Hạ Chỉ Tình ánh mắt sáng lên, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ mong chờ, "Thật sao?"
Bách Lý Hồng Trang gật đầu, "Ta nghe Đông Phương học trưởng nói, chắc chắn không thể là giả."
"Vậy thì thật tốt quá, ta nhất định sẽ nỗ lực, sau đó đi tìm ngươi!"
Đôi mắt đen láy sáng ngời lóe lên vẻ kiên định, Hạ Chỉ Tình vung vung hai nắm đấm nhỏ nói.
"Hồng Trang, phòng ta cái gì cũng không có, ngươi có thời gian cùng ta đi Thương Lan thành mua sắm đồ đạc cho đầy đủ không?" Hạ Chỉ Tình nói.
Hiện tại nàng ở Thương Lan học viện chỉ có một người bạn là Bách Lý Hồng Trang, để nàng một mình đi mua sắm quả thật rất buồn chán.
Bách Lý Hồng Trang cười nhạt gật đầu, "Có chứ, vừa vặn chúng ta dùng cơm tối xong rồi về."
"Vậy thì thật tốt quá!"
Hạ Chỉ Tình vui vẻ đóng cửa phòng, khoác tay Bách Lý Hồng Trang đi về phía ngoài trường.
Lúc này, trong Thương Lan thành có không ít học sinh bận rộn mua sắm đồ đạc trong phòng, dù sao hôm nay nếu không sắm sửa đầy đủ thì buổi tối căn bản không cách nào nghỉ ngơi.
Thương gia hiển nhiên cũng biết mọi người đều sẽ mua sắm vật dụng vào hôm nay, cho nên đã sớm chuẩn bị đầy đủ để học sinh lựa chọn.
Bách Lý Hồng Trang cùng Hạ Chỉ Tình mua sắm đồ đạc đầy đủ xong xuôi thì thời gian cũng đã không còn sớm, hai người liền tìm một tửu lâu chuẩn bị dùng cơm tối.
Khi Bách Lý Hồng Trang và Hạ Chỉ Tình bước vào tửu lâu, những người tu luyện đang dùng bữa nhìn thấy hai người, trong mắt đều hiện lên một tia sáng.
"Vị nữ tử mặc váy trắng kia chính là đặc chiêu sinh khóa này, thực lực thì không rõ, nhưng dung mạo này quả thật là phong hoa tuyệt đại."
"Ta nghe nói rất nhiều người đang bàn tán riêng với nhau, rốt cuộc đệ nhất mỹ nhân Thương Lan học viện là Liễu Thấm Nguyệt hay là Bách Lý Hồng Trang đây."
"Thật đúng là khéo, đệ nhất mỹ nhân Thương Lan học viện Liễu Thấm Nguyệt vừa vào học không lâu, Bách Lý Hồng Trang liền tiến vào."
"Ta cảm thấy sau khi Bách Lý Hồng Trang này tới, vị trí đệ nhất mỹ nhân của Liễu Thấm Nguyệt chưa chắc đã giữ được."
Hạ Chỉ Tình nghe mọi người thảo luận, ánh mắt đảo qua đại sảnh một chút, cũng không nhìn thấy Liễu Thấm Nguyệt, nghĩ thầm chắc là Liễu Thấm Nguyệt đã lên nhã gian trên lầu hai rồi.
"Hai vị cô nương, nhã gian trên lầu hai đã hết chỗ, không biết hai vị có thể tạm ngồi ở đại sảnh được không?" Tiểu nhị trên mặt chất đầy nụ cười nói.
Bách Lý Hồng Trang nhìn Hạ Chỉ Tình, sau khi thấy Hạ Chỉ Tình gật đầu mới nói: "Được."
Hai người ngồi xuống trong đại sảnh, Hạ Chỉ Tình rót cho Bách Lý Hồng Trang một tách trà, nói: "Ta cảm thấy ngươi đẹp hơn cái người gọi là đệ nhất mỹ nhân Thương Lan, Liễu Thấm Nguyệt kia nhiều."
"Hôm nay lúc ta xếp hàng chờ khảo hạch đã nghe không ít người tu luyện bàn tán, trong đó người ủng hộ ngươi cũng không ít đâu."
Trên mặt Hạ Chỉ Tình tràn đầy vẻ hưng phấn, từ lần đầu tiên nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang, nàng đã cảm thấy Bách Lý Hồng Trang là nữ tử đẹp nhất mà nàng từng gặp cho đến nay.
Bách Lý Hồng Trang cười nhạt, "Liễu Thấm Nguyệt đã được mọi người xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân Thương Lan học viện, tự nhiên có điểm xuất chúng của nàng."
"Thì sao chứ?" Hạ Chỉ Tình bĩu môi, "Đó là vì trong học viên khóa trước không có ai đẹp hơn nàng ta, bây giờ ngươi xuất hiện rồi, cái danh hiệu đệ nhất mỹ nhân này rất có khả năng phải đổi chủ thôi."
"Chủ nhân ta vốn dĩ chính là đệ nhất mỹ nhân hoàng thành!"
Một giọng nói đắc ý đột nhiên vang lên, làm Hạ Chỉ Tình đang nói chuyện vui vẻ giật mình, nghi hoặc nhìn xung quanh, Hạ Chỉ Tình kinh ngạc nói: "Hồng Trang, vừa rồi ngươi có nghe thấy tiếng khác không?"
Trong mắt Bách Lý Hồng Trang hiện lên một tia bất đắc dĩ, Tiểu Hắc này thật là không nghe lời!