hoa.

Thanh niên kia ôn hòa cười, nói: “Hôm trước Thái tử trúng chút phong hàn, phụ hoàng lệnh cho ta tới đón biểu ca.”

A Mạch vẫn đi theo sau Thương Dịch Chi, nghe Thương Dịch Chi gọi người này là Nhị điện hạ, lúc này mới biết người thanh niên có vẻ mặt ôn hòa này hóa ra lại chính là người vốn tranh đấu gay gắt với thái tử, Nhị hoàng tử Tề Mẫn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »