A Mạch Tòng Quân

Lượt đọc: 5032 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 65
phỏng đoán..

❊ ❊ ❊

Thương Dịch Chi cùng Đường Thiệu Nghĩa đã đứng ở trước sa bàn thảo luận bước tiếp theo của kế hoạch quân sự cho đội kỵ binh, Từ Tĩnh cũng đến đứng bên cạnh lẳng lặng nghe, thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng vuốt râu, gật đầu. A Mạch vẫn còn e ngại vì lúc trước bị nhìn thấu, nên ánh mắt nhìn lướt qua các đồ vật trong phòng, cuối cùng dừng lại bên án thư.

Thương Dịch Chi vô tình ngẩng đầu lên, thấy A Mạch đang ngây người nhìn chằm chằm vào án thư của mình, không khỏi theo ánh mắt của nàng nhìn lại, chẳng qua cũng chỉ là một cuốn ‘Tĩnh quốc công Bắc chinh thật lục’ mà mình thỉnh thoảng lật ra xem trong lúc nhàn hạ, là một cuốn binh thư rất phổ biến trong quân đội, không ngờ rằng lại khiến cho A Mạch nhìn chuyên chú đến thế.

Ai ngờ A Mạch lại giống như kẻ mắt điếc tai ngơ, vẫn xuất thần nhìn chằm chằm vào án thư.

Từ Tĩnh đành cất cao giọng gọi: “A Mạch!”

Lúc này A Mạch mới bừng tỉnh, lại không biết Từ Tĩnh gọi nàng làm gì, đành quay đầu có chút mờ mịt nhìn Từ Tĩnh. Đám người Từ Tĩnh lần đầu tiên nhìn thấy A Mạch để lộ ra vẻ thất thần như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút kinh ngạc, trong lúc nhất thời cả ba người đều nhìn A Mạch, ai cũng không mở miệng.

Đường Thiệu Nghĩa có phản ứng đầu tiên, mỉm cười thay nàng giải vây nói: “Từ tiên sinh gọi ngươi lại đây cùng nhau bàn bạc một chút.”

Đường Thiệu Nghĩa gật đầu: “Phải, mạt tướng đã phái người tra xét cụ thể, nơi này có một hang núi hẹp dài, dân bản xứ gọi là ‘Bổng Chùy Câu’, phía đông rộng rãi, phía tây thì chật hẹp, chỗ hẹp nhất chỉ có thể cho hai con ngựa đi song song lọt qua. Tuy rằng đi qua nơi này xa hơn ba trăm dặm, nhưng lại an toàn hơn rất nhiều.” Anh ta lại chỉ vào một chỗ khác nói: “Lần trước khi xuống phía Nam đánh lén thát tử ở Bào Mã Xuyên chính là đi qua Tần Sơn Cốc, khi đó Trần Khởi rất tự phụ, không thể ngờ được rằng chúng ta sẽ dùng chính chiêu thức của anh ta, còn lúc này nếu muốn từ nơi này thông qua, sợ là Trần Khởi đã sớm có chuẩn bị, cho nên mạt tướng nghĩ lúc này đây không bằng đi theo đường Bổng Chùy Câu.”

Đường Thiệu Nghĩa đáp: “Tiên sinh không cần phải lo lắng. Thứ nhất, vì nơi này vô cùng kín đáo và bí mật, nếu không phải trong quân ta có binh lính là người địa phương thì cũng sẽ không biết rằng nơi này còn có thể xuyên qua dãy Ô Lan. Thứ hai, quân ta vừa mới đánh lén binh doanh của thát tử tại Bào Mã Xuyên, bọn họ tất nhiên không thể ngờ được chúng ta lại tiếp tục lại tập kích nơi đó. Hơn nữa căn cứ vào hồi báo của thám tử, sau khi Bào Mã Xuyên bị tập kích, Trần Khởi trái lại, lại cho Chu Chí Nhẫn chuẩn bị lương thảo từ Ngưu Trấn lén chuyển đến nơi này, có thể thấy được anh ta cũng không cho rằng chúng ta còn có thể tiếp tục đi xuyên qua đây.”

Từ Tĩnh cũng vuốt râu khẽ cười nói: “Không sai, vẫn phải động đến. Chu Chí Nhẫn lĩnh đại quân vây khốn Thái Hưng, hoàng đế thát tử lại trấn giữ ở Dự Châu, hai nơi này đã chiếm hết phần lớn binh lực, hơn nữa Thường gia lãnh binh Đông tiến, lại phải chia binh đi không ít. Binh lực trong tay Trần Khởi có hạn, không có khả năng bố trí trọng binh canh gác ở tất cả các địa phương, cho nên bất luận là Tần Sơn Cốc hay Bổng Chùy Câu cũng tốt, hoặc là Bào Mã Xuyên hay Ngưu Trấn cũng tốt, đều là nửa hư nửa thật, chúng ta chỉ cần có thể nhìn thấu cái hư hư thật thật của anh ta thì hết thảy đều có thể.”

“Vậy tiên sinh cảm thấy đâu là hư đâu là thật?” Đường Thiệu Nghĩa nhịn không được hỏi.

Từ Tĩnh nói xong lại quay đầu nhìn về phía A Mạch, hỏi: “A Mạch, ngươi cho là thế nào?”

A Mạch không thể ngờ Từ Tĩnh sẽ hỏi đến mình, nên có chút sửng sốt sau mới đáp: “A Mạch đoán không ra.”

Từ Tĩnh biết là A Mạch khéo đưa đẩy, cười cười lại hỏi: “Nếu như ngươi là Đường tướng quân, ngươi sẽ làm như thế nào?”

A Mạch đáp: “Nếu như không đoán ra tâm tư của Trần Khởi, thì rõ ràng cũng chỉ là vùi đầu quản chuyện của mình. Nếu tìm được con đường đi qua Bổng Chùy Câumà vốn không ai hay biết, thì đương nhiên ta phải đi Bổng Chùy Câu. Nếu thám tử đã báo rằng Trần Khởi đem lương thảo chuyển đến Bào Mã Xuyên, thì ta cũng phải đi đánh lén Bào Mã Xuyên.” Nàng thấy ba người họ vẫn nhìn mình chăm chú, lại nói tiếp:“Cái này giống như hai người chơi trò oản tù tì, ai cũng có thể ra cái búa hoặc ra cây kéo nhưng lại không thể đoán trước được đối phương sẽ ra cái gì, nếu cứ cố đoán để mình có thể ra thứ mạnh hơn, có khi lại tự biến mình thành hồ đồ, như thế không bằng bản thân mình nghĩ ra cái gì liền ra luôn cái đó.”

Đám người Thương Dịch Chi đều sửng sốt, cân nhắc cẩn thẩn lời A Mạch nói cũng thấy có chút đạo lý, nhưng lại cảm thấy nếu như chỉ làm việc bằng cảm giác cá nhân thì khác gì đánh bạc, quá mức mạo hiểm.

Kỳ thật, A Mạch không đánh bạc, mà là căn cứ vào sự quen thuộc của nàng đối với Trần Khởi. Bọn họ từng sớm chiều ở chung tám năm với nhau, đối với tính nết của Trần Khởi, những người ở đây sợ là không ai có thể hiểu hơn nàng. Từ Tĩnh nói không sai, Trần Khởi người này cực kỳ tự phụ, nếu như anh ta muốn đánh lén, tất nhiên sẽ đặt cược thật lớn cho Tần Sơn Cốc, cho nên anh ta cũng sẽ đoán Đường Thiệu Nghĩa cũng sẽ như thế, nên trọng binh của anh ta sẽ phòng thủ ở Tần Sơn Cốc. Nhưng A Mạch lại biết Trần Khởi là người có tâm tư kín đáo, làm việc so với người khác càng cẩn thận hơn, đối với người như anh ta, ngược lại cứ dùng tâm tư đơn giản lại thành thượng sách.

A Mạch tuy rằng nói thì đơn giản, nhưng kỳ thật trong lòng sớm đã nhìn thấu những khúc chiết trong đó, chẳng qua nếu muốn nói rõ với ba người này, tất sẽ lộ ra chuyện trước đây giữa nàng với Trần Khởi, cho nên thấy ba người bọn họ đều trầm mặc, nàng cũng không nói thêm nữa, chỉ lẳng lặng đứng đó.

A Mạch nghe vậy liền ngồi xuống, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ nếu như người thực sự coi ta làm chủ tướng của một doanh, vì sao đối với ta chẳng nể mặt cũng chẳng nể mũi? Ta cũng không thấy ngươi đối với những chủ tướng khác có thái độ như thế này a.

Cơm chiều có rượu, có đồ ăn phong phú, nhưng người ngồi cùng bàn lại là Thương Dịch Chi, nên A Mạch mặc dù rất đói cũng không dám ăn uống tự nhiên. Đường Thiệu Nghĩa biết uống rượu, nên lại cùng Thương Dịch Chi và Từ Tĩnh nâng chén, cho nên ăn cũng ít.

Dùng bữa xong, Đường Thiệu Nghĩa cùng A Mạch cáo từ đi ra. Ra đến cửa viện, Đường Thiệu Nghĩa thấy không còn ai khác, mới hỏi A Mạch: “Chưa no à?”

A Mạch không phải kiêng kị Đường Thiệu Nghĩa, nên vuốt bụng cười nói: “Phải, cùng nguyên soái và Từ tiên sinh ăn cơm, cầm chiếc đũa cũng cảm thấy nặng.”

Đường Thiệu Nghĩa nghe xong liền thấp giọng cười nói: “Ta sớm đã nhận ra, ăn cơm cùng trưởng quan chính là ngồi chịu tội. Đi, đi đến nơi này với ta, ta mời ngươi no say một bữa.”

A Mạch có chút chần chờ nói: “Không hay lắm, vừa mới dùng bữa với nguyên soái xong, nếu như bị nguyên soái biết sợ là sẽ để ý. Hay là thôi đi, ta trở về bảo bọn họ tìm tạm vài thứ điểm tâm là được, đại ca cũng mới đi xa về, trở về sớm một chút mà nghỉ ngơi đi, chờ tối mai trong quân nhất định có đại tiệc, đến lúc đó huynh đệ chúng ta sẽ uống một bữa say sưa.”

Đường Thiệu Nghĩa lại cười nói: “Ta có cách, ngươi trước tiên ở đây chờ ta một lát.” Nói xong không đợi A Mạch đồng ý liền nhanh chân rời đi.

A Mạch không biết Đường Thiệu Nghĩa có cách gì, chỉ đành đứng chờ, cũng may một lát sau Đường Thiệu Nghĩa đã trở lại, trong tay còn có một túi da thật to. A Mạch nghi hoặc nhìn Đường Thiệu Nghĩa, Đường Thiệu Nghĩa lại cười mà không nói, chỉ dùng tay đẩy vai A Mạch, nói: “Đi thôi, chúng ta ra ngoài doanh.”

A Mạch bán tín bán nghi đi theo Đường Thiệu Nghĩa ra ngoài doanh trại, hai người đi tới một sườn núi phía sau doanh, Đường Thiệu Nghĩa lúc này mới cầm túi da trong tay giơ lên, cười nói: “Hôm nay huynh đệ chúng ta ở đây đón tết Trung thu trước.”

A Mạch lúc này đã đoán được trong túi da kia chắc chắn có rượu thịt, liền không chút khách khí cởi túi, lấy rượu thịt bên trong ra, tự mình cắn một miếng thịt trước, rồi thuận tay túi ném rượu cho Đường Thiệu Nghĩa, cười nói: “Được, tiểu đệ ta sẽ không khách khí.”

Đường Thiệu Nghĩa nhận lấy túi rượu uống một ngụm lớn, sau đó ngửa mặt nằm ngả xuống thảm cỏ, nhìn vầng trăng sáng treo lơ lửng giữa không trung thở dài nói: “Hôm nay trăng thật tròn a.”

A Mạch phì cười, nói: “Đại ca, hôm nay chưa phải Trung thu đâu, chỉ nghe nói trăng mười lăm, mười sáu là tròn, chứ chưa nghe thấy ai nói trăng mười bốn tròn cả.”

Đường Thiệu Nghĩa lại không cười, trầm mặc một lát mới nhẹ giọng nói: “Tròn, so với ánh trăng đêm đó khi chúng ta ở thành Hán Bảo tròn hơn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »