A Mạch Tòng Quân

Lượt đọc: 4879 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 28
tầm nhìn..

❊ ❊ ❊

Thương Dịch Chi chưa bao giờ từng cảm thấy cảm giác thất bại vây quanh mình gắt gao đến như vậy. Ở thời điểm Trần Khởi chiếm được thành Tĩnh Dương, giết chết ba mươi vạn biên quân, anh ta chỉ thấy phẫn nộ, thấy thương tiếc, nhưng chưa từng cảm nhận đến cảm giác thất bại như thế này. Bởi vì anh ta cảm thấy trận đánh thất bại kia không phải do mình cầm quân, nên anh ta cảm thấy mình có thể cùng Trần Khởi ganh đua cao thấp, anh ta nghĩ Trần Khởi chẳng qua cũng chỉ thắng một ván bài mà không có sự tham gia của chính mình mà thôi.

Nhưng hiện tại, anh ta ngàn dặm phục kích Trần Khởi, mặc dù làm cho Trần Khởi lui trở về Tĩnh Dương, nhưng ai có thể nói trận chiến này là anh ta thắng? Chu Chí Nhẫn bao vây, tấn công Dự Châu, cắt đứt đường lui của quân Nam Hạ. Bất luận là quay trở lại Thanh Châu, Thái Hưng hay Dự Châu, tất cả đều là tuyệt lộ.

Thương Dịch Chi vô lực phất tay, để thị vệ đưa người lính truyền tin lui xuống nghỉ ngơi. Nhưng khi hai tên thị vệ tiến đến dìu người lính đưa tin thì phát hiện ra anh ta đã tắt thở, trước ngực còn lưu lại nửa mũi tên, hóa ra khi phá vòng vây của quân Bắc Mạc, anh ta đã trúng một mũi tên, chỉ chặt đứt phần ngọn, rồi ráng hết sức phi ngựa suốt một ngày một đêm mới đuổi tới quân doanh của Thương Dịch Chi. Dọc đường đi, khí huyết sớm đã hao hết, hoàn toàn chỉ dựa vào ý chí để chống đỡ, vừa rồi khi nói xong câu cuối cùng, liền gục xuống chết.

Dù đã quen nhìn thấy sinh tử trước mắt, nhưng Thương Dịch Chi cũng không khỏi cảm thấy chấn động, yên lặng nhìn thị vệ nâng thi thể của người lính truyền tin đưa đi.

“Tướng quân?” Từ Tĩnh khẽ gọi.

Từ Tĩnh trầm tĩnh nhìn Thương Dịch Chi, yên lặng gật đầu.

Ánh mắt Từ Tĩnh chuyển động, lóe tinh quang, hỏi: “Tướng quân sợ Trần Khởi sao?”

Thương Dịch Chi cười nhạo, không trả lời.

Từ Tĩnh lại lạnh giọng hỏi: “Như vậy Từ Tĩnh xin hỏi tướng quân, cho dù tướng quân lưu binh lại phòng thủ ở thành Dự Châu, thế thì mọi chuyện sẽ thế nào?”

Thương Dịch Chi bị ông ta hỏi thì sửng sốt, đưa ánh mắt thâm trầm nhìn ông ta.

Từ Tĩnh cười lạnh một tiếng, lại hỏi tiếp: “Từ Tĩnh xin hỏi tiếp, hiện tại ở Giang Bắc, quân đội Nam Hạ chúng ta có bao nhiêu binh mã?”

“Nói cách khác, ở Giang Bắc này, tính toán kiểu gì thì cũng không quá sáu vạn quân Nam Hạ, có phải không?” Từ Tĩnh hỏi.

Thương Dịch Chi gật đầu.

Từ Tĩnh khinh miệt cười cười, lại hỏi: “Vậy quân Bắc Mạc hiện đang xâm lược quốc gia của ta hiện còn lại khoảng bao nhiêu?”

