A Mạch Tòng Quân

Lượt đọc: 4971 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 68
nguyên nhân..

❊ ❊ ❊

Trương Sĩ Cường vội vàng đi lấy kéo, xong lại vẫn như trước không dám xuống tay. Thấy vậy, A Mạch bất đắc dĩ nói: “Trương Nhị Đản, ngươi nhớ cho kỹ, bất luận thế nào thì việc giữ gìn tính mạng của mình mới là điều quan trọng nhất.”

Trương Sĩ Cường ừ một tiếng, cầm kéo trong tay đến nửa ngày mới dám hạ xuống, thật cẩn thận cắt vạt áo cùng mảnh vải quấn ngực sau lưng nàng, nhưng cắt xong lại không dám gỡ xuống. A Mạch thấy mặt mũi anh ta đỏ tía tai thì tức giận đến không thể nói nên lời, cuối cùng cả giận quát: “Đi ra ngoài, đi ra ngoài đi, đi xem bọn Vương Thất thế nào rồi, để kéo và thuốc trị thương lại, ta tự làm.”

Trương Sĩ Cường như trút được gánh nặng liền thở phào nhẹ nhõm, đem kéo và bình thuốc đặt vào trong tay A Mạch, lúc này mới đi ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa lại có chút lo lắng hỏi: “Đại nhân có thể tự mình làm được không?” Thấy A Mạch tức giận đến cực độ, Trương Sĩ Cường sợ hãi vội vàng đi vội ra ngoài.

A Mạch chịu đựng cơn đau nhức sau lưng, cố gắng xoay người cởi bỏ áo ngoài, nhưng mảnh vải quấn ngực ở bên trong sớm đã bết máu đen mà dính chặt vào lưng, A Mạch mới chỉ khẽ kéo ra một chút đã đau đến nổ đom đóm mắt, lập tức ngã nằm xuống giường, nửa ngày sau mới thở nổi, không nghĩ rằng nước mắt cũng đã ứa ra, trong lòng A Mạch nhất thời cảm thấy vô cùng ủy khuất, bất giác trong lòng nảy sinh cảm giác quật cường, liền cầm một đoạn vải kéo mạnh xuống.

Lần này, A Mạch đau đến trào cả nước mắt, chợt nghe thấy tiếng Trương Sĩ Cường lại đẩy cửa quay trở lại, cơn tức giận ngập đầu khiến nàng nhất thời hướng về phía anh ta quát: “Cút ra ngoài!”

Lời còn chưa nói dứt, A Mạch lại đã ngây ngẩn cả người.

A Mạch có chút sững sờ rồi cũng nằm úp sấp trở lại trên giường, để mặc Thương Dịch Chi thay nàng xử lý miệng vết thương sau lưng. Động tác của Thương Dịch Chi rất nhẹ, nhưng mặc dù như vậy A Mạch vẫn đau đến nỗi mấy lần suýt nữa thì ngất đi.

“Có biết ta vì sao lại phạt ngươi không?” Thương Dịch Chi thấp giọng hỏi.

A Mạch thả khớp hàm đang nghiến chặt ra, ghìm thấp thanh âm trả lời: “Một mình ra khỏi doanh, uống rượu đến đêm khuya.”

A Mạch hít vào mấy ngụm khí lạnh, lúc này mới lên tiếng đáp: “Nhớ rồi.” Dừng một lát, nàng lại nói tiếp: “Bất quá, A Mạch cũng có câu này muốn nói với nguyên soái, ta đầu quân cho quân Giang Bắc cũng không phải vì muốn ngắm hoa thưởng nguyệt, uống rượu ca hát.”

Thương Dịch Chi không thèm nhắc lại, chỉ yên lặng thay A Mạch lau rửa vết thương trên lưng.

Kỳ thật, trên trán Thương Dịch Chi cũng vã mồ hôi, anh ta vốn xuất thân cao quý, đâu phải làm qua những chuyện hầu hạ người khác như vậy, nghe A Mạch nói thế, trên mặt hiện lên sắc xấu hổ, hung ác đem một đoạn vải dính chặt nhất vào da thịt của A Mạch kéo xuống.

Lần này, A Mạch rốt cuộc không có thể chịu nổi nữa,“A” một tiếng, hét lên thảm thiết.

“Tiên sinh!” Thương Dịch Chi cùng A Mạch trăm miệng một lời kêu lên.

Từ Tĩnh dừng lại, lại không xoay người, thu lại khẩu khí vui đùa vừa rồi, thản nhiên nói: “Nguyên soái, ta thay A Mạch ra ngoài doanh tìm lang trung đến, đang chờ ở ngoài cửa. Ta tìm nguyên soái còn có chút việc, thỉnh nguyên soái dời bước ra bên ngoài.”

A Mạch nhìn bộ dạng của lang trung lúc này thực đáng thương, liền hỏi: “Quân sư đã nói gì với ngươi?”

“Quân sư?” Trên mặt lang trung kia lộ vẻ khó hiểu.

A Mạch thầm than một tiếng trong lòng, nói: “Chính là người vừa đưa ngươi tới đây.”

“À,” Lang trung kia vội vàng đáp: “Ông ta hỏi ta có biết trị ngoại thương không, sau đó hứa sẽ thưởng hậu hĩnh cho ta nến ta tới chữa thương cho ngài.”

“Một khi đã như vậy, vì sao còn phải cầu xin ta tha mạng cho ngươi?” A Mạch hỏi.

Lang trung kia lại gục đầu xuống khóc, đáp: “Trong doanh của ngài có quân y, thế thì vì sao còn phải đưa tiểu nhân từ nơi thôn dã đến đây, hơn nữa tiểu nhân bị mấy quân gia bắt đến, đây chẳng phải là không muốn cho tiểu nhân còn sống mà trở về hay sao.”

A Mạch thầm nghĩ thế này thật đúng là phong cách của Từ Tĩnh, xem ra ông ta muốn đem lang trung này giết người diệt khẩu. Nhưng lang trung này có thể suy nghĩ được như vậy xem ra cũng có chút hiểu biết. Nàng cúi đầu, thấy lang trung kia vẫn run rẩy quỳ trên mặt đất, trong lòng bất giác có chút không đành lòng, cân nhắc một lát rồi hỏi anh ta: “Ta chính là chủ tướng thất doanh quân Giang Bắc, ngươi có nguyện ở lại làm lang trung trong doanh của ta không?”

Lang trung kia vốn đang sợ hãi run rẩy, nghe A Mạch hỏi thể biết là đã đồng ý lưu lại cho anh ta một tính mạng, vội vàng dập đầu liên tục nói: “Nguyện ý, nguyện ý, tiểu nhân nguyện ý, tiểu nhân tạ ơn nữ tướng quân.”

A Mạch nhìn chằm chằm lang trung nói: “Về sau chỉ có thể gọi ta là tướng quân, nếu ngươi tiết lộ thân phận của ta, đừng nói là tính mạng của ngươi, mà ngày cả tính mạng người nhà của ngươi ta cũng sẽ không bảo đảm.”

Lang trung kia biết lời này của A Mạch không phải là đe dọa, lại sợ A Mạch không tin anh ta, vội vàng thề độc, nhưng bị A Mạch ngăn lại.

“Ta chưa bao giờ tin vào lời thề,” A Mạch thản nhiên nói,“Ngươi chỉ cần nhớ rõ ta nói được, làm được là tốt rồi.”

Thấy Từ Tĩnh vẫn nghi ngờ nhìn mình, Thương Dịch Chi cười cười, từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy đưa cho Từ Tĩnh. Từ Tĩnh kinh ngạc đưa mắt nhìn Thương Dịch Chi, rồi nương theo ánh trăng đọc nội dung viết trên tờ giấy, thần sắc trên mặt cũng dần dần thay đổi.

“Đây là tin tức vừa lấy được sáng hôm nay, còn chưa kịp đưa cho tiên sinh xem qua.” Thương Dịch Chi giải thích.

Từ Tĩnh đọc xong có chút khiếp sợ, liền hỏi: “Tin tức này liệu có chính xác không? Thạch Đạt Xuân chỉ là hàng tướng, Trần Khởi sao có thể để cho ông ta biết được chuyện cơ mật như thế này?”

Tâm tư Từ Tĩnh xoay chuyển, liền hỏi: “Nguyên soái đã khiến trong triều kiêng kị rồi chăng?”

Từ Tĩnh chậm rãi gật đầu: “Hơn nữa quân Giang Bắc của chúng ta phát triển quá nhanh, tất nhiên sẽ khiến cho một số người cảm thấy lo lắng.”

“Nguyên soái nhất định phải theo bọn họ trở lại kinh thành sao?” Từ Tĩnh chớp mắt hỏi.

“Phải trở về, trong triều sợ rằng nếu yêu cầu ta rời khỏi quân Giang Bắc sẽ khiến quân tâm dao động, cho nên cũng không nêu rõ trong thánh chỉ, đợi xử lý tốt những chuyện quân vụ rồi ta sẽ theo viên quan tuyên chiếu chỉ hồi kinh.”

Từ Tĩnh lại hỏi: “Vậy nguyên soái muốn đem quân vụ giao lại cho Đường tướng quân hay là giao cho A Mạch?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »