Ngoại trừ nàng ra, ba người bọn họ mỗi người bỏ thêm năm trăm điểm tích lũy, tổng cộng là một ngàn năm trăm điểm, cộng thêm điểm tích lũy của nhiệm vụ lần này, tiền cược không hề nhỏ.
"Vậy thì, chúng ta cáo từ tại đây, sau khi nhiệm vụ kết thúc sẽ gặp lại."
Thôi Hạo Ngôn ánh mắt rạng rỡ sáng ngời, khuôn mặt tuấn tú kiên nghị tràn đầy vẻ tự tin.
Hiển nhiên, đối với cuộc tỉ thí này, hắn nắm chắc phần thắng.
Lạc Vân sơn mạch nằm ở phía sau Thương Lan học viện, vị trí nằm giữa Phong Bác quốc và Viêm Húc quốc, tựa như một đạo thiên tiệm chia cắt hai vương quốc.
Thương Lan học viện lại nằm ở trung tâm hai vương quốc, vì thế trong học viện không chỉ có học sinh của Phong Bác quốc, còn có người của vương triều Viêm Húc, thậm chí có thể có học viên của các vương quốc khác.
Lạc Vân sơn mạch có thể coi là dãy núi lớn nhất gần Phong Bác quốc, diện tích che phủ cực kỳ rộng lớn, ngay cả lính đánh thuê cũng chỉ dám đi lại ở vùng rìa núi mà thôi.
Trải qua vạn năm bồi đắp, cổ thụ cao vút rậm rạp, yêu thú hoành hành khắp nơi.
Tuy nơi nơi đều tràn ngập nguy hiểm, nhưng đối với tu luyện giả mà nói, đây không hẳn không phải là một nơi tràn đầy cơ hội.
Sau khi chia tay với nhóm người Thôi Hạo Ngôn, đôi mắt đào hoa của Đông Phương Ngọc khẽ nhướng lên, trên khuôn mặt tuấn lãng vô song lan tỏa vẻ nghi hoặc và khó hiểu.
"Cung Thiếu Khanh, Bạch Tuấn Vũ kia có thực lực Huyền Nguyên cảnh hậu kỳ, cuộc tỉ thí này, vốn không công bằng."
Giọng Đông Phương Ngọc ôn nhu trầm ấm, vô cùng kiên định.
Đây vốn là một cuộc thi không công bằng, bọn họ không có lý do gì để đồng ý cả.
Quan trọng nhất là, hành động này không nghi ngờ gì đã tạo thêm áp lực rất lớn cho Bách Lý Hồng Trang.
"Thôi Hạo Ngôn muốn gỡ gạc lại thể diện, cho hắn ta một cơ hội mà thôi."
Thần sắc Cung Thiếu Khanh lộ vẻ tùy ý cùng đạm mạc, "Dù hôm nay không đồng ý, ngày khác hắn cũng sẽ tìm cách khác, phiền phức."
Trong lời nói vừa rồi, hai chữ cuối cùng ngắn gọn nhất, lại chính là lý do thực sự khiến Cung Thiếu Khanh đưa ra quyết định này.
Phiền phức!
Hắn chỉ thuần túy là thấy phiền phức mà thôi!
Hoàn toàn không phải là vì quá tự tin vào thực lực của Bách Lý Hồng Trang.
Bách Lý Hồng Trang ba vạch đen trên trán, tên mặt liệt không nói lý lẽ này quả nhiên không thể dùng lẽ thường để đoán định.
Khóe môi Đông Phương Ngọc cong lên nụ cười đầy ẩn ý, đây quả nhiên là chuyện mà Cung Thiếu Khanh có thể làm ra.
Bất quá, chỉ là một cuộc thi thôi, đối với hắn mà nói chẳng qua chỉ là một trò chơi, cho nên hắn căn bản không để tâm.
Liễu Thấm Nguyệt mím môi cười khẽ, xoay mắt nhìn về phía Bách Lý Hồng Trang giải thích, "Cung đại ca chính là người sợ phiền phức."
Dung nhan xinh đẹp nhu hòa nở nụ cười rạng rỡ, tựa như đóa hoa đang nở, xinh đẹp động lòng người.
Một câu nói đơn giản, ý tứ thân mật bên trong đã thể hiện rõ mồn một.
Tuy ý tứ rất nhạt, nhưng Bách Lý Hồng Trang đã nhạy bén nhận ra thâm ý của Liễu Thấm Nguyệt.
Hiển nhiên, Liễu Thấm Nguyệt ngưỡng mộ Cung Thiếu Khanh, thế nhưng... lúc nàng ta nói chuyện lại nhìn mình, đúng là có chút kỳ lạ.
Lẽ nào... coi mình thành tình địch giả tưởng?
Ngay khoảnh khắc suy nghĩ này hiện lên, khóe môi Bách Lý Hồng Trang giật giật, nàng là người đã có gia thất rồi.
Đế Bắc Thần bất luận là tướng mạo hay thực lực đều là lựa chọn hàng đầu, tuy rằng giữa bọn họ chỉ là quan hệ hợp tác, nhưng trên bề mặt vẫn là vợ chồng.
Đôi mắt phượng đen láy như đầm sâu hiện lên vẻ trầm tư, ẩn ẩn lộ ra vài phần thương nhớ và lo âu.
Tên kia phong hoa tuyệt đại, không biết giờ này thế nào rồi...
Thân phận tôn quý như thế, vì hạn chế của thể chất mà phải hạ mình trở thành vương gia của Phong Bác quốc, nay quay trở lại đoạt lại tất cả, chỉ sợ cũng chẳng hề đơn giản.
Nụ cười tà mị giảo hoạt hiện lên trước mắt Bách Lý Hồng Trang, khóe môi nàng cũng lan tỏa một nụ cười nhạt nhòa không rõ.
"Bách Lý Hồng Trang, cuộc thi lần này ngươi đừng vì chuyện tiền cược mà có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào, đó chỉ là mâu thuẫn cũ giữa chúng ta với Thôi Hạo Ngôn mà thôi."