Sắc mặt Tư Đồ Diễn hơi âm trầm, vẫn còn nhìn ra được vài phần không vui.
Chuyện lần này, tông chủ Dược Tông vốn dĩ đã chơi xấu ông một vố, trong lòng ông vốn đã rất không thoải mái.
Ông Tư Đồ Diễn bôn ba giang hồ nhiều năm như vậy, gần như không có mấy ai dám đối xử với ông như thế.
Hiện tại lại xuất hiện vào thời khắc mấu chốt này, tâm tình ông có thể nói là khó chịu đến cực điểm.
Nếu là ngày thường thì cũng thôi đi, ông có thể nín nhịn cục tức này, thế nhưng ông đã chờ đợi mấy chục năm, khó khăn lắm mới có được tin tức của Mộ Cẩm Sắt, hiện tại lại phải vì chuyện của tông chủ Dược Tông mà bị trì hoãn.
Cho nên, cơn giận của ông liền không cách nào nhẫn nhịn thêm được nữa, trực tiếp bộc phát ra.
Tông chủ Dược Tông đã làm ra chuyện như vậy, thì chứng minh đối phương căn bản không hề xem ông là bạn bè.
Đã như vậy, thì ông cũng không cần phải khách khí.
Vì thế, ông trực tiếp trở mặt với Dược Tông.
Bất luận kết cục cuối cùng của cuộc thi luyện dược sư này là thế nào, ông đều sẽ công khai mọi hành vi của Dược Tông ra ngoài.
Ngươi bất nhân, ta bất nghĩa, ai cũng không oán được ai.
Bách Lý Hồng Trang sau khi hiểu rõ cách làm của Tư Đồ Diễn thì liền hoàn toàn hiểu ra, xem ra Dược Tông lần này có thể gọi là cược tất cả vào một ván!
Tông chủ Dược Tông hiển nhiên cũng không ngờ tới Tư Đồ Diễn lần này lại không theo lẽ thường như vậy, hơn nữa những lời này của Tư Đồ Diễn nói ra hoàn toàn không chừa lại cho ông ta bất kỳ đường lui nào.
Ông ta và Tư Đồ Diễn quen biết cũng không phải là ngày một ngày hai, chưa bao giờ thấy qua bộ dáng này của Tư Đồ Diễn.
Thế nhưng Tư Đồ Diễn đã nói đến mức này, ông ta cũng không thể xuống đài, bắt buộc phải để luyện dược sư của Dược Tông đến, tuyệt đối không được đổi ý.
Cho nên, cuộc thi luyện dược sư lần này có thể gọi là đánh cược tất cả.
Một khi Thiên Cương Tông thắng, thì Dược Tông có thể gọi là hoàn toàn mất hết danh tiếng, thực lực cũng sẽ bị người ta chê cười.
Cho dù Dược Tông có thắng, thì danh tiếng truyền ra ngoài cũng không mấy tốt đẹp.
Vì vậy, thái độ của đệ tử Dược Tông lần này cũng đặc biệt kiêu ngạo, coi thường tất cả mọi thứ.
“Hồng Trang, nàng cảm thấy luyện dược sư của Dược Tông lần này thế nào?”
Đế Bắc Thần chuyển ánh mắt sang Bách Lý Hồng Trang, ngày hôm nay, hắn và sư phụ đều không thích hợp lộ diện đi xem, cho nên chỉ có Bách Lý Hồng Trang là đã tận mắt thấy tình hình đó.
“Cao cao tại thượng, tự tin tràn đầy, ta thấy bọn họ là nắm chắc phần thắng, đối với tu luyện giả chúng ta vô cùng khinh thường.”
Bách Lý Hồng Trang nhún vai, nàng nói lời này cũng không phải là thiếu công bằng, mà là luyện dược sư của Dược Tông quả thực biểu hiện ra bộ dạng như thế.
Nghe vậy, ánh mắt Đế Bắc Thần hơi thay đổi, sâu trong đáy mắt lộ ra vài phần không vui.
“Đệ tử Dược Tông vốn nổi tiếng là ngạo mạn, lần này tới lại là những đệ tử ưu tú của Dược Tông, biểu hiện như vậy cũng không có gì đáng ngạc nhiên.”
“Những năm gần đây, rất nhiều môn phái đều không muốn giao lưu với Dược Tông, điều này cũng có quan hệ rất lớn đến thái độ của bọn họ.”
“Tuy nhiên, rõ ràng là Dược Tông căn bản không hề nhận thức được điểm này.”
Trong đáy mắt Bách Lý Hồng Trang lộ ra vẻ giễu cợt, “Luyện dược sư đều là bộ dạng như vậy, dường như không ngạo mạn thì không thể biểu hiện ra thực lực của mình được.”
“Tuy nhiên, ta đã quan sát kỹ một chút, đệ tử Dược Tông đều tôn một vị sư huynh tên là Thượng Quan Vũ Phong làm đầu, thuật luyện đan của hắn ta chắc hẳn là xuất chúng nhất.”
Nàng trước đó vẫn luôn chú ý đến cuộc trao đổi giữa các đệ tử Dược Tông, cho nên đối với một số nội dung cũng có hiểu biết.
Tư Đồ Diễn gật đầu, “Dược Tông lần này cảm thấy tất thắng chính là vì có Thượng Quan Vũ Phong này, Thượng Quan Vũ Phong còn trẻ tuổi đã là luyện dược sư lục phẩm, thiên phú thực sự rất lợi hại.”
“Trong số các đệ tử Luyện Đan Điện của Thiên Cương Tông ta cũng chỉ có một người đạt tới cấp bậc luyện dược sư lục phẩm mà thôi.”