Từ Tĩnh nói:“Tướng quân xuất thân tướng môn, hẳn là so với Từ Tĩnh chắc chắn biết rõ tình thế của nước ta hiện tại như thế nào, cũng biết nước ta còn có thể phái bao nhiêu binh đi về phía Bắc cứu viện Uyển Giang, thu hồi đất đai đã mất?”

“Tướng quân cho rằng triều đình có khả năng sẽ rút binh lực ra để cứu Giang Bắc không?” Từ Tĩnh hỏi một cách sắc nhọn.

Từ Tĩnh nở nụ cười, nói: “Tướng quân nếu đã có thể suy nghĩ cẩn thận như vậy, còn định đi Dự Châu làm gì? Giang Bắc chỉ có sáu vạn tướng sĩ, mà Bắc Mạc lại có đến hai mươi vạn binh mã, huống chi bên trong nội cảnh(1) Bắc Mạc cũng không có chiến sự, người Bắc Mạt có thể chuyên tâm đối phó chúng ta, phía sau có lẽ vẫn còn có mười vạn, hai mươi vạn, thậm chí một đại quân lớn hơn thế rất nhiều đang chờ chúng ta. Chu Chí Nhẫn vì sao lại bỏ thành Thái Hưng mà vây Dự Châu? Ta nghĩ cũng không phải do Trần Khởi tính đến trong thành Dự Châu không có quân đội, mà chỉ sợ đây chính là kế hoạch từ trước của người Bắc Mạt, đánh nghi binh thành Thái Hưng nhằm dẫn quân Giang Bắc chạy về phía nam cứu viện, mở ra biên quan Tĩnh Dương của ta, sau đó đẩy mạnh từng bước một, tiêu diệt từng bộ phận. Chúng ta quay lại Dự Châu làm gì? Làm vật trong chum cho người Bắc Mạt thò tay vào bắt hay sao?”

Từ Tĩnh nói một phen, khiến đầu óc Thương Dịch Chi như thể được thông suốt, thoáng chốc bừng tỉnh, ánh mắt anh ta nhất thời sáng lên.

“Tướng quân,” Từ Tĩnh còn nói thêm, “Tĩnh thấy tướng quân không phải là vật trong ao, cho nên hôm nay có mấy lời vô lễ muốn nói với tướng quân.”

Từ Tĩnh khẽ vuốt râu, nói: “Chúng ta nếu đã ra khỏi thành Dự Châu, tầm nhìn nên mở rộng ra một chút mới đúng, tướng quân càng không thể đem ánh mắt đặt trên một tòa thành trì nhất định, người Bắc Mạt muốn của chúng ta không phải một hoặc hai tòa thành trì, mà là toàn bộ Giang Bắc, rồi từ đó tiến thêm một bước là lấy toàn bộ vùng Giang Nam, mà tướng quân cũng vậy.”

Từ Tĩnh đưa tay vuốt râu, quay người nhìn về phía xa xa. Đây là thói quen của ông ta những lúc gặp phải tình thế khẩn trương, hoặc là khi đắc ý cũng sẽ làm như vậy.

Đương thiên, quân đội cũng không thể đi tiếp, cấp trên hạ lệnh xuống nói là đã nhiều ngày hành quân vất vả, cho phép các doanh cắm trại tại chỗ, hôm nay không cần đi tiếp. Trong doanh, mọi người nhận được tin này tất nhiên là cao hứng, vui mừng đi dựng doanh trướng. A Mạch trong lòng nghi hoặc, song không may là trong bộ binh doanh căn bản không biết được tin tức gì, đành phải đi tìm Đường Thiệu Nghĩa thám thính, nhưng vừa nghe Đường Thiệu Nghĩa nói xong, thì A Mạch đã sợ đến ngây người.

“Thật sao?” A Mạch thất thanh hỏi.

Đường Thiệu Nghĩa gật gật đầu, rầu rĩ nói: “Người truyền tin cũng đã chết rồi, trên thân thể nhiều chỗ còn bị trọng thương, dọc đường đi đều nhờ vào ý chí kiên cường mới có thể chống đỡ được đến lúc gặp mặt tướng quân.”

A Mạch cúi đầu trầm mặc không nói gì, cố gắng tiêu hóa tin tức kinh người này, thành Dự Châu bị vây, ba vạn người ở đây biết đi đâu?

Đường Thiệu Nghĩa biết A Mạch không phải người hay đưa chuyện, nhưng vẫn nhịn không được dặn dò: “Việc này quá mức trọng đại, khi ngươi trở về trăm ngàn lần không được để lộ tin tức, việc này một khi truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ phát sinh chuyện không hay.”

A Mạch gật đầu, nàng hiểu được tin tức này hiện nay đối với liên quân Thanh, Dự mà nói chấn động đến thế nào. Quân Thanh Châu có lẽ còn khả dĩ một chút, nhưng còn quân Dự Châu, đại bộ phận thân thuộc của tướng sĩ đều ở lại trong thành, nếu biết được Dự Châu đã sớm lâm nguy, chỉ sợ tình thế lúc ấy thì ngay cả Thương Dịch Chi cũng không khống chế được.

Đường Thiệu Nghĩa cũng nhíu mày, thấp giọng thở dài: “Trần Khởi đúng là người thần rồi, hết thảy đều đã được hắn ta tính toán rõ ràng.”

Trần Khởi, hai chữ này rơi vào trong tai A Mạch, khiến thân thể nàng cứng đờ, nàng ngẩng đầu nhìn về dãy Ô Lan xa xa, chậm rãi nói: “Cái này chỉ sợ là vừa vặn mà trùng hợp, không phải do Trần Khởi tính toán, nếu đúng là ý định của anh ta, chỉ sợ anh ta lại càng muốn vây chúng ta ở Dự Châu.”

“Tại sao?” Đường Thiệu Nghĩa khó hiểu nhìn A Mạch. Khóe miệng A Mạch khẽ nhếch một nụ cười khó coi, cúi đầu dùng sức dẵm dẵm cỏ dại dưới chân, nhỏ giọng nói: “Không có gì, ta chỉ là cảm thấy chúng ta lần này không ở lại Dự Châu không hẳn là việc xấu. Chỉ cần tướng quân đem tin tức này xử lý tốt, sẽ không sẽ có vấn đề gì lớn, vấn đề còn lại chính là chúng ta làm sao để có thể vượt qua mùa đông này.”

Đúng vậy, nếu không vào Dự Châu, mỗi tướng sĩ bọn họ chỉ có một manh áo kép, làm sao có thể vượt qua được sự giá rét của mùa đông ở vùng Giang Bắc này, còn cả lương thảo nữa, mặc dù có thu được một chút, nhưng sẽ chống đỡ được bao lâu?

Đường Thiệu Nghĩa chau mày, vẫn có chút không hiểu. A Mạch cười, nói: “Quên đi, không uổng phí tâm tư nữa, dù sao ta cũng chỉ là một Ngũ trưởng nhỏ nhoi. Đại ca, ta về trước, đa tạ chiếc quần của ngươi.”

Đường Thiệu Nghĩa cười cười, nhìn theo A Mạch rời đi. Sau một lúc lâu, anh ta mới đưa ánh mắt chuyển về hướng A Mạch vừa nhìn khi nãy, nơi đó có những ngọn núi trùng điệp nối tiếp nhau, là một đoạn của dãy núi Ô Lan, vượt qua đó, sẽ nhìn thấy Tây Hồ và thảo nguyên mênh mông.

Thương Dịch Chi đầu tiên là triệu tập các tướng lãnh trọng yếu trong quân, sau đó lại đến các giáo úy tại các doanh. Các giáo úy sau khi trở về lại triệu tập đội trưởng trong doanh của mình, hội nghị cứ thế phân theo cấp bậc mà triển khai xuống dưới. Tin tức Bắc Mạc vây hãm, tấn công thành Dự Châu rốt cục cũng đến tai binh lính.

———————

Chú thích:

1- Nội cảnh: nội: bên trong; cảnh: biên giới. Nội cảnh: khu vực bên trong của một quốc gia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »