Lăng Giai Hân nhếch môi, nụ cười đầy vẻ mỉa mai: "Bách Lý Hồng Trang này giả vờ cũng ra dáng phết, ta muốn xem xem cô ta diễn tiếp thế nào!"
Mọi người im lặng một hồi, vết thương của Thôi Hạo Ngôn rõ ràng chỉ có đại sư mới có thể chữa trị, Bách Lý Hồng Trang thì chênh lệch quá xa, khiến họ không thể nào tin tưởng nổi.
Một lát sau, Bách Lý Hồng Trang buông tay bắt mạch ra, tiện tay lấy túi châm từ trong Càn Khôn túi ra rồi trải rộng trên giường.
Những chiếc kim bạc dài ngắn thô nhỏ khác nhau xuất hiện trước ánh nhìn của mọi người, trên mặt ai nấy đều hiện lên vẻ kinh ngạc, họ không ngờ rằng trên người Bách Lý Hồng Trang lại thực sự có túi châm.
Bách Lý Hồng Trang liếc nhìn Lăng Giai Hân một cái nhàn nhạt, cô không quen biết người phụ nữ này, nhưng... kể từ khi ả xuất hiện, trong ánh mắt ả đã bộc lộ sự chán ghét và địch ý.
Cảm nhận được ánh nhìn của Bách Lý Hồng Trang, Lăng Giai Hân ngẩn người, mãi đến khi Bách Lý Hồng Trang dời mắt đi, ả mới hoàn hồn, thầm nghĩ trong lòng: Ánh mắt của Bách Lý Hồng Trang sắc bén quá, như thể có thể nhìn thấu tâm tư của ả trong chớp mắt vậy.
Sự kinh ngạc chỉ thoáng qua, trong mắt Lăng Giai Hân lại tràn ngập vẻ chán ghét, ả đã nghe Liễu Tĩnh Khôn nói, Bách Lý Hồng Trang dám giết em gái ruột của Vân Dương, thật quá đáng hận!
"Nha đầu, ngươi biết thuật châm cứu?"
Đôi mắt thâm thúy của Hoàn Sở U lộ ra một tia kinh ngạc, Bách Lý Hồng Trang mang theo túi châm bên mình, chỉ có thể giải thích như vậy.
Theo hắn biết, người nắm giữ thuật châm cứu bây giờ ít đến mức đáng thương, huống chi... Bách Lý Hồng Trang lại còn trẻ tuổi như vậy.
Dù là y thuật hay luyện đan thuật đều cần mười năm mài một kiếm, nếu không có nền tảng phong phú và sự thấu hiểu về y lý thì không thể nào thông thạo được.
Bách Lý Hồng Trang tuổi còn trẻ, e rằng cũng chẳng nắm giữ được bao nhiêu.
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, đáp lại lời của Hoàn Sở U.
"Độc mà Thôi Hạo Ngôn trúng rất bá đạo và mạnh mẽ, chỉ dựa vào thuật châm cứu vẫn còn thiếu một chút hỏa hầu."
Ánh mắt Hoàn Sở U rơi trên người Bách Lý Hồng Trang, lời nói chứa đựng ý nhắc nhở.
"Phó viện trưởng, người yên tâm, con có chừng mực." Sắc mặt Bách Lý Hồng Trang bình thản, lời của Hoàn Sở U không hề khiến cô có chút căng thẳng nào.
Lục Lân Mãng này cô từng tiếp xúc qua, thậm chí còn từng chuyên môn chiết xuất độc của Lục Lân Mãng, bây giờ để cô giải độc đương nhiên không có nửa điểm vấn đề.
Dưới đáy mắt Lăng Giai Hân hiện lên vẻ khinh bỉ, không ngờ Bách Lý Hồng Trang này lại kiêu ngạo đến thế, ngay trước mặt Phó viện trưởng mà cũng dám càn rỡ như vậy.
"Bách Lý Hồng Trang, không phải ngươi muốn nói với chúng ta là ngươi biết thuật Sàn Châm đấy chứ?" Lăng Giai Hân cong môi đầy châm chọc, "Ngươi tưởng tất cả chúng ta đều là kẻ ngốc sao?"
Bách Lý Hồng Trang khẽ nhướng đôi mày liễu, ánh mắt sắc bén như dao, phóng thẳng về phía Lăng Giai Hân.
Mặc dù không biết tại sao kẻ này lại thù địch với mình, nhưng đã là người thù địch với cô thì chính là kẻ thù!
"Ngươi bớt tự tâng bốc mình đi, ở đây nhiều người như vậy, chỉ có mình ngươi là kẻ ngốc đang sủa bậy mà thôi."
Lời nói lạnh lùng nhàn nhạt chứa đựng sự khinh thường và thiếu kiên nhẫn tận xương tủy, dường như việc nói thêm một câu với Lăng Giai Hân cũng là lãng phí thời gian.
"Phụt." Đông Phương Ngọc nhịn không được bật cười, những người khác cũng không nhịn được cười, khóe miệng giật giật.
Trước đó khi nghe Bách Lý Hồng Trang nói đừng tự tâng bốc mình, họ còn hơi không hiểu.
Hóa ra là nói Lăng Giai Hân tự cho mình là kẻ ngốc thì thôi đi, còn muốn kéo theo cả bọn họ cùng làm kẻ ngốc.
Trên mặt Hạ Chỉ Tình đầy ý cười, ngày thường thấy Bách Lý Hồng Trang luôn tỏ vẻ bình thản tự tại, không ngờ lúc nói chuyện cũng cay độc đến mức này.