Thấy Bách Lý Hồng Trang tỉnh lại, chuyện đầu tiên quan tâm chính là tình hình của Mộ Cẩm Sắt, Đế Bắc Thần chỉ cảm thấy càng thêm đau lòng.
“Nàng yên tâm đi, tình hình của ngoại bà rất tốt, hiện tại đã tỉnh lại rồi, giải dược nàng chế tạo ra rất có hiệu quả.”
Nghe lời Đế Bắc Thần, Bách Lý Hồng Trang lúc này mới yên tâm lại.
Trước đó nàng chỉ xác định giải dược kia có một chút hiệu quả, còn tình hình sau đó cụ thể ra sao thì vẫn không rõ lắm.
“Vậy thì tốt rồi.” Bách Lý Hồng Trang mỉm cười nhẹ, cuối cùng ngoại bà cũng không sao.
Chỉ cần xác định thang thuốc này có hiệu quả, nàng liền có nắm chắc sẽ triệt để loại bỏ cổ độc trên người ngoại bà.
Trước đó vì không biết đây là cổ độc nên mới tốn nhiều thời gian như vậy, hiện tại nàng đã có hiểu biết khá nhiều về loại cổ trùng này, muốn giải quyết nó tuyệt đối không khó.
“Nương tử, nàng cảm thấy thế nào? Trên người có chỗ nào không thoải mái không?”
Sau khi Đế Bắc Thần hỏi xong, ba con thú cưng cũng xúm lại.
“Chủ nhân, những chuyện khác người đừng nghĩ tới nữa, quan trọng nhất là thân thể của người đó!”
Bách Lý Hồng Trang lắc đầu: “Yên tâm đi, ta chỉ là kiệt sức thôi, không có ảnh hưởng gì đâu.”
Bản thân nàng là một y sư, về tình trạng của chính mình nàng không thể hiểu rõ hơn được nữa.
Ngay từ trước khi hôn mê, nàng đã hiểu rõ tình trạng thân thể mình, chính vì có đủ hiểu biết về cơ thể nên nàng mới dám dốc toàn lực một phen.
“Chủ nhân, Hứa y sư rõ ràng đã nói người làm như vậy sẽ tổn hại thân thể, sau này sẽ để lại di chứng đấy!” Tiểu Hắc nghiêm giọng nói.
Mỗi khi người khác gặp chuyện, chủ nhân luôn dốc hết toàn lực, thế nhưng thân thể của mình thì sao có thể không chăm sóc cho tốt chứ?
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang hơi ngẩn ra, ngay sau đó liền hiểu rõ.
“Ta sẽ không để thân thể mình tồn tại di chứng đâu, các ngươi cứ yên tâm đi.”
Sự hao tổn này quả thực có ảnh hưởng nhất định, dù sao năng lượng toàn thân cạn kiệt thì luôn có chút vấn đề, nhưng đối với loại tình huống này, nàng có cách điều chỉnh, cho nên không cần phải lo lắng.
Thấy Bách Lý Hồng Trang không phải đang nói lời qua quýt cho xong chuyện, Đế Bắc Thần và ba con thú cưng lúc này mới yên tâm hơn vài phần.
Dù sao, y thuật của Bách Lý Hồng Trang cũng không phải y sư tầm thường nào có thể so sánh được.
“Chủ nhân, độc thuật của Nhạc Tư Tình kia thật sự lợi hại đến vậy sao?” Bạch Sư không nhịn được lên tiếng hỏi.
Trước đó Nhạc Tư Tình chế tạo ra nhiều độc dược như vậy, chủ nhân đều có thể trong thời gian ngắn ngủi giải trừ toàn bộ, thế nhưng lần này lại khiến chủ nhân mệt mỏi đến mức độ này mới giải quyết được, có thể thấy Nhạc Tư Tình lợi hại thế nào.
Bách Lý Hồng Trang khẽ lắc đầu: “Cổ độc này không phải do Nhạc Tư Tình nắm giữ, ả hẳn chỉ là cơ duyên xảo hợp mới có được con cổ trùng này.”
“Nếu ta đoán không lầm, ả chắc chỉ có duy nhất con cổ này, và ả đã chọn đặt nó lên người ngoại bà.”
Từ những lần giao phong trước đó, Bách Lý Hồng Trang đã có cái nhìn trực quan về độc thuật của Nhạc Tư Tình.
Trong số những độc dược Nhạc Tư Tình phối chế, căn bản không có chút gì liên quan đến cổ độc, chính vì vậy, nàng mới không hề nghĩ đến phương diện cổ độc.
Nếu Nhạc Tư Tình hiểu rõ về cổ độc, thì độc dược ả phối chế ra cũng sẽ không phải như thế này.
“Thì ra là vậy.” Ba con thú cưng lúc này mới hiểu ra: “Ả mang loại cổ độc độc ác nhất này dùng lên người ngoại bà, thật sự đáng ghét!”
“Lần tới, ta sẽ chuẩn bị một phần lễ vật lớn hơn nữa để tặng cho ả!”
Giọng nói Bách Lý Hồng Trang lạnh băng, tất cả món nợ này, nàng đều tính hết lên đầu Nhạc Tư Tình!