Nghe Mộ Cẩm Sắt nói vậy, Đế Bắc Thần và Mộ Lăng Băng nhìn nhau, cả hai đều không tiếp lời chủ đề này.
Sau khi biết tình hình của Bách Lý Hồng Trang đang dần chuyển biến tốt, Mộ Cẩm Sắt cũng yên tâm hơn đôi chút.
Chỉ cần Bách Lý Hồng Trang không gặp nguy hiểm, trong lòng bà mới có thể thấy dễ chịu hơn một chút.
Thế nhưng, khi Mộ Cẩm Sắt bước ra từ trong phòng, bà liền phát hiện Tư Đồ Diễn vậy mà cũng đang đứng ở bên ngoài.
Tức thì, sắc mặt Mộ Cẩm Sắt trầm xuống, bà chẳng buồn liếc nhìn Tư Đồ Diễn một cái, lập tức hướng về phía tẩm điện đi tới.
Cả đời này bà không muốn gặp lại người đàn ông này thêm lần nào nữa!
Bà phải hỏi cho ra lẽ với Mộ Lăng Băng, tại sao lại để người đàn ông này xuất hiện ở đây!
Thấy vậy, Mộ Lăng Băng cũng theo sát phía sau Mộ Cẩm Sắt trở về tẩm điện, hôm nay nàng phải nói rõ chuyện này cho ra nhẽ.
Nàng tin rằng, dù cho nàng không nói, Mộ Cẩm Sắt nhất định cũng sẽ hỏi nàng.
Quả nhiên, vừa về tới tẩm điện, Mộ Cẩm Sắt đã lên tiếng với vẻ mặt u ám.
"Là con cho tên đó vào Nhật Nguyệt Cung?"
Mộ Cẩm Sắt cảm thấy khó mà tin nổi, lúc trước người đàn ông đó đã đối xử với họ như vậy, Mộ Lăng Băng vậy mà vẫn cho ông ta vào!
Hơn nữa, trước đó, bà hoàn toàn không nghe Mộ Lăng Băng nhắc bất cứ điều gì liên quan đến Tư Đồ Diễn, nhưng lúc bà hôn mê, người ở bên cạnh bà lại chính là Tư Đồ Diễn, điều này thực sự khiến bà quá khó chấp nhận!
Mộ Lăng Băng gật đầu: "Vâng, là con."
Nhận được câu trả lời khẳng định của Mộ Lăng Băng, Mộ Cẩm Sắt chỉ cảm thấy trong lồng ngực mình trào dâng một luồng giận dữ khó tả.
"Con để người đàn ông đó vào làm gì? Chẳng lẽ những chuyện ông ta làm suốt bao năm qua vẫn chưa đủ sao?"
Mộ Cẩm Sắt có chút không hiểu nổi, dù Tư Đồ Diễn có là cha ruột về mặt huyết thống của Mộ Lăng Băng, thế nhưng bao năm qua người đàn ông đó chẳng làm được gì cả.
"Mẹ, thực ra chuyện năm xưa có ẩn tình khác, không phải như những gì mẹ nghĩ đâu."
"Mẹ không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào, mẹ chỉ muốn người đàn ông đó rời đi."
Thái độ Mộ Cẩm Sắt vô cùng kiên quyết: "Lăng Băng, ông ta là cha của con, con muốn nhận ông ta là quyền tự do của con, mẹ sẽ không ngăn cản con."
"Tương tự như vậy, mẹ cũng không muốn nhìn thấy người đàn ông này, đây là lựa chọn của mẹ."
Sau khi thấy thái độ của Mộ Cẩm Sắt kiên quyết như vậy, Mộ Lăng Băng liền hiểu rõ những năm qua, Mộ Cẩm Sắt đã hận Tư Đồ Diễn đến tận xương tủy.
Trước kia Mộ Cẩm Sắt còn có tình sâu và lưu luyến với Tư Đồ Diễn, nhưng tất cả mọi chuyện xảy ra sau đó như những lưỡi dao sắc bén đâm từng nhát vào lòng Mộ Cẩm Sắt, khiến bà hoàn toàn tuyệt vọng với Tư Đồ Diễn.
"Mẹ, tạm thời không nói chuyện khác, hãy để chúng ta bình tâm mà nói chuyện đi ạ."
"Thực ra, người cứu con ra khỏi tay Nhạc Tư Tình trước đó chính là Y Huyên và Tư Đồ Diễn."
Trước mặt Mộ Cẩm Sắt, Mộ Lăng Băng chỉ có thể gọi thẳng tên Tư Đồ Diễn, nếu đổi thành cách gọi khác, e rằng Mộ Cẩm Sắt sẽ bị kích động mạnh hơn.
Nghe những lời của Mộ Lăng Băng, Mộ Cẩm Sắt hơi khựng lại, nhưng thần sắc vẫn lạnh lùng.
"Thì đã sao, con và Vân Tiêu rơi vào tình cảnh này, chẳng phải cũng là do ông ta ban tặng sao!"
"Chẳng lẽ bây giờ ông ta cứu các con ra, chúng ta liền phải cảm ơn công đức của ông ta hay sao?"
"Con đừng nói với mẹ những lời vô nghĩa này nữa, ra ngoài đi."
Mộ Cẩm Sắt rõ ràng không muốn nói thêm với Mộ Lăng Băng về chuyện này nữa, sự việc đã đến nước này, dù bây giờ Tư Đồ Diễn có làm gì đi chăng nữa, thì cũng chỉ là uổng công vô ích mà thôi.
"Mẹ, thực ra chuyện năm đó đều là hiểu lầm, tất cả đều do Nhạc Tư Tình ở giữa gây chia rẽ, từ đầu đến cuối, Tư Đồ Diễn chưa từng phụ lòng mẹ."